chương 31 - 40

  ★ Chương 31 – Cũng đâu phải cho cậu xem ★  

Mộ Nhất Phàm nhìn theo hướng ngón tay Chiến Bắc Thiên chỉ, đó là poster một bộ phim hoạt hình, không thể tin nói: "Đùa à, anh muốn xem phim hoạt hình?"

Chiến Bắc Thiên thu tay về, cầm cốc nước chanh bồi bàn phục vụ ban nãy lên, khẽ nhấp một ngụm.

Mộ Nhất Phàm nghĩ thế nào cũng không thể tin nam chính lại thích xem phim hoạt hình: "Tuổi hai chúng ta cộng lại cũng đã sáu mươi rồi, lại còn xem phim hoạt hình? Chúng ta đi xem cái này thật á?"

"Ừ."

"Nhưng mà tôi không thích xem phim hoạt hình." Mộ Nhất Phàm chỉ vào một poster phim hài nói: "Tôi thích xem phim hài hơn."

Chiến Bắc Thiên ý vị thâm trường mà nói: "Cũng đâu phải cho cậu xem, cậu chỉ cần ngồi yên một chỗ là được rồi."

Mộ Nhất Phàm ngớ người: "Không phải cho tôi xem, vậy cho ai xem?"

Chiến Bắc Thiên liếc nhìn cái bụng của anh, không nói gì.

Mộ Nhất Phàm bất đắc dĩ nói: "Được rồi, để tôi đặt vé."

Nếu nam chính đã bằng lòng đi xem phim cùng với anh, vậy anh cũng không chọn này lựa kia nữa, phim hoạt hình thì phim hoạt hình.

Mộ Nhất Phàm vừa đặt vé xong, bồi bàn bưng hai đĩa beefsteak lên, đặt lên bàn, mỉm cười nói: "Hai anh từ từ dùng trước, ba phần beefsteak tiêu đen còn lại cần thêm chút thời gian nữa."

Giờ chỉ cách giờ chiếu phim nửa giờ, Mộ Nhất Phàm vội cầm dao dĩa lên, ăn ngấu nghiến như hổ đói, cũng may mà rạp chiếu phim ở gần đây, bằng không anh chẳng nhai đã nuốt miếng thịt vào rồi.

Một giờ sau, Mộ Nhất Phàm ăn no, Chiến Bắc Thiên kêu bồi bàn tính tiền.

"Thưa hai anh, đã có một tiểu thư họ Dung thanh toán cho bàn của hai anh rồi." Bồi bàn nói: "Cô ấy nói, hy vọng có thể kết giao bằng hữu với hai anh."

Bồi bàn lấy trong túi ra một chiếc danh thiếp màu vàng: "Đây là danh thiếp của Dung tiểu thư, nếu như có chuyện gì có thể gọi tới số cô ấy, nếu như có thể, cũng mong hai anh để lại số liên lạc."

Ánh mắt Chiến Bắc Thiên trở nên lạnh lẽo.

Nhiệt độ trong bao sương lại giảm một lần nữa.

Mộ Nhất Phàm thấy mãi mà Chiến Bắc Thiên không nói gì, không thể làm gì hơn là nhỏ giọng nhắc nhở: "Sắp chiếu phim rồi đấy."

Chiến Bắc Thiên nhìn anh, híp mắt lại một cái, nhận lấy bút từ tay bồi bàn, nhấn bút viết xuống giấy trắng ba chữ "Chiến Bắc Thiên" cứng cáp, sau đó là một dãy số di động.

Mộ Nhất Phàm càng nhìn càng cảm thấy dãy số này quen mắt, sau một lúc, hai mắt trợn to, kia không phải là số di động anh sao?

"Sao lại lấy số..."

Lời còn chưa dứt, Chiến Bắc Thiên lạnh lùng liếc qua, Mộ Nhất Phàm đành phải nuốt câu tiếp theo xuống.

Anh nhớ trong nội dung tiểu thuyết, nam chính không trả lời nữ phụ, nhưng sao giờ lại để lại tên và số di động, không phải điều này nói rõ vì sự hiện diện của anh mà dẫn tới tình tiết tiểu thuyết có sự thay đổi không nhỏ sao?

Bồi bàn nhận được số điện thoại, vui vẻ rời khỏi phòng.

Chiến Bắc Thiên nói: "Đi."

Mộ Nhất Phàm vội xách túi lên theo hắn ra ngoài.

Đi tới rạp chiếu phim, vừa lúc tới giờ chiếu, hai người một người phụ trách đi gửi đồ, một người phụ trách đi lấy vé.

Đến khi đi vào, xung quanh toàn là người lớn dẫn con nhỏ đi vào, chỉ có Chiến Bắc Thiên và Mộ Nhất Phàm là hai người đàn ông to xác đi cùng nhau, khiến nhân viên xé vé không khỏi nhìn bọn họ nhiều hơn một chút.

Họ đi tới phòng chiếu, ngồi vào hai vị trí ở hàng cuối cùng đối diện với lối ra.

Đến khi phim bắt đầu chiếu, Mộ Nhất Phàm cứ đinh ninh phim hoạt hình thì chẳng có gì thú vị, không ngờ mình lại cười sằng sặc, khiến Chiến Bắc Thiên liên tục liếc xéo.

"Buồn cười dã man ý." Mộ Nhất Phàm vừa cười ha ha, vừa xoa xoa cái bụng tròn vo của mình: "Hài đến mức bụng tôi cũng khoái chí nhảy lên này."

Chiến Bắc Thiên: "..."

Đột nhiên Mộ Nhất Phàm ngưng cười, khẩn trương nắm lấy tay Chiến Bắc Thiên đặt lên bụng mình: "Thật đấy, nó cứ động nãy giờ, xảy ra chuyện gì vậy?"

Chiến Bắc Thiên: "..."

  ★ Chương 32 – Chàng trai này buồn cười thật đấy!★  

Chiến Bắc Thiên: "..."

Tuy rằng không nhìn thấy được tình huống bên trong bụng, nhưng nhảy nhót như vậy, xem chừng vật nhỏ trong bụng thật sự vui vẻ.

Như là bị nó lây nhiễm, trong đôi mắt Chiến Bắc Thiên ánh lên tia cười nhàn nhạt.

"Sao? Có cảm thấy không?" Mộ Nhất Phàm căng thẳng hỏi.

Sau khi trở về từ bệnh viện từ tối hôm đó, bụng anh không động nữa, anh cứ đinh ninh là bụng bị đầy hơi nên dạ dày cuộn lên, cũng không để ý nữa, nhưng giờ nó nhảy nhiều như vậy, hẳn không chỉ đơn giản là đầy hơi.

Nhưng sao bụng anh lại vô duyên vô cớ nhảy lên chứ?

Anh nhớ trong tiểu thuyết, lúc miêu tả thời gian Mộ Nhất Phàm trở thành Tang Thi Vương, cũng không viết trong bụng có vấn đề gì mà.

Mộ Nhất Phàm hồi tưởng tỉ mỉ lại nội dung trong tiểu thuyết, đột nhiên nghĩ tới chuyện anh nuốt Kình Thiên Châu vào bụng, đó là một hạt châu rất có linh tính, mà giờ nó còn đang ở trong bụng anh.

Lẽ nào bụng anh đột nhiên nhảy lên, có liên quan tới nó?

Cái bụng nhảy dữ như vậy, Chiến Bắc Thiên không thể nói là không cảm nhận được.

Đương lúc hắn nghĩ xem có nên lấy cớ đầy hơi để qua loa với đối phương, xem có thể lừa đối phương thêm một thời gian nữa hay không, lại nghe thấy Mộ Nhất Phàm nói: "Tôi nghĩ chắc là do đầy hơi, lát nữa xì hơi mấy cái xong sẽ không nhảy nữa."

Nếu như thứ đang nhảy trong bụng là Kình Thiên Châu thật, tốt nhất là không đi viện.

Bởi nam chính sẽ không chỉ vì chuyện anh cản giúp hắn một phát súng mà ở lại trong biệt thự một thời gian dài, cũng sẽ không vì anh bị ung thư mà ở bên cạnh chăm sóc anh.

Ngày hôm đó, anh bảo Lý Thanh Thiên lừa nam chính rằng mình không sống được bao lâu nữa, cũng chỉ là đánh cuộc xem nam chính có thể ở lại vì anh hay không, không ngờ nam chính thật sự chủ động ở lại chăm sóc vì anh đã cản giúp hắn một phát súng.

Bây giờ, có thể chân chính giữ nam chính ở lại cũng chỉ có Kình Thiên Châu, cho nên không cần đi bệnh viện, tránh cho nam chính kiếm cớ lấy Kình Thiên Châu trong bụng ra.

"......"

Chiến Bắc Thiên đưa tay phải lên đặt dưới mũi, che đi bờ môi mỏng xinh đẹp, lặng lẽ quay đầu sang phía bên kia, ở nơi Mộ Nhất Phàm không thấy được, khóe môi bỗng chốc cong lên, để lộ nụ cười khó thể kìm nén.

Chàng trai này buồn cười thật đấy!

Mộ Nhất Phàm nhân lúc Chiến Bắc Thiên không nhìn mình, cúi đầu nhìn cái bụng, nói không ra tiếng: "Đừng nhảy nữa."

Lúc này bụng anh yên lặng lại.

Quả nhiên là bởi Kình Thiên Châu.

Sau đó anh thử vài lần, bảo Kình Thiên Châu nhảy, nó liền nhảy, không cho nó nhảy, nó liền yên lặng.

Sau khi biết là do Kình Thiên Châu tác quái trong bụng, Mộ Nhất Phàm cũng không lo lắng nữa, để nó an phận nằm trong bụng mình, đợi đến khi anh giải quyết xong nam chính thì tính sau.

Kế đó, hai người đều ôm ý xấu trong lòng, cũng không còn tâm trí đâu mà tiếp tục xem phim nữa.

Sau khi phim kết thúc, họ lái xe quay trở về biệt thự.

Lúc bước xuống xe, hai mắt Mộ Nhất Phàm díp lại không mở ra được, ngáp dài một cái, nói: "Bắc Thiên, anh thử quần áo đi, nếu không vừa hoặc không hài lòng thì mai đi đổi lại."

Anh vừa nói vừa đi vào trong biệt thự.

Sau lưng, Chiến Bắc Thiên đang cầm một đống túi Mộ Nhất Phàm ném phía ghế sau xe.

Đột nhiên, bịch một tiếng, có thứ gì đó từ trong túi rơi ra.

  ★ Chương 33 – Cái thuốc này đáng yêu ghê! ★  

Chiến Bắc Thiên nghe thấy tiếng động, nghi hoặc cúi đầu nhìn, trông thấy dưới đất có một cái hộp nhỏ.

Hắn nhặt lên nhìn, ba chữ "Trị đầy hơi" màu đen to đùng đập vào mắt, nhất thời vừa giận vừa buồn cười.

Sau đó, như nghĩ ra cái gì, ánh mắt lóe lên, nhét hộp thuốc trị đầy hơi vào trong túi quần, xách túi lớn túi nhỏ đi vào trong nhà.

Đến bảy giờ ăn cơm tối, Mộ Nhất Phàm bị Chiến Bắc Thiên gọi dậy, đi xuống nhà bếp.

Cơm nước no nê, anh ngại bắt nam chính nấu cơm còn phải rửa bát, bèn chủ động nhận công việc rửa bát này.

Đến khi rửa bát xong, anh thấy rác chất đầy thùng, chân mày cau lại, lấy trong tủ ra một cái túi lớn để đựng rác, đổ hết rác trong thùng vào.

Đúng lúc này, một loạt tiếng "Rắc rắc" hấp dẫn sự chú ý của anh.

Mộ Nhất Phàm nghi hoặc nhìn cái túi rác lớn, dường như ban nãy vừa có thứ gì đó rơi vào bên trong.

Anh tìm bên trong, sau đó thấy một lọ thuốc màu trắng bị xé nhãn.

Mộ Nhất Phàm lắc lắc bình thuốc, bình thuốc phát ra tiếng "rắc rắc".

Đây là thuốc gì vậy?

Anh hiếu kỳ mở ra nhìn, thuốc này thế mà chưa từng mở ra.

Mộ Nhất Phàm đưa mắt nhìn Chiến Bắc Thiên đang ngồi trên sofa ngoài phòng khách, quyết định không đi quấy rối nam chính, tránh đào bới chuyện riêng tư nam chính không muốn nói ra.

Thế nhưng anh không đè nén được sự hiếu kỳ, lặng lẽ mở ra nhìn, trên viên thuốc không ghi rõ tên.

Mộ Nhất Phàm có chút thất vọng, không thể làm gì hơn là tìm kiếm nhãn thuốc trong túi rác.

Tuy không tìm được nhãn, nhưng anh tìm được một cái hộp giấy bị bóp bẹp, dùng để đựng hộp thuốc nhỏ ở bên trong.

Anh cẩn thận lấy ra nhìn, trên hộp viết sáu chữ to dùng: "Canxi cho phụ nữ có thai".

Mộ Nhất Phàm sửng sốt: "Không phải chứ?"

Nam chính thế mà lại đi mua loại thuốc này?

Thế nhưng, nam chính cũng đâu phải phụ nữ có thai, sao phải mua cái thuốc này? Hơn nữa nếu đã mua rồi, sao lại còn ném đi?

Anh hết sức tò mò, nhưng không tìm ra được đáp án, không thể làm gì hơn là nén lòng hiếu kỳ xuống, ném thuốc vào túi rác, mang rác đi đổ vào thùng rác ngoài biệt thự.

Đến khi thu dọn xong hết rồi, đã qua tám giờ tối, lúc này Mộ Nhất Phàm mới nhớ tới hộp thuốc trị đầy hơi sáng nay anh lén tới hiệu thuốc mua, vội hỏi Chiến Bắc Thiên: "Quần áo hôm nay tôi mua về để đâu rồi?"

Chiến Bắc Thiên đang sử dụng laptop liếc nhìn anh một cái, thản nhiên nói: "Ở sau sofa."

Mộ Nhất Phàm đi tới phía sau sofa, để quần áo mua cho nam chính sang một bên, cầm các túi đồ còn lại chạy lên phòng ở tầng hai.

"Không được chạy." Đột nhiên Chiến Bắc Thiên lạnh lùng quát to một tiếng.

"Hở?" Mộ Nhất Phàm quay đầu thấy nam chính đang ngẩng đầu lạnh lùng dõi theo mình, không khỏi bước chậm lại, quay trở về phòng.

Chiến Bắc Thiên thu hồi tầm mắt, nhìn hơn mười túi đồ được Mộ Nhất Phàm chia ra, không khỏi giật mình, số quần áo anh mua cho hắn còn nhiều hơn cho mình.

Sau khi lên phòng, Mộ Nhất Phàm vội vã tìm túi đựng quần áo ngủ hôm nay mua, sau đó tìm dưới đáy túi hộp thuốc trị đầy hơi anh lén mua.

Anh vội lấy hộp thuốc, mở nắp hộp, lấy viên thuốc bên trong ra, trên viên thuốc hình bầu dục có khắc đầu con gái hoạt hình màu hồng nhạt, không khỏi cảm thán một tiếng: "Cái thuốc này đáng yêu ghê."

  ★ Chương 34 – 2B gọi điện tới ★  

  (2B là Tên ngốc nha mọi người.)  

Mộ Nhất Phàm nhớ dược sĩ dặn anh thuốc này uống sau khi ăn, mỗi lần uống hai viên, một ngày uống ba lần.

Anh cầm lọ thuốc, lấy thêm một viên nữa, bỏ vào trong miệng.

Đúng lúc này, di động ở trên giường đột nhiên vang lên một thanh âm nghe khàn khàn ghê tai như vịt chết: "2B gọi điện tới, 2B gọi điện tới."

"Khụ! Khụ!"

Mộ Nhất Phàm đang uống thuốc liền bị sặc.

Mịa nó!

Cha nội nào đặt nhạc chuông nghe ngu thế không biết.

Anh vội vã rót cốc nước uống một hơi, hấp tấp chạy tới bên giường cầm điện thoại lên nhìn, trên màn hình hiển thị ba chữ "Mộ Nhất Hàng", anh liền bấm nút nghe: "Đại ca, có chuyện gì vậy?"

Bên kia đầu dây im bặt.

Mộ Nhất Phàm nghi hoặc nhìn màn hình di động, rõ ràng vẫn đang kết nối mà, sao lại không có tiếng gì, anh lập tức nhớ ra điều gì đó, liền trầm giọng xuống, lạnh lùng hỏi: "Có chuyện gì?"

Đúng là tự tạo nghiệp chướng mà!

Sau này anh chừa, không dám dùng tên người thật để đặt cho nhân vật trong tiểu thuyết nữa, đúng là tự đâm đầu vào chỗ chết!

Mộ Nhất Hàng ở bên kia đầu dây chính là em trai cùng cha khác mẹ của nhân vật này, cũng chính là người em trai đã sai Lý Thanh Thiên tiêm virus vào trong người anh.

Thế nhưng trong hiện thực, Mộ Nhất Hàng lại là anh ruột anh, đối xử với anh tốt vô cùng, bởi vì anh nhỏ hơn Mộ Nhất Hàng mười lăm tuổi, cho nên Mộ Nhất Hàng thân là anh cả vô cùng cưng chiều anh, cả chị ruột Mộ Nhất Tuyết lớn hơn anh mười tuổi cũng vậy, so với cha mẹ thân sinh ra anh, hai người còn yêu thương anh hơn, có thể coi họ như cha mẹ thứ hai của anh vậy.

Nhưng bây giờ, hai người kia, một là em trai chỉ chăm chăm muốn đẩy anh vào chỗ chết, một người thì là nữ phụ từng liên thủ với anh giết chết nam chính!

Thần linh ơiii!

Ngài đang đùa con SAO?

Phải rồi, còn cả mẹ ruột của Mộ Nhất Hàng, trong hiện thực rõ ràng là mẹ ruột anh, nhưng trong tiểu thuyết lại là mẹ kế, đúng là rối con bà nó loạn quá đi mà!

"Mai bố về, mẹ bảo tối qua dùng cơm." Mộ Nhất Hàng lạnh lùng nói xong liền cúp máy.

Gương mặt cứng đơ của Mộ Nhất Phàm nghe xong thả lỏng ra một chút, sau đó lại nhíu mày, mai anh phải đóng giả Mộ Nhất Phàm cho tốt mới được.

Đúng lúc này, ngoài phòng vang lên tiếng gõ cửa.

Mộ Nhất Phàm lấy lại tinh thần.

Trong biệt thự chỉ có anh và Chiến Bắc Thiên, cho nên người gõ cửa phòng anh cũng chỉ có thể là Chiến Bắc Thiên.

Mộ Nhất Phàm vội cất thuốc trị đầy hơi đi, mở cửa phòng, đoạn hỏi: "Sao vậy?"

Chiến Bắc Thiên hờ hững nói: "Xuống cùng xem phim điện ảnh."

Thật không ngờ nam chính lại chủ động như vậy, khiến Mộ Nhất Phàm vừa mừng vừa lo, sau đó anh nghĩ ra cái gì đó, vội hỏi: "Không phải lại phim hoạt hình nữa chứ?"

Đôi mắt hờ hững của Chiến Bắc Thiên ánh lên ý cười khó có thể nhìn ra: "Không phải."

Mộ Nhất Phàm cười: "Thế xuống xem thôi."

Quả thực Chiến Bắc Thiên không mở phim hoạt hình, mà là mở phim hài Mộ Nhất Phàm thích xem, chỉ là xem được một nửa, hắn lại tự dưng tắt đi.

Bỏ lại một câu ngày mai xem tiếp, kế đó hắn bật tiếp bài nhạc piano sáng nay nghe qua, tiện thể cầm lấy một quyển sách không có bìa lên xem.

Mộ Nhất Phàm bị một loạt hành động của hắn làm cho ù ù cạc cạc, đi không được, không đi cũng chẳng xong, nghe được mấy nốt liền lăn ra ngủ trên sofa.

Chiến Bắc Thiên ngồi bên cạnh thấy Mộ Nhất Phàm đã ngủ say, đặt quyển sách xuống, nhẹ nhàng đi tới trước mặt anh ngồi xổm xuống.

  ★ Chương 35 – Sao cậu lại ngủ ở cửa phòng của tôi? ★  

Mộ Nhất Phàm ngủ cũng không sâu lắm, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, mơ hồ cảm thấy như có một bàn tay vén áo mình lên, nhẹ nhàng xoa lên cái bụng nhô ra của mình, động tác vô cùng mềm mại, lòng bàn tay đối phương như có ma lực, khiến anh cảm thấy bụng mình hết sức thoải mái.

Thế nhưng, đối phương nhanh chóng thu tay về, cảm giác khoan khoái nhất thời cũng bị mất đi, Mộ Nhất Phàm càng ngủ càng không an giấc, đến khi choàng mở mắt, trông thấy trần nhà trong phòng ngủ của mình.

Anh nhìn quanh gian phòng, nghi hoặc không biết mình quay về phòng từ lúc nào, nghĩ có thể là Chiến Bắc Thiên bế mình đi lên, cũng không để ý nữa, cầm di động lên nhìn, đã là một giờ đêm.

Mộ Nhất Phàm bỏ điện thoại di động xuống, trở mình, tiếp tục ngủ.

Thế nhưng làm thế nào cũng không ngủ tiếp được, tuy hai mắt díp chặt lại gần như không mở ra được, nhưng vẫn cứ cảm thấy bụng anh ách khó chịu, khiến anh rất phiền não.

Mộ Nhất Phàm lật qua lật lại trên giường, lật hơn nửa giờ, cuối cùng quyết định đi xuống dưới tầng một chút.

Thế nhưng vừa mới ra khỏi phòng, anh bị một loại lực hấp dẫn, khiến cả người vô cùng thoải mái, sau đó, anh liền nằm xuống đất ngủ.

Năm giờ rưỡi sáng hôm sau, Chiến Bắc Thiên quen dậy sớm tập luyện mở cửa phòng, liền thấy có một bóng người nằm chình ình ngoài cửa.

Đến khi trông thấy rõ người nằm dưới đất là Mộ Nhất Phàm, đáy mắt lập tức lóe lên một tia lo lắng, vội vã ngồi xổm người xuống, lay lay Mộ Nhất Phàm: "Mộc tiên sinh? Mộc tiên sinh? Mộc Mộc? Mộc Mộc?"

Mộ Nhất Phàm đang ngủ mơ nghe thấy có người gọi tên mình, mơ mơ màng màng mở mắt ra, trông thấy gương mặt tuấn mỹ, ngáp dài một cái: "Bắc Thiên, chào buổi sáng, có phải đi ăn sáng không."

"..." Chiến Bắc Thiên thấy anh không việc gì, thoáng thở phào nhẹ nhõm, nghiêm nghị hỏi: "Sao cậu lại ngủ ở cửa phòng của tôi?"

Mộ Nhất Phàm mờ mịt lắc đầu: "Tôi cũng không biết, tối hôm qua tôi không ngủ được, nghĩ đi xuống một chút, lúc đi tới cửa phòng anh, tôi thấy ở đây rất thoải mái, thế là nằm xuống luôn."

"..." Chiến Bắc Thiên đưa mắt nhìn cái bụng của anh, đỡ anh dậy: "Giờ còn chưa tới sáu giờ, cậu ngủ thêm một lát, tôi sẽ gọi cậu dậy ăn sáng muộn một chút."

"Ừ." Mộ Nhất Phàm dụi dụi mắt, ngoan ngoãn quay trở về trong phòng ngủ, thế nhưng anh làm thế nào cũng không ngủ được tiếp, đành phải đi xuống phòng khách xem tivi.

Đến tám giờ, Chiến Bắc Thiên xách túi lớn túi nhỏ đồ ăn sáng quay về, Mộ Nhất Phàm lập tức đứng dậy giúp đỡ: "Bắc Thiên, hôm nay tôi phải về bên nhà cha tôi một chuyến, chắc tối muộn hoặc sáng mai mới về được."

"Tôi đưa cậu đi."

Mộ Nhất Phàm lập tức từ chối: "Không cần, tôi tự lái xe."

Quay về gặp người nhà, đương nhiên phải gỡ băng trên mặt xuống, cho nên sao có thể để nam chính đưa anh về được.

Chiến Bắc Thiên khẽ nhíu mày: "Cậu không lái xe được."

"Tôi bắt xe đi."

Nếu Mộ Nhất Phàm đã nói như vậy, Chiến Bắc Thiên cũng không nói gì nữa.

  ★ Chương 36 – Con có đang thích cô nào không? ★  

Mộ Nhất Phàm ăn sáng xong, nghỉ ngơi trong chốc lát liền rời khỏi biệt thự.

Đầu tiên là đón taxi tới trung tâm thành phố, vào nhà vệ sinh trong một trung tâm thương mại để gỡ băng trên mặt xuống, trông thấy gương mặt nhã nhặn anh tuấn, mỉm cười gật đầu.

Từ lúc xuyên vào tiểu thuyết, anh chưa từng nhìn kỹ tướng mạo nhân vật này.

Trong gương sắc mặt anh tái nhợt, lông mày đen rậm, đôi mắt trong suốt sáng ngời toát lên chút trẻ con, rất giống với anh ở ngoài đời thực, chỉ là ngoài đời thực trông anh chỉ tuấn tú, chứ không cao to đẹp trai như Mộ Nhất Phàm trong tiểu thuyết.

Hơn nữa, nhìn dáng vẻ anh bây giờ cũng không giống như Mộ Nhất Phàm trong tiểu thuyết.

Mộ Nhất Phàm thật cả người toát lên sự tàn độc và hắc ám, giống như cả thế giới đều thiếu nợ hắn vậy, gương mặt lúc nào cũng đăm đăm không có lấy một ý cười, vô cùng u ám.

Dù anh có đẹp trai đến đâu, cũng không thể khiến mọi người chung quanh thích mình.

Mộ Nhất Phàm hài lòng vỗ vỗ nhéo nhéo mặt, lâu lắm rồi không nhìn mặt mũi mình, đến anh cũng suýt chút nữa quên bộ dạng mình thế nào, huống hồ băng mặt kín mít lâu như vậy, cũng nên để gương mặt này được hít thở không khí.

Anh soi gương một lúc, chân mày hơi chau lại, điểm duy nhất khiến anh bất mãn là sắc mặt vô cùng tái nhợt, điều này chứng minh càng ngày càng đến gần thời điểm bị thi hóa.

Mộ Nhất Phàm hít sâu một hơi, xoay người rời khỏi nhà vệ sinh, tìm một tiệm làm tóc gội đầu một cái, tiện thể sửa sang lại mái tóc, sau đó chọn bừa một nhà hàng để ăn trưa, lúc này mới đi tới biệt thự của mẹ kế.

Bên ngoài biệt thự, có hai chiếc xe việt dã quân dụng đỗ ngoài cửa.

Mộ Nhất Phàm nhìn thấy chiếc xe, liền biết Mộ Duyệt Thành đã trở về.

Anh vừa ngẫm lại xem Mộ Nhất Phàm dùng thái độ gì để cư xử với người nhà, vừa đi vào trong biệt thự.

Trong vườn hoa, có bốn người quân nhân đang canh gác bên ngoài.

Người làm trong biệt thự trông thấy Mộ Nhất Phàm thì giật mình, sợ hãi kêu một tiếng đại thiếu gia, sau đó chạy vào báo với mọi người trong đại sảnh: "Thượng tướng, phu nhân, đại thiếu gia đã trở về."

Mộ Nhất Phàm đi vào phòng khách, thấy một người đàn ông mặc quân phục, cả người tản ra khí tức nghiêm nghị của một quân nhân, ngồi bên cạnh là một phu nhân và một chàng trai trẻ tuổi khí khái bức người đang nhìn về phía anh.

Phu nhân Triệu Vân Huyên mỉm cười: "Nhất Phàm về rồi đấy à."

Mộ Nhất Phàm lầm lì u ám liếc nhìn bà một cái, không trả lời, nhịn xung động muốn gọi mẹ xuống, trực tiếp ngồi xuống sofa, nhàn nhạt kêu một tiếng: "Bố."

Mộ Duyệt Thành hỏi: "Đã ăn cơm trưa chưa?"

"Rồi."

Mộ Duyệt Thành đứng lên: "Nếu đã ăn rồi, con với Nhất Hàng theo bố đi vào thư phòng."

Mộ Nhất Phàm đứng dậy theo vào thư phòng.

Triệu Vân Huyên vội vàng nháy mắt với Mộ Nhất Hàng một cái, bảo cậu nhanh chóng theo vào.

Ba người vào trong phòng, Mộ Duyệt Thành ngồi vào ghế sofa hỏi Mộ Nhất Phàm: "Dạo này chân thế nào?"

Mộ Nhất Phàm trầm mặc không lên tiếng.

Mộ Nhất Hàng liếc mắt nhìn anh một cái.

Mộ Duyệt Thành cũng đã quen với việc con trai cả của mình ít nói, hơi nhíu mày, lại hỏi: "Nhất Phàm, con có đang thích cô nào không?"

★ Chương 37 – Suýt chút nữa nghẹn chết tui ★  

Đáy mắt Mộ Nhất Phàm thoáng lóe lên tia giật mình.

Không ngờ Mộ Duyệt Thành lại hỏi câu này.

Mộ Nhất Hàng vội vã ngước mắt lên nhìn Mộ Duyệt Thành, tựa hồ như đoán được cha mình muốn làm gì.

Mộ Duyệt Thành nói tiếp: "Nếu như không, bố có một người bạn có con gái đến tuổi kết hôn..."

Mộ Nhất Phàm nghe tới đây, lập tức nhớ ra trong tiểu thuyết có đề cập tới Mộ Duyệt Thành từng tìm cách muốn tác hợp cho Mộ Nhất Phàm và tiểu thư Dung Tuyết tập đoàn Dung thị.

Bởi lo cho tình trạng ung thư xương của con trai càng ngày càng nghiêm trọng, cho nên ông muốn con trai cả nhanh chóng kết hôn, có thể để lại đời sau, kéo dài huyết mạch của con trai cả.

Trong tiểu thuyết, Mộ Nhất Phàm bị thuyết phục đi gặp Dung Tuyết, thế nhưng đến khi tới nhà hàng hẹn gặp, trông thấy Dung Nhan đang tạm thời làm việc ở nhà hàng, cũng kể từ đó, Mộ Nhất Phàm thích Dung Nhan.

"Bố, bố kêu con tới đây chỉ để nói chuyện này thôi sao?" Mộ Nhất Phàm trầm giọng cắt ngang lời ông.

Anh biết Mộ Duyệt Thành đối xử với con trai cả không tệ, không giống như những người khác tìm mẹ kế cho con trai, bản thân mình cũng như người cha dượng luôn.

Hơn nữa, trong hai người con trai, Mộ Duyệt Thành thích Mộ Nhất Phàm hơn, bởi vì Mộ Nhất Phàm giống như ông, cũng chọn làm quân nhân, khiến thân làm cha như ông cảm thấy vô cùng tự hào.

Tiếc là, Mộ Nhất Phàm bị chẩn đoán ung thư xương, mà anh cũng không phải Mộ Nhất Phàm thật, cho nên sẽ không kết hôn với bất cứ người nào khác, cũng sẽ không sẽ không để xảy ra mấy chuyện thân thân thiết thiết, huống hồ đối tượng Mộ Duyệt Thành giới thiệu cho anh lại là Dung Tuyết – người giống hệt chị gái anh, điều này càng không thể.

Mộ Duyệt Thành vừa nghe vậy, liền biết con trai mình không muốn nói chuyện này, đành thở dài, nghiêm mặt lại, nghiêm túc nói: "Bố gọi các con tới đây, đương nhiên không chỉ để nói chuyện này, mà là có chuyện quan trọng khác muốn nói."

Mộ Nhất Phàm và Mộ Nhất Hàng thấy bầu không khí trở nên nghiêm túc, không khỏi ngồi thẳng người lên.

"Gần đây bố nhận được một tin, toàn thế giới sắp có một sự rung chuyển lớn, số tiền của chúng ta đang sử dụng bây giờ sẽ trở thành giấy vụn, kể cả vàng, bạc, châu báu, cũng sẽ trở thành một thứ đồ trang trí vô dụng, sau này các loại vật tư lương thực mới là vương đạo sinh tồn, cho nên..."

Mộ Duyệt Thành nói tới đây, ngưng lại một chút, tiếp tục nói: "Bố muốn các con bán toàn bộ cổ phần của công ty đi, sau đó dùng số tiền này để thu mua vật tư, bao gồm cả vũ khí số lượng lớn."

Mộ Nhất Phàm cố gắng kìm nén tâm tình, duy trì sự bình tĩnh trên khuôn mặt, thế nhưng trong lòng đã sớm nổi sóng to gió lớn.

Những lời này của Mộ Duyệt Thành giống như rõ ràng đã biết mạt thế sắp bao trùm cả thế giới, thế nhưng, trong tiểu thuyết của anh, căn bản Mộ Duyệt Thành không biết tới mạt thế, vậy sao bây giờ ông lại biết được cơ chứ?

Mộ Nhất Phàm mơ hồ cảm thấy có chút bất an.

Rõ ràng tình tiết đang đi lệch ra khỏi quỹ đạo trong tiểu thuyết.

"Bố, bố đang đùa bọn con sao?" Mộ Nhất Hàng đột ngột đứng lên, không thể tin nhìn cha mình.

Mộ Nhất Phàm nhàn nhạt liếc mắt nhìn Mộ Nhất Hàng, trong lòng hiểu rõ nguyên nhân hắn kích động.

Để có được công ty, hắn đã âm thầm làm rất nhiều chuyện, thậm chí còn cho tiêm virus vào người anh trai mình, giờ cha lại bảo bọn họ bán công ty đi, sao hắn có thể chấp nhận được?

Mộ Duyệt Thành trầm giọng nói: "Con thấy bố giống như đang đùa sao? Nhất Phàm, con nói đi, con có nguyện ý bán cổ phần trong công ty đi không?"

Công ty này là vợ trước của ông để lại, cổ đông lớn nhất là Mộ Nhất Phàm, hiện tại chỉ anh mới có thể làm chủ.

Mộ Nhất Hàng vội vã quay đầu, khẩn trương nhìn Mộ Nhất Phàm.

Mộ Nhất Phàm hỏi: "Bố, sao bố lại biết được tin tức này?"

Mộ Duyệt Thành nhíu mày: "Cái này bố không thể nói cho con biết được, thế nhưng tin tức tuyệt đối chính xác."

Mộ Nhất Phàm đứng lên: "Bố, chuyện công ty, tốt nhất là bố nên hỏi Mộ Nhất Hàng đi, con giao toàn quyền xử lý công ty cho nó."

Anh biết Mộ Nhất Hàng còn coi trọng công ty này hơn cả mình, tuyệt đối sẽ không bán công ty đi, hơn nữa, quan trọng là, anh cũng không muốn nội dung tiểu thuyết phát triển lệch quỹ đạo.

Mộ Nhất Hàng nghe thấy anh nói lời này, so với ban nãy Mộ Duyệt Thành kêu bọn họ bán công ty đi còn giật mình hơn: "Anh cả, anh nói thật chứ?"

Có phải anh trai mình đổi tính rồi hay không?

"Ừ."

Gương mặt Mộ Duyệt Thành lộ vẻ lo lắng: "Nhất Phàm, con..."

Mộ Nhất Phàm liền rời khỏi thư phòng, liếc mắt nhìn Triệu Vân Huyên đang sốt ruột ngồi đợi trong phòng khách, đoạn quay trở lại căn phòng họ đã chuẩn bị cho mình.

Cửa phòng vừa đóng lại, nhất thời anh thở phào một hơi: "Con bà nó, thiếu chút nữa nghẹn chết mình."

Anh dùng lực xoa xoa gương mặt, giả làm mặt tê liệt như này đúng là mệt chết đi được, mỗi khắc mỗi giây đều phải kiềm chế tâm tình mình, không thể để lộ ra ngoài, với anh mà nói thật sự có chút khó khăn.

"Nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc sao ông ấy biết mạt thế sắp tới rồi?"

Trong lòng Mộ Nhất Phàm ngổn ngang nào những nghi hoặc, suy nghĩ hồi lâu cũng không ra được đáp án, chẳng mấy chốc lại chuyển qua nghĩ tới nam chính.

Hôm nay lại mất một ngày không thể bồi dưỡng tình cảm với nam chính, nếu tiếp tục như vậy thì hỏng bét, anh phải cọ cọ kiếm lấy cảm giác tồn tại trước mặt nam chính mới được!

Mộ Nhất Phàm lấy điện thoại trong túi quần ra, nhanh chóng gọi điện thoại cho nam chính.

  ★ Chương 38 – Chỉ là nhớ anh thôi! ★  

Điện thoại đổ hai hồi chuông, Chiến Bắc Thiên liền bắt máy, Mộ Nhất Phàm vui vẻ nói: "Bắc Thiên, anh đang làm gì vậy?"

Đối phương trầm mặc một chút, thấp giọng hỏi: "Có việc à?"

Qua giọng nói, Mộ Nhất Phàm cảm thấy đối phương dường như không vui khi anh gọi tới số này, nụ cười trên môi nhất thời tan biến, ỉu xìu nói: "Không có việc gì, chỉ là nhớ anh thôi, nên gọi điện thoại cho anh, có phải anh đang bận không, vậy tôi không quấy rầy anh nữa."

Anh lập tức tắt máy, buồn bực ném điện thoại sang một bên, xem ra anh làm phiền nam chính, khiến nam chính mất hứng rồi.

Nhưng cơ mà, anh nhớ hôm nay ngoài việc cùng hội họp với đàn em thảo luận tiếp theo nên mua vật liệu gì ra, hình như nam chính không bận rộn gì mà.

Ở đầu dây bên kia, Chiến Bắc Thiên nhìn di động, hơi nhíu mày lại, đáy mắt chợt ánh lên một ý cười nhàn nhạt mà chính hắn cũng không nhận ra.

"Lão đại, có phải chị dâu gọi cho anh không?" Lục Lâm ngồi bên cạnh trêu ghẹo hắn.

Hướng Quốc vội vàng hỏi: "Chị dâu cái gì cơ? Lão đại có bạn gái rồi á?"

"Cái gì cơ? Lão đại có bạn gái á? Sao tôi không biết vậy? Chuyện khi nào vầy?" Tôn Tử Hào hưng phấn nói: "Lão đại, anh cũng thật là, có bạn gái rồi mà cũng không nói cho chúng em một tiếng."

Mao Vũ mỉm cười nói: "Lão đại, nếu anh có bạn gái thật, mau mau dẫn tới đây cho cho bọn em diện kiến một cái, để bọn em nhìn xem chị dâu xinh đẹp nhường nào, mấy anh em, tôi nói có đúng không?"

Những người khác cùng đồng thanh: "Đúng."

Chiến Bắc Thiên trừng mắt nhìn Lục Lâm vừa khơi mào đề tài này.

Lục Lâm lại tỏ vẻ vô tội mà nói: "Em thấy lão đại cười vui vẻ như vậy, nên mới đoán không biết có phải chị dâu gọi tới hay không."

Tuy rằng ban nãy thái độ của lão đại không rõ ràng, thế nhưng thân là chiến hữu làm việc chung nhiều năm, tâm tình lão đại tốt hay xấu anh có thể cảm nhận được dù ít dù nhiều.

Chiến Bắc Thiên nhíu mày.

Ban nãy hắn cười đến là vui vẻ sao?

Hướng Quốc cười nói: "Lão đại, anh cũng đâu còn nhỏ tuổi, có bạn gái cũng bình thường mà, không cần phải giấu bọn em đâu, nếu như hợp thì dắt nhau ra phường mà đăng ký, nếu không cô gái kia chạy, anh đừng ngồi đó mà khóc."

Chiến Bắc Thiên không muốn giải thích nhiều lời với họ, liền cầm di động lên, đi tới góc phòng gọi điện thoại, điện thoại vừa nối máy, liền nghe thấy đối phương vui vẻ reo một tiếng: "Bắc Thiên à?"

Khóe môi hắn không khỏi cong lên: "Tối nay có về không?"

Đám Lục Lâm nhìn Chiến Bắc Thiên đang gọi điện trong góc phòng, nhỏ giọng thầm thì: "Nhìn kìa nhìn kìa, bộ dạng lão đại thế kia, nhất định là yêu đương rồi."

Những người khác gật đầu lia lịa.

"Không biết cô gái nào có thể khiến lão đại hàng phục."

"Tôi nghĩ có thể được lão đại để ý, nhất định phải rất dịu dàng xinh đẹp."

Mọi người không khỏi bắt đầu tưởng tượng dáng vẻ của chị dâu nhà mình.

Lúc này, cái người "chị dâu" đang được bọn họ tưởng tượng kia, bởi vì nam chính gọi lại cho anh mà cao hứng, lăn qua lăn lại trên cái giường 2m: "Tôi phải ở nhà bố một đêm, mai mới có thể về được."

Anh cười hì hì: "Anh gọi lại cho tôi thế này, có phải cũng nhớ tôi không?"

Chiến Bắc Thiên: "..."

"Anh không trả lời, tôi coi như anh ngầm thừa nhận đấy nhé."

"Tôi còn có việc, cúp máy trước." Chiến Bắc Thiên nhanh chóng cúp điện thoại.

Mộ Nhất Phàm bất mãn nhìn di động, sau đó lại thỏa mãn mỉm cười, nam chính gọi lại cho anh là khởi đầu tốt rồi.

Anh cần phải cố gắng hơn, thắt chặt quan hệ thân thiết giữa anh và nam chính.

Lúc này, cửa phòng vang lên tiếng gõ.

Mộ Nhất Phàm nhìn cánh cửa, nghi hoặc ngồi dậy, chỉnh trang lại quần áo trên người, quay về phía cái gương làm bộ mặt thâm trầm, xác định không có kẽ hở mới ra mở cửa phòng, trông thấy Mộ Nhất Hàng đang đứng ngoài cửa, chân mày chau lại, lạnh lùng hỏi: "Có việc gì?"

Mộ Nhất Hàng nhìn mặt anh hồi lâu mới dời ánh mắt, nhìn xuống bắp đùi anh: "Anh cả, chân của anh đã khá hơn chút nào chưa?"

Mộ Nhất Phàm nhìn hắn không lên tiếng.

Nếu không phải người trước mặt giống đại ca ngoài đời thực của anh như đúc, anh chỉ muốn hét vào mặt hắn một câu "Giả vờ giả vịt".

Mộ Nhất Hàng lại hỏi: "Ban nãy anh.. những lời anh nói trong thư phòng là thật sao?"

"Có vấn đề gì không?"

"Không có vấn đề gì." Mộ Nhất Hàng lập tức đưa một tập văn kiện ra: "Đây là đơn ủy thác trao quyền công ty, cần anh ký tên đóng dấu ở dưới."

Mộ Nhất Phàm nhận lấy tập văn kiện, không buồn nhìn nội dung bên trong, liền ký tên lên đó.

Về phần con dấu, đó giờ Mộ Nhất Phàm luôn cất trong ví tiền, bởi vì thể tích không lớn lắm nên mang trên người rất tiện.

Mộ Nhất Phàm đóng dấu xong, lập tức đóng cửa phòng lại.

Mộ Nhất Hàng đứng ngoài cửa nhìn văn kiện trong tay, vẫn không thể tin Mộ Nhất Phàm dễ dàng ký đơn trao quyền ủy thác như vậy.

Không biết tại sao, hắn cứ cảm thấy hôm nay Mộ Nhất Phàm khác với trước đây, tuy rằng vẫn là bộ mặt nghiêm nghị đấy, vẫn không thích nói nhiều, thế nhưng khí chất lại thay đổi rất khác, không âm trầm như trước đây, thể như mọi người xung quanh đều là kẻ thù của anh ta.

Đến giờ cơm tối, Triệu Vân Huyên vô cùng niềm nở nhiệt tình với Mộ Nhất Phàm: "Nhất Phàm, hiếm khi con về nhà được một chuyến, nên bồi bổ thân thể, đặc biệt là canh cá này, có tác dụng làm ấm phổi và dạ dày."

Mộ Nhất Phàm biết đột nhiên Triệu Vân Huyên nhiệt tình như vậy là có liên quan tới chuyện anh ký đơn ủy thác.

Anh cũng không khách khí, nghe nói canh cá tốt cho dạ dày liền uống thêm mấy bát.

Thế nhưng, mong là tới mạt thế, Triệu Vân Huyên và Mộ Nhất Hàng sẽ không hối hận vì đã không bán cổ phần công ty đi.

Sau khi ăn xong, Mộ Duyệt Thành không nhắc lại chuyện bán cổ phần nữa, cùng Mộ Nhất Hàng ngồi sofa cười cười nói nói thảo luận chuyện gần đây.

Mộ Nhất Phàm cũng không để ý tới Mộ Duyệt Thành, sau này, mặc kệ anh có thủ tiêu được nam chính hay không, mặc kệ thế giới này còn có thể tồn tại hay không, với một người thân là thượng tướng như Mộ Duyệt Thành mà nói, tới thời điểm mạt thế rồi, không biết sống tốt hơn so với người khác bao nhiêu lần.

Đến buổi tối, cũng giống như hôm qua, tuy hai mắt mệt đến không mở ra được, nhưng lại không ngủ yên, cứ lật tới lật lui trên giường, cuối cùng, không thể làm gì hơn là ngồi dậy.

"Bị làm sao thế nhỉ?"

Mộ Nhất Phàm phiền não cào đầu: "Chẳng lẽ bởi mấy hôm trước mình ngủ quá nhiều, nên bây giờ không ngủ được nữa?"

Anh ngáp dài một cái, cầm di động lên nhìn, đã là hai giờ đêm.

Mộ Nhất Phàm để di động xuống, lại nằm xuống giường ngủ tiếp, mãi tới khi sắc trời bên ngoài cửa sổ sáng rõ, vẫn như cũ không thể nhắm mắt lại, không thể làm gì hơn là xuống giường rửa mặt, trong lúc mọi người vẫn còn ngủ say thì bắt xe rời đi.

Anh không lập tức quay về biệt thự, đầu tiên tìm một chỗ để ăn sáng, sau đó đi tìm Lý Thanh Thiên băng bó mặt cho anh.

Đến khi anh tới khu nhà của Lý Thanh Thiên, đã qua tám giờ sáng.

Mộ Nhất Phàm xuống taxi, vươn người ra một cái, tia nắng ban mai nhảy nhót trên gương mặt, khiến anh cảm thấy vô cùng thoải mái.

"Cậu này, cậu còn chưa trả tiền xe." Tài xế trong xe sốt ruột, không thể làm gì hơn là nhắc nhở.

Mộ Nhất Phàm lấy lại tinh thần, xoay người nói: "Ngại quá, phiền anh ở đây đợi tôi thêm nửa giờ, tôi còn cần ngồi xe anh quay về."

Anh lấy trong ví ra ba trăm tệ, đưa cho tài xế.

Tài xế nhận lấy tiền, lập tức cười hớn hở: "Được, không thành vấn đề."

Mộ Nhất Phàm lấy điện thoại ra, gọi điện thoại cho Lý Thanh Thiên, muốn hỏi xem rốt cuộc nhà ông ở đâu.

Đúng lúc này, một chiếc BMW màu đen dừng lại trước mặt anh.

Mộ Nhất Phàm nheo mắt lại một cái, chiếc BMW này giống với chiếc BMW anh thường lái, khiến anh không khỏi nhìn thêm mấy cái.

Sau khi xe dừng hẳn, cửa xe bị đẩy ra, một bóng người cao lớn bước xuống xe, đến khi trông thấy Mộ Nhất Phàm ở đối diện thì hơi khựng lại, bờ môi mỏng nhả ra ba chữ lạnh băng: "Mộ — Nhất — Phàm!"

Mộ Nhất Phàm thấy Chiến Bắc Thiên xuống xe, thiếu chút nữa co giò bỏ chạy.

Chết tiệt!

Sao nam chính lại tới đây?

Anh chưa từng nghĩ tới chuyện dùng gương mặt này để đối diện với nam chính trước thời điểm mạt thế.

Phản ứng đầu tiên của Mộ Nhất Phàm sau khi hoàn hồn là sờ tay lên mặt mình, sau đó cụp mắt nhìn quần áo trên người mình.

Cũng may mà anh đã thay đồ ở chỗ Triệu Vân Huyên.

Lúc này, ghế kế bên cũng có người đi xuống, trông thấy Mộ Nhất Phàm thì ngẩn người, ngay sau đó trong mắt lóe lên một tia giễu cợt: "Uầy, không phải thiếu tá Mộ hay sao? Đã lâu không gặp, không ngờ anh còn sống!"

Mộ Nhất Phàm nhìn về người đối diện ở phía xa, đối phương vô cùng cao lớn, mặt vuông chữ "Quốc", chân mày rậm, mũi cao, môi dày, tướng mạo vô cùng phổ thông. (Quốc: 国)

Anh tìm trong ký ức thân thể này, biết được đối phương là cấp dưới của Chiến Bắc Thiên, tên là Hướng Quốc.

Hướng Quốc vô cùng căm ghét Mộ Nhất Phàm, bởi trong một lần làm nhiệm vụ, Mộ Nhất Phàm không muốn Chiến Bắc Thiên hoàn thành thuận lợi, nên đã âm thầm ngáng chân, suýt chút nữa khiến hai người Hướng Quốc và Lục Lâm hy sinh trong nhiệm vụ.

Lúc đó, nếu không phải Chiến Bắc Thiên mạo hiểm cứu bọn họ, chỉ sợ họ không thể thấy được ánh mặt trời ngày hôm nay, cho nên Hướng Quốc vô cùng kính trọng Chiến Bắc Thiên, với Mộ Nhất Phàm thì hận không thể xẻo thịt lột da.

Nếu không phải bọn họ không có bằng chứng chứng minh là Mộ Nhất Phàm lén lút động tay động chân, hại nhiệm vụ của họ thất bại, Mộ Nhất Phàm đã sớm bị đá ra khỏi bộ đội, thậm chí là ngồi tù.

Sau đó, mỗi lần làm nhiệm vụ, mọi người đều đề phòng Mộ Nhất Phàm, theo dõi gắt gao nhất cử nhất động của anh.

  ★ Chương 39 – Có thể mơ thấy anh thật là tốt! ★  

Mộ Nhất Phàm thấy Chiến Bắc Thiên và Hướng Quốc lạnh lùng nhìn mình, cố gắng áp chế sự hốt hoảng trong lòng, để mình trấn tĩnh lại.

Dần dần, ánh mắt anh từ kinh ngạc chuyển thành bình tĩnh, đồng thời hồi tưởng lại trong tiểu thuyết, sau khi bị biến thành tang thi Mộ Nhất Phàm dùng ánh mắt gì để nhìn đám Chiến Bắc Thiên, thế là, ánh mắt anh nhìn chằm chằm Hướng Quốc từ bình tĩnh chuyển sang lạnh lẽo tàn độc, khiến Hướng Quốc không khỏi rùng mình một cái.

Ban nãy thoạt nhìn Mộ Nhất Phàm rõ là vô hại, sao chỉ trong nháy mắt đã khôi phục lại dáng vẻ Mộ Nhất Phàm trước đây, mà không, so với Mộ Nhất Phàm trước đây lại càng khiến con người ta sợ hãi hơn, thể như ác ma chốn địa phủ, muốn băm vằm xé nát mình.

Sở dĩ cậu ta cảm thấy như vậy, là bởi cậu ta chưa từng gặp qua Mộ Nhất Phàm sau khi đã biến thành tang thi.

Chiến Bắc Thiên dịch một bước, chặn lại đường nhìn của Mộ Nhất Phàm.

Mộ Nhất Phàm chống lại ánh mắt âm u lạnh lẽo của Chiến Bắc Thiên, nao nao trong lòng, hiển nhiên hành động của anh đã đánh lừa được Chiến Bắc Thiên, khóe môi từ từ cong lên nở nụ cười tàn ác, anh đè thấp giọng mình, khàn giọng hỏi: "Chiến Bắc Thiên, sao anh che chở cho cậu ta như vậy, sợ tôi ăn thịt cậu ta sao?"

Nói xong, anh thật muốn tát cho mình một phát, câu nói ban nãy chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa giận của nam chính, trong tiểu thuyết, ở kiếp trước của nam chính, Tang Thi Vương – Mộ Nhất Phàm đã ăn từng miếng từng miếng hai cấp dưới của nam chính, chính là Hướng Quốc và Lục Lâm vào trong bụng ngay trước mặt hắn.

Trong phút chốc Chiến Bắc Thiên nheo mắt lại, đôi mắt đỏ quạch lạnh như băng, bàn tay cũng nắm chặt lại thành đấm phát ra tiếng "răng rắc", mu bàn tay nổi gân xanh, có thể thấy rõ hắn đang cố khắc chế tâm tình mình.

Tim Mộ Nhất Phàm đập "thình thịch, thình thịch".

Ánh mắt của nam chính quá khủng khiếp, làm sao bây giờ? Ai tới cứu anh đi.

"Lão đại!" Hướng Quốc nhận ra Chiến Bắc Thiên có vẻ khác thường, nhanh chân bước tới bên cạnh hắn, sợ Chiến Bắc Thiên sẽ đánh chết Mộ Nhất Phàm ngay tại chỗ.

Kể cũng kì lạ, trước đây mỗi lần thấy Mộ Nhất Phàm, lão đại còn chẳng buồn nhìn, sao lần này lại kích động thế cơ chứ?

Mộ Nhất Phàm nhân lúc Hướng Quốc ngăn cản nam chính, hừ lạnh một tiếng, quay người lên taxi, bảo tài xế lái khỏi nơi này.

Chiến Bắc Thiên nhìn chòng chọc về phía taxi rời đi.

Hướng Quốc thấy người kia đã rời khỏi tầm nhìn của bọn họ, mà Chiến Bắc Thiên vẫn chưa bình tĩnh lại, dè dè dặt dặt kêu một tiếng: "Lão đại?"

Chiến Bắc Thiên lấy lại tinh thần, đưa mắt nhìn Hướng Quốc, từ từ thu hồi lại tâm tình mình, khôi phục vẻ bình tĩnh mà nói rằng: "Nhà bác sĩ Cát ở đâu?"

"Bác sĩ Cát ở tầng 7 tòa nhà C, thưa lão đại."

Chiến Bắc Thiên xoay người đi tới tòa nhà C.

Hướng Quốc đuổi theo sau, sau đó lại nhắc tới chuyện của Mộ Nhất Phàm: "Lâu lắm rồi không có tin tức của Mộ Nhất Phàm, em còn tưởng hắn ta chết rồi."

Chiến Bắc Thiên nghe thấy chuyện của Mộ Nhất Phàm, ánh mắt lạnh lẽo lại: "Sao cậu lại cho rằng hắn đã chết?"

"Lão đại, anh quên rồi hay sao, lần đấy Mộ Nhất Phàm làm nhiệm vụ bị thương, lúc kiểm tra phát hiện bị ung thư xương nên đã xuất ngũ về nhà tĩnh dưỡng, sau này không có bất cứ tin tức gì của hắn ta nữa, nên tưởng rằng đã chết rồi. Em nghĩ hắn ta bị ung thư là đáng đời, ai bảo hắn làm nhiều chuyện xấu như vậy, đến ông trời cũng không vừa mắt, muốn trừng trị hắn."

Ung thư xương?

Chiến Bắc Thiên dừng bước lại, điều này khiến hắn không khỏi nghĩ tới Mộc Mộc.

Cậu ấy cũng bị ung thư xương, hơn nữa không còn nhiều thời gian lắm.

Nghĩ tới đây, chân mày Chiến Bắc Thiên liền nhíu chặt lại, cũng không biết vì sao, trong lòng đột nhiên cảm thấy có chút khó chịu.

Hướng Quốc cũng dừng bước lại theo: "Lão đại, anh sao vậy?"

"Không có gì."

Chiến Bắc Thiên gạt cảm giác khó chịu kia đi, tiếp tục đi về phía trước, bởi từng trải qua chuyện bị Mộ Nhất Phàm thân là Tang Thi Vương giết chết, nên hắn đã sớm quên mất bởi vì Mộ Nhất Phàm bị chẩn đoán ung thư xương nên mới xuất ngũ.

Nhưng bất luận là ai, cũng không cách nào tưởng tượng được một Tang Thi Vương hung tàn lại từng là người mắc bệnh nan y.

Ngay lập tức, Chiến Bắc Thiên nghĩ ra điều gì đó, phân phó nói: "Mai cậu đi điều tra một chút xem Mộ Nhất Phàm đang ở đâu, có phải cũng ở thành G hay không."

Hướng Quốc không rõ: "Điều tra hắn ta làm gì, cũng sắp chết đến nơi rồi."

Chiến Bắc Thiên nhớ tới gương mặt tái nhợt của Mộ Nhất Phàm lúc ban nãy, nheo mắt lại một cái, cười nhạt: "Cho dù cậu có chết, hắn ta cũng không chết được."

Hướng Quốc kinh ngạc nhìn hắn: "Lão đại, anh nói vậy là sao? Có phải anh biết được nội tình gì không? Hay là căn bản Mộ Nhất Phàm không bị ung thư xương?"

"Cậu cứ điều tra đi là được."

"Vâng ạ."

——

Mộ Nhất Phàm ngồi trên taxi rời khỏi khu nhà của Lý Thanh Thiên, mãi đến khi không còn nhìn thấy bóng Chiến Bắc Thiên nữa mới thở phào một hơi: "Đúng là dọa chết ông đây."

Mới ban nãy anh còn tưởng mình chết chắc rồi, bộ dạng nam chính như muốn lấy mạng anh vậy. Lúc đó anh chỉ muốn co cẳng chạy đi ngay, nhưng lại sợ làm như vậy thì không có tiền đồ chút nào, không thể làm gì hơn là cứng rắn ưỡn ngực đối mặt với nam chính.

Về phần vì sao nam chính vẫn chịu đựng không động thủ với mình, anh đoán rất có khả năng bởi vì bây giờ còn chưa phải mạt thế. Nếu nam chính tùy tiện động thủ sẽ rước lấy phiền toái không cần thiết, không bằng dành thời gian mua vật tư.

Đương nhiên đây chỉ là suy đoán của anh, nguyên nhân vì sao thì chỉ nam chính mới biết được, nói không chừng nam chính muốn đợi sau khi mạt thế sẽ hành hạ anh một trận không chừng.

Nhưng cũng phải nói lại, sao nam chính lại xuất hiện ở đây?

Mộ Nhất Phàm hồi tưởng lại nội dung trong tiểu thuyết, nhanh chóng hiểu ra lý do vì sao nam chính lại có mặt ở nơi này.

Theo như miêu tả trong tiểu thuyết, ngày 13 tháng 4, nam chính được người ta giới thiệu, tìm tới một bác sĩ họ Cát, để bác sĩ này mua một số lượng lớn thiết bị y tế và các loại dược phẩm.

Nếu quả thật như vậy, có lẽ là bác sĩ Cát này ở cùng một tiểu khu với Lý Thanh Thiên.

Mịa nó!

Đúng là "khéo" quá đi mà!!!

Tài xế ngồi phía trước nhìn Mộ Nhất Phàm qua gương chiếu hậu, không nhịn được hừ một tiếng: "Tôi mới là người bị cậu dọa ý."

Đừng tưởng rằng tài xế ngồi trong xe thì không nhìn thấy gì, ban nãy anh nhìn nhìn ảnh phản chiếu qua cửa sổ xe, thấy ánh mắt Mộ Nhất Phàm nhìn Hướng Quốc và Chiến Bắc Thiên vô cùng tàn nhẫn hung ác, hại anh tưởng mình lái xe cho tội phạm giết người vừa mới trốn ra khỏi ngục.

Đi tới trung tâm thành phố, sau khi Mộ Nhất Phàm xuống xe, liền gọi cho Lý Thanh Thiên, bảo Lý Thanh Thiên tới trung tâm thành phố tìm anh, sau đó anh đi vào trung tâm thương mại mua quần áo để thay.

Nửa giờ sau, Lý Thanh Thiên tới trung tâm thành phố tìm thấy Mộ Nhất Phàm, băng bó mặt cho anh.

Mộ Nhất Phàm băng kín mặt xong mới quay trở về biệt thự của mình, thấy nam chính vẫn chưa về, liền gọi điện thoại: "Bắc Thiên, tôi về rồi này, anh đang ở đâu?"

"Tôi đang bàn chuyện với người khác ở bên ngoài." Chiến Bắc Thiên nhạt giọng nói.

Mộ Nhất Phàm nghe thấy giọng hắn trầm thấp dễ nghe, tựa như bài hát ru, khiến anh không nhịn được ngáp một cái: "Thế anh cứ bàn đi, tôi đi ngủ trước."

Chiến Bắc Thiên thấy anh muốn cúp máy, vội vàng nói: "Khoan đã."

"Sao?" Mộ Nhất Phàm hữu khí vô lực đáp lại.

"Buổi trưa tôi sẽ quay về ăn cơm."

Bên kia đầu dây không có tiếng đáp lại, vô cùng an tĩnh, không ai trả lời Chiến Bắc Thiên.

Chiến Bắc Thiên nhíu mày lại: "Mộc Mộc?"

Vẫn không có tiếng đáp lại.

Trong mắt Chiến Bắc Thiên lóe lên tia nghi hoặc và sự lo lắng không thể nhận ra: "Mộc Mộc, cậu có đang nghe không?"

Vẫn không có tiếng trả lời.

Chiến Bắc Thiên cúp mắt, gọi lại, nhưng không ai nghe máy.

Hắn gọi ba lần liền, cuối cùng ngồi không yên, đột nhiên đứng bật dậy: "Hướng Quốc, tôi có việc phải quay về một chuyến, chuyện thiết bị y tế và dược phẩm giao cho cậu bàn với bác sĩ Cát."

Hướng Quốc vội hỏi: "Lão đại, có phải chỗ chị dâu xảy ra chuyện gì không?"

Chiến Bắc Thiên không yên lòng, cũng không để ý tới cách Hướng Quốc xưng hô, thuận miệng ừ một tiếng, xin lỗi bác sĩ Cát rồi rời đi.

Hướng Quốc cười nói: "Mình đã nói là lão đại yêu đương rồi mà."

Sau đó lấy điện thoại di động ra, gọi cho đám Lục Lâm: "Lục Lâm, lão đại kết giao bạn gái thật đó, tên là Mộc Mộc, tôi vừa nghe thấy cái tên dễ thương này đã biết chị dâu nhà ta rất xinh rồi. Ừ, tuyệt đối không nhầm đâu, ban nãy chính miệng lão đại thừa nhận mà."

Ở phía đối diện, bác sĩ Cát nhìn Hướng Quốc đang buôn dưa: "..."

Này này!

Cậu đó, có còn nhớ bây giờ chúng ta đang bàn chuyện làm ăn không hả?!

——

Chiến Bắc Thiên phóng xe quay trở lại biệt thự, thấy Mộ Nhất Phàm đang nằm trên sofa, vội vã chạy tới, lay người Mộ Nhất Phàm: "Mộc Mộc? Mộc Mộc?"

Mộ Nhất Phàm mơ mơ màng màng mở mắt ra, thấy Chiến Bắc Thiên ở ngay trước mặt, còn tưởng đang nằm mơ, chép chép miệng nói: "Bắc Thiên, có thể mơ thấy anh thật tốt, tôi đói rồi, đi nấu cơm cho tôi đi."

Sau đó lại nhắm mắt ngủ tiếp, cả đêm qua không ngủ, mệt chết anh.

Ban nãy không thấy Mộ Nhất Phàm trả lời điện thoại, hắn còn tưởng Kình Thiên Châu đang tác quái, hại Mộ Nhất Phàm xảy ra chuyện gì, không ngờ chỉ là đang ngủ.

Điều này khiến Chiến Bắc Thiên vừa tức vừa bó tay, Mộ Nhất Phàm ngủ cũng đâu phải lỗi của cậu ấy, trách cậu ấy được sao?

Lúc này, dạ dày Mộ Nhất Phàm đột nhiên kêu "rột rột".

Chiến Bắc Thiên liếc mắt nhìn bụng anh, lại đưa mắt nhìn đồng hồ treo trên tường, đã qua mười hai giờ trưa, đành nhận mệnh xuống phòng bếp nấu ăn.

  ★ Chương 40 – Không được lén lút trốn đi đâu đấy! ★  

Chuẩn bị cơm nước xong xuôi, Mộ Nhất Phàm được gọi dậy xuống ăn.

Sau khi ăn xong, Chiến Bắc Thiên nói: "Lát nữa tôi có việc phải đi vài ngày."

Mộ Nhất Phàm sửng sốt nhìn nam chính.

Anh nhớ nam chính bàn bạc mua bán thiết bị y tế và dược phẩm với bác sĩ Cát xong, ngày hôm sau mới rời thành G đi vài ngày, tới thị trấn nhỏ bên cạnh thành G thu mua lương thực và các loại vật tư, nhưng sao bây giờ nam chính lại rời thành G sớm hơn dự kiến?

Lẽ nào... bởi vì hôm nay gặp phải "Tang Thi Vương – Mộ Nhất Phàm"?

Thật ra nam chính rời đi sớm hơn cũng không có cái gì, chỉ là anh lại phải xa nam chính, thời gian ở bên hắn lại ít đi.

Mộ Nhất Phàm rầu rĩ nhìn Chiến Bắc Thiên.

Chiến Bắc Thiên nhìn ánh mắt tủi thân thể như đang nói "Anh không được bỏ tôi lại", trầm ngâm một tiếng: "Nếu như... nếu như cậu rảnh rỗi, có thể đi cùng tôi."

Vừa dứt lời, chân mày không khỏi nhíu lại, sao lại thế? Sao hắn lại muốn dẫn chàng trai này đi cùng?

Mộ Nhất Phàm vừa nghe hắn nói vậy, hai mắt sáng lấp lánh, hưng phấn mà gật đầu lia lịa: "Tôi rảnh lắm, rảnh cực kỳ luôn ý."

Dường như sợ Chiến Bắc Thiên đổi ý, anh vội chạy lên lầu: "Anh chờ tôi một lúc, tôi gói ghém đồ rồi xuống ngay."

Đến khi lên tới tầng hai, anh lại nói vọng xuống: "Phải chờ tôi đấy, không được lén lút trốn đi đâu đấy!"

Chiến Bắc Thiên nhướn nhướn mày.

Hắn nghĩ dẫn chàng trai này đi theo cũng không tồi, ít nhất có mình coi chừng, sẽ không để cho Kình Thiên Châu tác oai tác quái.

Mộ Nhất Phàm chỉ mất hai phút đã đeo một cái ba lô màu đen xuống, thỏa mãn cười nói: "Có thể đi được rồi."

Chiến Bắc Thiên nhấp môi : "Tôi phải đi tương đối lâu, chân của cậu không sao chứ? Mấy ngày này có phải tới bệnh viện khám không?"

"Không cần, tôi chỉ cần mang thuốc theo là đi được rồi."

"Thế cậu có mang thuốc theo không?"

"..." Mộ Nhất Phàm lại vội vã chạy về phòng lấy thuốc.

Chiến Bắc Thiên: "..."

Mộ Nhất Phàm lại chạy xuống một lần nữa, cười híp mắt nói: "Lần này thì được rồi thật."

Chiến Bắc Thiên liếc mắt nhìn về ba lô phía sau lưng anh, xoay người đi ra cửa lớn.

Mộ Nhất Phàm vội vã bám theo sau.

Hai người ngồi lên xe rời khỏi khu biệt thự, xe lái về phía đường cao tốc.

Lúc xe chạy trên đường cao tốc, điện thoại Mộ Nhất Phàm đổ chuông.

Anh thấy Mộ Duyệt Thành gọi tới, vội vã bắt máy, nhạt giọng nói: "Bố."

Nghe thấy tiếng, Chiến Bắc Thiên không khỏi liếc mắt nhìn anh một cái.

Mộ Duyệt Thành ở bên kia đầu dây nói: "Mai ta phải về thành B, con cùng ta trở lại."

Về thành B?

Mộ Nhất Phàm lặng lẽ nhìn thoáng qua Chiến Bắc Thiên, sợ bị nam chính đưa trở về, không dám nói ra ba chữ 'không muốn đi', cho nên chỉ nhạt giọng ừ một tiếng.

Anh biết Mộ Duyệt Thành đưa anh về thành B, là muốn đưa anh đi trị liệu ung thư xương.

"Ba giờ chiều mai bay, đến lúc đó gặp lại ở sân bay Nam Thành."

"Vâng."

Mộ Nhất Phàm vội vã cúp máy, sau đó đổi lại toàn bộ tên trong danh bạ điện thoại, tránh một lúc nào đó nam chính không cẩn thận thấy tên bọn họ, từ đó đoán ra thân phận thật của anh.

Đến tám giờ tối, xe họ mới lái tới một thôn tên Bạch Bích, hỏi vài nhà mới tìm được một nơi có thể ở được, hơn nữa họ chỉ có thể dành cho một gian phòng.

Danh sách chương: