chương 61 - 70

  ★ Chương 61 – Lão đại thích giai thật á? ★  

Chiến Bắc Thiên dựa vào cửa, thản nhiên liếc mắt nhìn các anh em vào sinh ra tử với mình, hỏi: "Chị dâu ở đâu ra?"

Hướng Quốc sửng sốt: "Là Mộc Mộc, chị dâu Mộc Mộc ấy! Ây dà, em nói lão đại này, chẳng lẽ đến lúc này rồi mà anh còn muốn giấu chị dâu đi?"

"Mộc Mộc?"

Đôi mắt đạm mạc của Chiến Bắc Thiến lóe lên tia cười khó có thể phát hiện ra, hắn thật không biết mình đã làm gì mà khiến các anh em hiểu lầm lớn như vậy.

Mộ Nhất Phàm đang đứng ở ngoài cửa ngắm hành lang bày trí theo phong cách kiến trúc nhà Hán, nghe thấy Chiến Bắc Thiên kêu Mộc Mộc, lấy lại tinh thần, ngó vào trong bao sương: "Gọi tôi á?"

Chiến Bắc Thiên: "..."

Mọi người trong bao sương nhìn ra, chỉ thấy một người băng mặt kín mít đứng ngoài cửa.

Gương mặt thế kia, họ không thể nhìn ra giới tính, thế nhưng, từ vóc dáng cao hơn mét tám, còn có giọng nói rõ ràng, liền biết người đứng ngoài cửa là một chàng trai.

Mộ Nhất Phàm thấy mọi người lặng thinh không nói gì, nghi hoặc nói: "Không phải gọi tôi à?"

Chiến Bắc Thiên đứng thẳng người, giới thiệu qua loa với anh: "Mộc Mộc, họ là bạn tôi."

Mộ Nhất Phàm có ký ức của Tang Thi Vương, đương nhiên nhận ra đám Hướng Quốc: "Chào mọi người, tôi là Mộc Mộc."

Hướng Quốc và Lục Lâm như gặp phải quỷ mà nhìn Mộ Nhất Phàm, cuối cùng, vẫn là Mao Vũ lấy lại tinh thần trước, đi tới chỗ Mộ Nhất Phàm, mỉm cười đưa tay ra: "Xin chào Mộc tiên sinh, tôi là Mao Vũ."

Những người khác cũng đều lấy lại tinh thần, tự giới thiệu với Mộ Nhất Phàm.

Mao Vũ dẫn Mộ Nhất Phàm và Chiến Bắc Thiên ngồi vào ghế.

Đám Hướng Quốc từ từ đi phía sau, nhỏ giọng thảo luận.

"Không phải nói lão đại có bạn gái, tên là Mộc Mộc sao? Sao lại có một tên đực rựa tới? Tôi theo lão đại nhiều năm như vậy, sao không biết lão đại thích giai?"

Lục Lâm nhún vai: "Sao tôi biết được xảy ra chuyện gì, lần trước lúc ăn cơm, chúng tôi hỏi lão đại có bạn gái phải không, cũng không thấy lão đại phản bác, lúc đó, đám Hướng Quốc cũng ở đấy, có thể chứng minh tôi không điêu."

Hướng Quốc ra sức gật đầu.

"Có phải lão đại nói bạn gái lão đại tên Mộc Mộc không?"

Lục Lâm có vẻ chần chừ: "Không..."

"Thế sao mấy ông biết bạn gái lão đại tên Mộc Mộc?"

"Là Hướng Quốc nói."

Hướng Quốc vội vã kể vắn tắt chuyện ở chỗ bác sĩ Cát ra: "Lúc đó tôi hỏi lão đại, lão đại cũng không phản đối, hơn nữa, tôi chưa từng thấy lão đại căng thẳng lo lắng cho người khác như vậy."

Mọi người khiếp sợ: "Lẽ nào lão đại thực sự thích giai?"

Chiến Bắc Thiên ngồi bên kia bàn ăn, đưa mắt nhìn đám Hướng Quốc, cầm thực đơn đưa cho Mộ Nhất Phàm: "Cậu gọi đi."

Đã lâu rồi Mộ Nhất Phàm không được ăn tiệc lớn, anh mừng rỡ đón lấy tờ thực đơn, không khách khí mà gọi món với nhân viên phục vụ: "Cho một đĩa cua to hấp, một đĩa tôm hầm cà chua, sò điệp hấp miến.."

Anh gọi liên tiếp năm sáu món hải sản: "Cuối cùng, cho năm chai rượu vang."

Nhân viên phục vụ nhanh chóng ghi lại những món Mộ Nhất Phàm gọi.

Mộ Nhất Phàm đóng quyển thực đơn, đưa cho Chiến Bắc Thiên: "Cho anh."

Chiến Bắc Thiên không cầm lấy thực đơn, chỉ thản nhiên nói một câu: "Không cần, mấy món cậu gọi đều là món chúng tôi thích ăn, thế nhưng, những thứ này cậu không thể ăn được."

Mộ Nhất Phàm: "..."

  ★ Chương 62 – Hóa ra đã ngủ chung với nhau rồi! ★  

Chiến Bắc Thiên thấy trong mắt Mộ Nhất Phàm đong đầy thắc mắc, bèn giải thích: "Cậu thấy mặt cậu bây giờ, dạ dày và đùi cậu, cả cánh tay cậu nữa, có thể ăn được hải sản sao?"

Nói như vậy xong, hắn mới nhận ra trên người đối phương đầy bệnh tật, quá đỗi yếu ớt.

Nhất thời Mộ Nhất Phàm im bặt lại.

Vốn là anh muốn nhân lúc còn chưa biến thành tang thi mà ăn cho thỏa thê một bữa, nếu không, đến khi anh thành tang thi thật rồi, đồ ăn chín với anh mà nói không có bất cứ mùi vị gì, đưa vào miệng chỉ như nhai sáp.

Chiến Bắc Thiên thấy Mao Vũ vẫn đang âm thầm quan sát bọn họ, nói: "Cậu gọi món đi."

"Vâng." Mao Vũ cười híp mắt nhận lấy tờ thực đơn, đưa mắt nhìn gương mặt bị băng kín của Mộ Nhất Phàm, gọi liền năm sáu món thanh đạm, thêm mấy món tủ của Hán Lâu, sau đó còn gọi thêm hơn mười món nổi tiếng địa phương.

Sau khi nhân viên phục vụ rời đi, đám Lục Lâm cũng ngồi vào ghế.

Mộ Nhất Phàm thầm đếm trong lòng một chút, trong bao sương có tổng cộng hai mươi hai người, đều là cấp dưới của Chiến Bắc Thiên, ai ai cũng đều cao lớn, không có ai thấp hơn mét tám, hơn nữa bắp thịt rắn chắc, khiến người ta vừa nhìn đã biết là người từng kinh qua huấn luyện.

Đến khi toàn bộ mọi người vào chỗ xong, đều đưa mắt nhìn nhau.

Hướng Quốc ho nhẹ một tiếng, nhìn Mộ Nhất Phàm hỏi: "Mộc tiên sinh, anh cũng đừng trách tôi nói thẳng, bạn bè của lão đại hầu như chúng tôi đều gặp qua, thế nhưng, sao lại chưa từng gặp anh nhỉ? Anh quen với lão đại chúng tôi từ khi nào vậy?"

Mộ Nhất Phàm thành thật trả lời: "Chúng tôi mới quen nhau trong tháng này."

"Mới quen nhau trong tháng này?"

Đám Hướng Quốc và Lục Lâm đều không thể tin lão đại của họ lại dẫn một người mới quen một tháng tới gặp những anh em từng vào sinh ra tử với mình.

Bọn họ cho rằng, đã là người lão đại đưa tới, chắc chắn quan hệ không bình thường.

Hướng Quốc chợt nhớ tới mấy hôm trước lúc lão đại nhận điện thoại, nghe thấy đầu dây bên kia có giọng nam, còn tưởng là bạn gái lão đại mới ngủ dậy, cho nên giọng mới trầm khàn, nghe như giọng nam vậy. Giờ hồi tưởng lại, nói không chừng lúc đó thực sự là đàn ông, hơn nữa, còn là chàng trai tên Mộc Mộc này.

Anh lấy lại tinh thần, hỏi: "Mộc tiên sinh, anh... có phải mấy hôm trước anh ở cùng một chỗ với lão đại không? À, ý tôi là hai người ở cùng một phòng."

"Ừa, mấy hôm nay bọn tôi ngủ chung một chỗ."

Mọi người nín thinh.

Qua hồi lâu, Tôn Tử Hào mới thốt lên một câu: "Hóa ra đã ngủ chung một chỗ rồi."

Chiến Bắc Thiên: "..."

Sao hắn cảm thấy đề tài này càng nói lại càng khiến người ta hiểu lầm chứ.

Mộ Nhất Phàm thấy bầu không khí có vẻ quái dị, nghi hoặc hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Hướng Quốc vội lắc đầu: "Không, không có, chỉ là sáng hôm đó gọi cho lão đại, nghe thấy đằng đó có giọng nam, cho nên tò mò hỏi một chút."

"Ồ. Mọi người đừng gọi tôi là Mộc tiên sinh nữa, nghe cứ là lạ không quen, sau này mọi người cũng như Bắc Thiên ấy, gọi Mộc Mộc là được rồi."

"Được." Hướng Quốc cười sang sảng, cầm hai chén rượu đặt lên bàn xoay, chuyển tới trước mặt Chiến Bắc Thiên và Mộ Nhất Phàm, nói: "Mộc Mộc, anh và lão đại tới cuối cùng, phải uống phạt một chén."

"Được." Mộ Nhất Phàm sảng khoái cầm chén rượu lên.

Thế nhưng, vừa đưa tới bên mép, lại bị Chiến Bắc Thiên ngồi bên cạnh giật lấy, uống một hơi cạn sạch, sau đó, hắn nhấc chén rượu kia lên, lại uống cạn một hơi.

"Uây, lão đại, biết không nỡ cho người ta rồi kìa." Tôn Tử Hào trêu chọc nói.

Chiến Bắc Thiên nhíu nhíu mày: "Cậu ấy không được uống rượu."

Mọi người nhìn gương mặt bị băng kín của Mộ Nhất Phàm, liền hiểu rõ trong bụng, cũng không mời rượu Mộ Nhất Phàm nữa.

Sau khi Mao Vũ mời rượu mọi người xong, bắt đầu nói về tình hình gần đây: "Lão đại, từ sau khi người của tập đoàn Mộ thị tranh giành thu mua gạo, số nơi mua được gạo càng ngày càng ít, anh nói xem, chúng ta có nên đi tới những nơi xa hơn thu mua gạo về không?"

Chiến Bắc Thiên mím môi, không nói lời nào.

Hướng Quốc ngồi ở phía chéo đối diện bên tay phải tức giận nói: "Em thấy lần này tập đoàn Mộ thị mua gạo, trên mặt nổi là Mộ Nhất Hàng phái người đi, chắc chỉ là để che giấu, rất có thể là Mộ Nhất Phàm giở trò trong bóng tối."

Mộ Nhất Phàm: "..."

Sao lại đổ hết lên người anh chứ.

Mọi người vừa nghe thấy ba chữ Mộ Nhất Phàm, sắc mặt đều vô cùng khó coi, thậm chí có những người còn tỏ vẻ phẫn nộ.

"Mọi người nghĩ xem, từ trước tới nay hắn đã thích đối nghịch và gây phiền phức cho lão đại, giờ tra ra chúng ta mua vật tư, nhất định hắn sẽ nghĩ hết biện pháp quấy rối, không muốn chúng ta có thể thuận lợi, thế nhưng, nói đi cũng phải nói lại, sao hắn lại biết chúng ta ở thành G nhỉ?"

Mộ Nhất Phàm: "..."

Đụng phải người cứ thích tự bổ não, đau không dậy nổi.

Chiến Bắc Thiên không nói gì, nhưng trong lòng đã có suy nghĩ riêng.

Không bao lâu sau, nhân viên lục tục bưng đồ ăn lên, mọi người lập tức ném chuyện Mộ Nhất Phàm ra sau đầu, bắt đầu ăn uống thả ga, còn tuyên bố không say không về.

Chiến Bắc Thiên rất có chừng mực, lúc mọi người kính rượu, hắn chỉ nhấp một ngụm, không giống như mọi người đều uống một hơi vào bụng.

Trong lúc này, thi thoảng ánh mắt hắn lại liếc qua bên cạnh, toàn bộ hình ảnh Mộ Nhất Phàm như chú chuột nhỏ ăn vụng đồ hải sản rơi vào tầm mắt hắn.

Chiến Bắc Thiên buồn cười, khóe môi khẽ nhếch lên.

Mộ Nhất Phàm không hề hay biết rằng Chiến Bắc Thiên phát hiện ra mình ăn vụng hải sản, anh đưa lưng về phía Chiến Bắc Thiên, vừa ăn vụng, vừa hăng hái tán gẫu với người bên cạnh.

Thế nhưng, anh cũng không ăn nhiều, nếu không Chiến Bắc Thiên đã sớm lên tiếng ngăn cản.

Toàn bộ cảnh này đều được Mao Vũ thu vào mắt, nhỏ giọng chậc chậc mấy tiếng.

Nhất định là lão đại đã lún sâu rồi, nhìn xem, ánh mắt lão đại nhìn Mộc Mộc thế kia, nói bao nhiêu ôn nhu đều có bấy nhiêu.

Lúc này, trong TV vang lên tiếng tin thời sự.

Chiến Bắc Thiên ngẩng đầu nhìn lên TV, đầu tiên biên tập viên đưa những tin ngắn quan trọng, sau đó mới đưa chi tiết từng tin nhỏ.

"Chín giờ sáng nay, ở bệnh viện tâm thần XX thành H, có hai bệnh nhân trốn khỏi bệnh viện tâm thần.."

Bỗng chốc Chiến Bắc Thiên dừng động tác ăn cơm lại, chăm chú nhìn biên tập viên trong TV đưa ra hai bức ảnh, trầm giọng nói: "Yên lặng."

Giọng hắn tuy không lớn, nhưng rất uy phong, đặc biệt với những quân nhân được huấn luyện qua mà nói, quả đúng là một mệnh lệnh.

Cả bao sương đang ầm ĩ tiếng hò reo nói cười, trong nháy mắt yên tĩnh lại, trong phòng chỉ còn lại tiếng biên tập viên đưa tin trong tivi.

"Bệnh tình của hai bệnh nhân này vô cùng nghiêm trọng, chỉ cần gặp người liền cắn, hơn nữa trên người họ còn có thể mắc bệnh truyền nhiễm đáng sợ, virus sẽ lây lan thông qua vết thương hở, dẫn tới cơ thể người nhanh chóng suy nhược, thậm chí có thể dẫn tới tử vong. Nếu như mọi người thấy hai bệnh nhân này ở đâu, xin lập tức tránh xa, hoặc gọi điện thông báo địa chỉ của hai bệnh nhân qua đường dây nóng, số điện thoại là 090xxxx...."

Mộ Nhất Phàm nhíu mày, cảm thấy nội dung tin tức vô cùng quen thuộc, ngay lập tức nghĩ ra cái gì đó, hai mắt trợn to, đây không phải là nguồn căn virus tang thi bị lây truyền mà anh miêu tả trong tiểu thuyết hay sao?

Nói viện tâm thần chỉ là để che giấu, thực chất hai bệnh nhân này chạy ra từ một viện nghiên cứu quốc gia, mà nguồn gốc bệnh phát ra đến từ chính hai bệnh nhân này..

Họ vốn là hai nhà khảo cổ học, trong một lần tham gia khảo cổ, đào một ngôi mộ đế vương hàng ngàn năm tuổi, tiếc là bên trong ngoại trừ một cỗ quan tài màu đen, bên ngoài được chạm khắc vô cùng tinh xảo ra, không có bất cứ vật bồi táng nào, ngay cả bên trong quan tài cũng trống không.

Thế nhưng, tới khi họ mở quan tài ra, bên trong phả ra một luồng khí đen.

Từ đó về sau, hai nhà khảo cổ học này trở nên kì quái, ánh mắt càng ngày càng dại ra, động tác cũng trở nên chậm chạp, cuối cùng, gặp người liền cắn.

Những người bị họ cắn qua, cũng sẽ giống như bọn họ, thậm chí còn ăn thịt người, vô cùng đáng sợ.

Bởi vì lúc đó phát hiện sớm, cho nên cục diện được khống chế, sau đó, hai nhà khảo cổ học cùng với những người từng bị cắn qua được đưa tới viện nghiên cứu quốc gia, làm đối tượng nghiên cứu của các nghiên cứu viên.

Giờ hai bệnh nhân trốn thoát, cũng đồng nghĩa với việc mạt thế sắp tới.

Thế nhưng, theo như anh nhớ, hai người bệnh này phải đến ngày 25 mới trốn ra khỏi viện nghiên cứu, sao lại sớm hơn một tuần rồi?

Tin tức kết thúc, mọi người vẫn không dám lên tiếng.

Chân mày Chiến Bắc Thiên nhíu chặt lại, một lúc lâu sau mới nói: "Lục Lâm, trong khoảng thời gian này không được rời thành G, về phần thu mua vật tư, chỉ thu mua ở thành G là được rồi, còn có, nếu mấy cậu gặp phải người trong thời sự, hoặc là người nào đi lại hành động có vẻ chậm chạp, lập tức đi đường vòng cho tôi, không được để ý, càng không được tiến lên, nếu như họ đánh về phía các cậu, dùng súng bắn nát đầu họ, đừng để họ làm bị thương các cậu."

"Dùng... dùng súng?" Đám Lục Lâm khiếp sợ há hốc miệng.

Ánh mắt Chiến Bắc Thiên toát lên sự nghiêm nghị: "Đúng, đây là mệnh lệnh, nếu như xảy ra chuyện gì, tôi chịu trách nhiệm thay cho các cậu."

"Vâng."

  ★ Chương 63 – Khó chịu ở đây ★  

Đến 11 giờ, buổi liên hoan mới kết thúc, mọi người dung dăng dung dẻ rời khỏi Hán Lâu.

Bởi tối nay Chiến Bắc Thiên uống vài chén rượu, nên chỉ có thể để Mộ Nhất Phàm lái xe quay trở về.

Đến khi quay trở lại biệt thự cũng đã là 12 giờ, hai người quay trở về phòng mình ngủ.

Trong khoảnh khắc Mộ Nhất Phàm đóng cửa lại, anh khẽ thở phào một hơi.

Ban nãy trong lúc liên hoan, mùi cơ thể người từ bốn phương tám hướng bay vào mũi, hại anh thiếu chút nữa không nhịn được muốn cắn người.

Giờ cuối cùng anh cũng được ở một mình một phòng, không phải lo trong lúc mình đang ngủ, không cẩn thận cắn nam chính nữa.

Đương nhiên, nếu làm như vậy có thể sẽ lấy mạng nam chính, từ đó đạt được mục đính ban đầu của anh là thủ tiêu nam chính, thế nhưng, anh thật sự không muốn mình sẽ biến thành một con quái vật ăn thịt người.

Anh có thể dùng các cách thức giết nam chính, thậm chí là những thủ đoạn bất nhập lưu, nhưng anh không thể dùng cách cắn, giờ mới chỉ nghĩ chút thôi đã thấy buồn nôn rồi. 

Bất nhập lưu: viển vông.

Mộ Nhất Phàm đi vào phòng tắm, đầu tiên là tắm rửa, sau đó kiểm tra xem mình có bị thi hóa thêm một bước nữa không trước gương trong phòng tắm, xác định toàn thân trên dưới không có chỗ nào khác thường, lúc này mới ra khỏi phòng tắm, nằm lên giường ngủ.

Đêm nay, không có nam chính bên cạnh, anh lại một lần nữa cảm thấy mất ngủ, cái bụng khiến anh vô cùng khó chịu, hại anh làm thế nào cũng không ngủ được.

Mà cảm giác khó chịu này không phải là cơn đau mơ hồ từ bên ngoài, cũng không phải cơn đau dai dẳng không ngừng, mà là cảm giác nghẹn lại, bị đè nén nơi lồng ngực, đã khó chịu rồi, lại còn có chút hoảng.

Mộ Nhất Phàm chẳng ngủ nữa, trợn tròn mắt nhìn lên trần nhà, cứ nghĩ đông nghĩ tây, cuối cùng nghĩ tới nam chính mà có lẽ bây giờ đang ngủ say.

Không có anh bên cạnh, hẳn nam chính ngủ rất an yên đi.

Thế nhưng, ở căn phòng bên kia, Chiến Bắc Thiên cũng không say giấc như Mộ Nhất Phàm nghĩ, tuy ban nãy uống một ít rượu, nhưng người vẫn tỉnh táo không gì sánh bằng.

Hắn cảm thấy thói quen là một thứ rất đáng sợ, mới nằm cùng người ta bốn, năm ngày, giờ lại thấy bên cạnh trống rỗng, không còn người ôm hắn, lại thấy như thiêu thiếu thứ gì đó.

Chiến Bắc Thiên không ngủ được, không thể làm gì khác là đứng dậy đi vào trong không gian, không bao lâu sau lại đi ra, lúc này, trong tay cầm một chiếc hộp gỗ đẹp đẽ.

Hắn ra khỏi phòng, đi tới căn phòng ở bên cạnh, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng Mộ Nhất Phàm ra, phát hiện trong phòng không những không khóa trái, người bên trong thế mà còn chưa ngủ, bởi hắn đi tới mà hoảng sợ ngồi bật dậy.

Mộ Nhất Phàm thấy người tới là Chiến Bắc Thiên, thở dài một hơi: "Làm tôi sợ muốn chết, còn tưởng kẻ trộm vào."

Chiến Bắc Thiên đi tới bên giường, hỏi: "Sao còn chưa ngủ?"

"Không ngủ được." Mộ Nhất Phàm sờ sờ bụng, "Chỗ này khó chịu."

Chiến Bắc Thiên đưa mắt nhìn cái bụng vẫn lớn như vậy, đưa hộp gỗ nhỏ trong tay cho anh.

Hộp gỗ nhỏ hình vuông, chỉ cao rộng chừng 20cm, phía trên chạm khắc vô cùng tinh xảo, giống như chiếc hộp cổ thời xưa được người ta dùng để cất những đồ trân quý.

"Cái gì vậy?"

Mộ Nhất Phàm thắc mắc vươn tay ra nhận lấy, lập tức cảm thấy bụng dễ chịu hơn nhiều, loại cảm giác này giống như khi anh được sờ vào mao liêu, anh thầm nghĩ, không biết có phải bên trong hộp đựng ngọc thạch hay không?

Chiến Bắc Thiên không trả lời anh, xoay người muốn rời đi.

Mộ Nhất Phàm thấy hắn định đi, vội vươn tay ra kéo áo hắn lại: "Khoan đã."

  ★ Chương 64 – Liệu anh có luyến tiếc tôi không? ★  

Chiến Bắc Thiên quay người lại: "Còn việc gì nữa?"

Mộ Nhất Phàm vội nói: "Bắc Thiên, anh ngủ với tôi đi."

Nếu đêm nay không có nam chính ngủ bên cạnh, anh sẽ mất ngủ mất.

Để có thể yên ổn vào giấc ngủ, vẫn là anh cố chịu đựng một chút, dù sao thì anh cũng ngủ nhanh thôi, như vậy rồi, sẽ không còn muốn cắn người nữa.

Chiến Bắc Thiên mím chặt đôi môi, nhìn anh không nói lời nào.

"Anh không ở bên cạnh tôi không ngủ được."

Đồng tử mắt Chiến Bắc Thiên thoáng hiện lên ý giật mình, nhìn đôi mắt khẩn cầu của anh, đáy mắt hiện lên tia do dự.

"Anh yên tâm, anh chỉ cần nằm thôi là được, tôi ngủ nhanh thôi ấy mà, đến khi ấy anh có thể quay về phòng bên cạnh ngủ."

Mộ Nhất Phàm thấy ấn đường Chiến Bắc Thiên giãn ra, biết là hắn đã đồng ý rồi, vội vã nhường chỗ trên giường, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, vui vẻ nói: "Mau lên đi."

Chiến Bắc Thiên thấy đôi mắt anh cong cong như vầng trăng khuyết, lại nhìn chỗ giường bị anh vỗ, từ từ ngồi xuống, cởi giày ra nằm xuống.

Mộ Nhất Phàm hưng phấn mà bổ nhào về phía hắn, hít một hơi thật sâu.

Thần linh ơi!

Người nam chính thơm quá đi mất, anh hít hà mùi thơm, khiến anh thật muốn liếm một cái.

Chiến Bắc Thiên liếc mắt nhìn Mộ Nhất Phàm không ngừng cọ vào tay mình, thấp giọng nói: "Đừng động đậy."

Mộ Nhất Phàm ôm cái hộp không dám lộn xộn nữa.

Hôm nay anh không giống như mọi khi, mấy giây đã có thể ngủ say.

Anh nhắm nghiền mắt mấy phút, lại mở ra, nhìn Chiến Bắc Thiên vẫn đang mở to mắt, rầu rĩ nói: "Tôi không ngủ được."

Chiến Bắc Thiên quay đầu nhìn về phía anh.

"Chúng ta tâm sự chút đi." Mộ Nhất Phàm cũng không quản xem đối phương có đồng ý hay không, tự mình nói chuyện trước: "Bắc Thiên, sao dạo này anh không hỏi tôi về cái thứ kia của anh, ờm, cái viên hạt châu màu đỏ mà tôi nuốt vào ấy."

Chiến Bắc Thiên hờ hững hỏi: "Cậu đi ra rồi à?"

"Thì không ra nên mới muốn hỏi anh, nếu như tôi không đi ra được, anh định làm sao bây giờ? Muốn đưa tôi tới bệnh viện khai đao thật à?"

Ánh mắt Chiến Bắc Thiên lóe lên, nói đầy sâu xa: "Tôi chờ dạ dày cậu hết đầy hơi, sau đó mới khai đao."

Mộ Nhất Phàm bất mãn: "Tôi sắp là người chết tới nơi rồi, anh không thể chờ sau khi tôi chết rồi lấy ra được sao?"

Chiến Bắc Thiên nghe thấy từ "chết", trong phút chốc sắc mặt lạnh xuống.

Mộ Nhất Phàm thấy đột nhiên mặt nam chính lạnh như băng, nhỏ giọng hỏi hắn: "Không được à?"

Chiến Bắc Thiên giơ tay lên che mắt anh, thấp giọng nói: "Ngủ đi."

Trước mắt Mộ Nhất Phàm tối sầm lại, vội vàng nói: "Anh cho tôi nói thêm câu nữa, chỉ một câu nữa thôi."

"Nói đi."

Mộ Nhất Phàm vội vàng nói: "Nếu có một ngày tôi rời đi, hoặc không còn nữa, liệu anh có luyến tiếc tôi, hoặc là có nhớ tôi hay không?"

Nếu một ngày nam chính phát hiện ra anh chính là Tang Thi Vương – Mộ Nhất Phàm, không biết liệu nam chính có giống như anh miêu tả trong tiểu thuyết, tàn khốc hành hạ anh tới chết hay không.

Thế nhưng, đến khi Mộ Nhất Phàm vào giấc ngủ rồi, vẫn không có được câu trả lời của nam chính.

Chiến Bắc Thiên thấy đối phương thở đều đều, từ từ buông tay ra, thế nhưng, hắn không lập tức thu tay về, mà vươn đầu ngón tay nhẹ nhàng sờ lên băng gạc thô ráp.

Lâu thật lâu, hắn vẫn không tìm được đáp án cho câu hỏi của Mộ Nhất Phàm.

  ★ Chương 65 – Thi hóa. ★  

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Chiến Bắc Thiên không còn ở bên cạnh, Mộ Nhất Phàm cũng không để tâm, nhưng chuyện hôm qua Chiến Bắc Thiên không trả lời câu hỏi cuối cùng của anh, lại khiến anh khó tránh khỏi có chút khó chịu.

Thế nhưng, bọn họ cũng chỉ mới biết nhau hơn nửa tháng, sao nam chính có thể có cảm tình với anh nhanh như vậy được, giờ thái độ hắn ôn hòa hơn nhiều, vậy đã là thay đổi tốt lắm rồi.

Anh không thể quá tham lam, muốn nam chính đối tốt với mình như Chiến Bắc Thiên ngoài đời thực, đó là chuyện không thể nào.

Mộ Nhất Phàm nằm trên giường một hồi, nghiêng người sang bên cạnh, vươn tay ra muốn cầm điện thoại trên tủ đầu giường để xem giờ, đột nhiên phát hiện, động tác mình hơi chững lại một chút.

Anh dừng động tác lại, nghi ngờ nhìn tay mình.

Ban nãy không phải lỗi giác của anh đấy chứ? Dường như động tác của anh không được linh hoạt như bình thường.

Mộ Nhất Phàm tiếp tục cầm lấy điện thoại, đột nhiên, ngón tay trở nên cứng ngắc, lúc gấp xuống có chút khó khăn, hơn nữa, trong khoảnh khắc cầm điện thoại lên, bởi vì ngón tay anh không có lực, điện thoại lỏng ra mà rơi ra từ lòng bàn tay, rơi xuống tủ đầu giường.

Anh kinh hãi nhìn cảnh tượng này, mất một lúc lâu vẫn chưa lấy lại được tinh thần.

"Mộc Mộc, đã dậy chưa?" Chiến Bắc Thiên gõ cửa một cái, sau đó đi tới, thấy Mộ Nhất Phàm đang ngồi đần mặt nhìn tủ đầu giường, nghi hoặc hỏi: "Làm sao thế?"

Mộ Nhất Phàm lấy lại tinh thần: "Không..."

Chữ "việc" phía sau kẹt lại trong cổ họng anh, làm thế nào cũng không phát ra được, giọng anh cũng vô cùng khàn khàn, tựa như bị cảm nặng, cả giọng nói đều trầm xuống.

Mộ Nhất Phàm cả kinh trong lòng.

Đây là dấu hiệu anh sắp biến thành tang thi, nói rõ anh sắp hoàn toàn biến thành một tang thi không có chút ý thức nào.

Chiến Bắc Thiên không để ý tới giọng của anh bị làm sao, ai cũng vậy, lúc mới tỉnh dậy giọng đều khàn khàn, đây là chuyện vô cùng bình thường.

"Xuống nhà ăn sáng đi."

Hắn nói xong liền rời khỏi phòng.

Mộ Nhất Phàm ngồi dậy, cũng may là thân thể vẫn như trước đây, chưa trở nên chậm chạp, thế nhưng sẽ bị như vậy nhanh thôi.

Anh ngồi trên giường mất một lúc, sau đó mới đứng dậy đi vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt, xuống dưới nhà ăn sáng, anh nhìn đũa và thìa bày trên bàn, do dự trong chốc lát mới cầm cái thìa lên húp cháo, cũng may là ngón tay anh trong lúc quan trọng vẫn còn có chút lực, cái thìa không bị rơi xuống.

Chiến Bắc Thiên để ý thấy hôm nay Mộ Nhất Phàm vô cùng an tĩnh, cảm thấy có chút kì quái, nhưng hắn cũng không hỏi, chỉ nói: "Ăn sáng xong tôi phải ra ngoài một chuyến, cậu có muốn theo tôi hay không?"

"Tôi..."

Mộ Nhất Phàm vừa nói một chữ, câu "không đi được" lại mắc kẹt trong yết hầu, không phát ra được.

Anh muốn lắc đầu biểu thị không muốn đi, nhưng lại sợ Chiến Bắc Thiên nhìn ra cái gì đó, cuối cùng, chỉ có thể nói: "Được."

Hai người ăn sáng xong, lái xe rời khỏi biệt thự.

Mộ Nhất Phàm vừa lên xe đã giả bộ nhắm mắt ngủ, dù sao thì thời gian gần đây anh ngủ nhiều nên cũng không kỳ quái, chỉ cần nam chính không phát hiện ra tình trạng khác thường của anh là tốt rồi.

  ★ Chương 66 – Người đàn ông tốt nhất trên đời này. ★  

Xe chạy một đường tới một nhà xưởng ở ngõ Đông thành Tây ở thành G, nơi đây chuyên cho thuê nhà kho gửi hàng hóa.

Chiến Bắc Thiên dừng xe lại, đánh thức Mộ Nhất Phàm đang giả vờ ngủ dậy, sau đó xuống xe đi tới chỗ Mao Vũ đang kiểm hàng.

Mộ Nhất Phàm bước xuống xe, thấy rất nhiều công nhân đang vận chuyển hàng hóa vào trong kho hàng, liền đoán ra rất có thể đây là nơi nam chính thuê địa điểm để gửi vật tư.

Để tránh nam chính nhìn ra tình trạng dị thường của mình, anh chủ động đi tới chỗ nam chính và Mao Vũ, mỉm cười chào Mao Vũ: "Hi~~~"

Đối với người chỉ có thể nói được một ít từ đơn như anh, từ "Hi" này là cách chào hỏi tốt nhất.

Mao Vũ cười nói: "Mộc Mộc, anh cũng tới hả."

Mộ Nhất Phàm gật đầu, không quấy rầy hai người họ nữa.

Mao Vũ lại nói: "Lão đại, mấy chiếc xe này là lô hàng cuối cùng chúng ta thu mua được ở nơi khác, tiếp theo anh định làm gì?"

Chiến Bắc Thiên hờ hững nói: "Trước tiên hạ hàng xuống đi rồi nói sau."

"Vâng, giờ em phải kiểm hàng tiếp, có chuyện gì thì anh vào trong kho hàng tìm em."

Chiến Bắc Thiên gật đầu, đợi Mao Vũ rời đi, liền lấy di động ra, gọi điện ngay trước mặt Mộ Nhất Phàm: "Chào ngài Droguett, tôi là Chiến Bắc Thiên."

Hắn nói tiếng nước Y, Mộ Nhất Phàm thấy thế mà mình cũng nghe hiểu được, thầm nghĩ, có lẽ bởi vì chủ nhân cơ thể này cũng hiểu tiếng nước Y.

"Chuyện là thế này, giờ tôi đang cần gấp số hàng đã đặt với chỗ các ông, mong các ông có thể giao dịch sớm."

Mộ Nhất Phàm nghe tới đây, liền biết nam chính đang gọi điện cho nhà buôn vũ khí, nhất định nam chính đang lo tận thế sẽ tới sớm hơn.

Thật ra hắn lo lắng cũng không có gì kỳ lạ, ai bảo hai người bệnh nhân kia lại trốn khỏi viện nghiên cứu sớm hơn, mà cơ thể anh cũng bị thi hóa nhanh hơn dự kiến.

Nghĩ tới đây, ánh mắt Mộ Nhất Phàm tối xuống.

Anh sắp biến thành tang thi, đừng nói là càng không giết được nam chính, hơn nữa, còn không thể tiếp tục ở chung một chỗ với nam chính, cho nên, trong mấy ngày này, anh phải nhanh chóng tìm thời điểm rời nơi này.

"Sớm nhất là hai ngày sau?" Chân mày Chiến Bắc Thiên nhíu lại, "Được, vậy hai ngày sau, chúng ta gặp nhau ở địa điểm lần trước."

Hai mắt Mộ Nhất Phàm sáng lên, đợi nam chính đi rồi, anh có thể tìm một chỗ trốn đi.

Chiến Bắc Thiên cúp máy, dẫn Mộ Nhất Phàm đi tới chỗ cái ghế đặt bên cạnh một cái lều, sau đó, cầm điện thoại lên mạng kiểm tra tin tức, xem có tin gì về hai người bệnh nhân trốn đi không.

Nửa giờ sau, Mao Vũ kiểm kê hàng hóa xong quay lại: "Lão đại, hàng đã hạ xuống hết rồi, anh có muốn vào nhà kho nhìn một chút không."

Chiến Bắc Thiên cất điện thoại đi: "Tắt hết các camera giám sát trong kho hàng đi."

Mao Vũ sửng sốt: "Vâng."

Cậu ta xoay người đi, tắt toàn bộ camera giám sát trong kho hàng.

Đến khi quay trở lại, Chiến Bắc Thiên lại nói: "Mao Vũ, cậu và Mộc Mộc cứ đợi ở đây, tôi vào xem rồi ra."

"Vâng."

Mộ Nhất Phàm gật đầu.

Chiến Bắc Thiên đi rồi, Mao Vũ liền kéo cái ghế ngồi xuống bên cạnh Mộ Nhất Phàm, cười híp mắt nói: "Mộc Mộc, có thể nói cho tôi nghe chút, rốt cuộc anh với lão đại quen nhau thế nào không?

Mộ Nhất Phàm nhìn cậu ta, khó khăn nói: "Bị... đau..họng.."

Mao Vũ ngẩn người: "Đau họng? Không nói chuyện được à? Có phải trong đồ ăn hôm qua có món gây nhiệt không?"

Có người tìm cho anh một cái thang, Mộ Nhất Phàm liền trèo xuống, gật đầu với Mao Vũ.

"Thế về nhà anh nhớ uống thuốc, như vậy mới mau tốt lên được."

Mộ Nhất Phàm lại gật đầu lần nữa.

Mao Vũ vẫn chưa từ bỏ ý định, lại nói: "Mộc Mộc, tuy rằng anh không thể nói chuyện, nhưng có thể dùng di động gõ chữ trả lời tôi."

Mộ Nhất Phàm thấy cậu ta có vẻ rất hứng thú với chuyện của mình và nam chính, do dự một chút, rồi lấy điện thoại di động từ trong túi quần ra.

Mao Vũ híp mắt cười, nhân lúc Chiến Bắc Thiên còn chưa ra, vội vã hỏi vào trọng điểm: "Mộc Mộc, lão đại có dịu dàng với anh không?"

Mộ Nhất Phàm lấy làm kì quái, không hiểu sao cậu ta lại hỏi câu này, nhưng vẫn gõ chữ: "Sao anh ta có thể đối xử dịu dàng với tôi chứ."

Bởi vì xương tay anh cứng, gõ chữ vô cùng chậm, Mao Vũ thấy mà sốt ruột: "Không phải chứ, lão đại không dịu dàng với anh sao?"

Mộ Nhất Phàm gật đầu.

Mao Vũ lại hỏi: "Lão đại đâu phải là người thích thô lỗ đâu? Lão đại hành động thô lỗ như nào cơ?"

Mộ Nhất Phàm suy nghĩ một chút, trả lời qua loa: "Không được sự cho phép của tôi, mà đã lột sạch quần áo tôi ra rồi."

Mao Vũ trợn to mắt, lập tức tự bổ não, liên tưởng tới mấy hình ảnh ở mãi đâu đâu: "Lão đại... lão đại thế mà lại dùng sức với anh... Khụ, cái này, Mộc Mộc, anh có thích lão đại không?"

Chẳng có lẽ vì Mộc Mộc không thích lão đại, mà lão đại quá thích Mộc Mộc, nên mới dùng sức cưỡng ép với Mộc Mộc?

Thích Chiến Bắc Thiên? Mộ Nhất Phàm suy nghĩ một chút, ở trong hiện thực, Chiến Bắc Thiên là trúc mã của anh, đương nhiên anh rất thích người bạn Chiến Bắc Thiên này, nhưng bây giờ, anh đang ở trong truyện.

Thật ra, nghiêm túc mà nói, Chiến Bắc Thiên ở trong truyện cũng rất tốt, ngoại trừ mới ban đầu, thái độ với anh có hơi tệ ra, sau đó hắn đối xử với anh tốt vô cùng, cũng rất săn sóc cho anh.

Mao Vũ thấy anh không trả lời, cảm thấy sốt ruột, sợ là lão đại yêu đơn phương người ta, đang muốn hỏi lại một lần nữa, lại thấy Mộ Nhất Phàm gõ ra: "Thích."

Thấy chữ này rồi, cậu ta liền thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Tuy bình thường lão đại bọn tôi thích nghiêm mặt, không biết làm thế nào để chiều lòng người khác, nhưng chắc chắn anh ấy là một người đàn ông tốt đáng tin cậy!"

Mộ Nhất Phàm cũng đồng ý như vậy, mỉm cười gật đầu.

Chiến Bắc Thiên có tốt hay không, anh biết rõ hơn ai hết.

"Anh cũng nghĩ như vậy là tốt rồi, hê hê." Mao Vũ vui vẻ ôm vai anh nói: "Mộc Mộc, anh thế mà lại tìm được người đàn ông tốt nhất trên đời."

"Hở?" Mộ Nhất Phàm sửng sốt, sao câu này nghe cứ kì kì.

"Hai người đang làm gì đấy?" Chiến Bắc Thiên từ trong nhà kho đi ra, liền trông thấy Mao Vũ đang ôm vai Mộ Nhất Phàm, ánh mắt tối xuống, trong lòng không khỏi cảm thấy không vui.

Mao Vũ để ý tới ánh mắt của lão đại, vội vã thu tay mình về, có chút nịnh nọt mà cười: "Lão đại, Mộc Mộc với em đang nói chuyện thích anh, Mộc Mộc, anh nói có phải hay không?"

Mộ Nhất Phàm không biết vì sao Mao Vũ lại nói nội dung họ buôn dưa ra, nhưng vẫn gật đầu.

Đôi mắt hững hờ của Chiến Bắc Thiên đột nhiên lóe lên tia giật mình, nhìn Mộ Nhất Phàm không nói lời nào.

Mao Vũ thấy sắc mặt lão đại dịu đi nhiều, cười hỏi: "Lão đại, ban nãy anh vào trong kho nhìn, có còn thấy thiếu gì không?"

Chiến Bắc Thiên nhìn về phía cậu ta, phân phó: "Cậu thông báo với đám Hướng Quốc, ngày mai đi làm nhiệm vụ."

Mao Vũ vừa nghe thấy có nhiệm vụ, liền thu nụ cười trên môi lại, nghiêm túc nói: "Vâng ạ."

"Còn có, vật tư trong kho tôi tự an bài, cậu đừng hỏi nhiều." Chiến Bắc Thiên nói xong, liền dẫn Mộ Nhất Phàm rời đi.

Mao Vũ gãi đầu một cái, cứ cảm thấy lời này của lão đại có một ý nghĩa sâu xa khác.

Đến khi xe đi xa rồi, cậu mới xoay người trở về nhà kho, vật tư trong kho hàng thế mà lại không cánh mà bay sạch, đến cả vật tư khí giới cũng không thấy đâu.

Giờ cả nhà kho trống trơn, so với lúc tới thuê còn sạch sẽ hơn, cho dù có kẻ trộm, cũng không thể trong lúc cậu đang ở đây, chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã khuôn sạch đồ trong nhà kho đi.

Mao Vũ khiếp sợ trợn tròn mắt: "Mẹ kiếp, vật tư đâu cả rồi?!"

  ★ Chương 67 – Rời đi. ★  

Sau khi Mộ Nhất Phàm lên xe, lại bắt đầu giả bộ ngủ.

Chiến Bắc Thiên thấy anh ngủ rồi, vốn là muốn nói chuyện ngày mai, nhưng không thể làm gì hơn là đợi anh tỉnh lại rồi nói.

Thế nhưng, Mộ Nhất Phàm quay về biệt thự, lập tức lại trốn trong phòng.

Đến lúc ăn cơm, anh ăn nhồm nhoàm từng miếng to, làm bộ đang rất bận không rảnh để nói chuyện.

Chiến Bắc Thiên mơ hồ cảm thấy hôm nay Mộc Mộc có chút kì lạ, chẳng những ít nói đi khiến hắn cảm thấy không quen, hơn nữa, còn khiến hắn có cảm giác như anh đang lẩn tránh hắn.

Thế nhưng hắn cũng không nghĩ sâu, đổ cho Kình Thiên Châu lại đang tác quái, nên mới khiến Mộc Mộc lại hết ăn rồi ngủ, còn Mộc Mộc bởi vì cảm thấy mệt mỏi cho nên mới lười nói chuyện với hắn.

Đến sáng ngày hôm sau, Chiến Bắc Thiên đánh thức Mộ Nhất Phàm trong mơ dậy, nói: "Mộc Mộc, tôi có việc phải rời thành G một chuyến, mất chừng bốn năm ngày mới có thể quay về, cậu.."

Hắn không biết nói mấy lời quan tâm, cuối cùng không thể làm gì hơn là nói: "Mấy ngày này tốt nhất là cậu ở nhà đừng đi đâu, nguyên liệu nấu ăn hôm qua tôi đã cất vào trong tủ lạnh, nếu không đủ ăn thì có thể gọi người mang tới, thế nhưng, cậu tuyệt đối không được rời khỏi biệt thự, có biết không hả?"

Mộ Nhất Phàm vừa mới tỉnh lại vẫn còn đang mơ mơ màng màng, căn bản không để ý xem Chiến Bắc Thiên đang nói cái gì, thế nhưng khi nhìn thấy đôi mắt ánh lên tia quan tâm của Chiến Bắc Thiên, làm anh giật mình, giống như được gặp lại trúc mã của mình ngoài đời thực, đáy mắt lóe lên tia mừng rỡ, không khỏi kích động ngồi dậy ôm lấy người bên giường, nghẹn ngào kêu một tiếng: "Thiên."

Thế nhưng, đến khi anh nghe thấy giọng nói khàn khàn của mình thì liền tỉnh táo lại, nhớ ra sự thực tàn khốc rằng anh vẫn đang ở trong truyện.

Nhất thời Mộ Nhất Phàm cảm thấy mất mát, đang muốn buông tay ra, nhưng nghĩ tới chuyện mình sẽ nhanh chóng trở thành một tang thi không có ý thức, hoặc rất có thể vừa biến thành tang thi thì bị người ta giết chết, liền không nhịn được mà ôm lấy người đàn ông vừa quen thuộc lại vừa xa lạ trước mắt.

Có lẽ sau này họ không còn cơ hội gặp lại, giả dụ có gặp lại, họ cũng không thể thân thiết bên nhau giống hơn nửa tháng qua.

Cả người Chiến Bắc Thiên cứng lại, cúi đầu nhìn người đang ôm chặt lấy mình, gương mặt anh tuấn lạnh lùng ánh lên một tia dịu dàng, giơ tay lên nhẹ nhàng ôm lại Mộ Nhất Phàm: "Mấy ngày này tôi không ở đây, tôi sẽ tìm người tới chăm sóc cho cậu."

Vốn là hắn cũng muốn đưa Mộc Mộc đi cùng, bởi vì có hắn quan sát mới yên tâm được, nhưng rất có thể giao dịch lần này sẽ gặp những chuyện nguy hiểm ngoài dự liệu, cho nên vẫn để anh ở nhà thì tốt hơn.

Mộ Nhất Phàm vừa nghe, vội vã nói: "Không..."

Có người chăm sóc anh, thế anh rời khỏi nam chính thế nào đây.

Chiến Bắc Thiên không cho anh cơ hội từ chối: "Không còn sớm nữa, tôi phải đi đây."

Đợi đến khi hắn trở về, có lẽ Mộc Mộc cũng đã gỡ băng gạc trên mặt xuống, đến lúc đó có thể xem trông cậu ấy như thế nào.

Không biết liệu khuôn mặt cậu có giống như con người cậu, vô cùng buồn cười hay không.

Chiến Bắc Thiên nghĩ tới đây, khóe miệng không khỏi cong lên.

Mộ Nhất Phàm nghe hắn sắp đi, cũng không tiện mặt dày mày dạn mà ôm chặt không buông, không thể làm gì hơn là buông tay ra.

Chiến Bắc Thiên đứng dậy nói: "Đợi tôi quay về."

Mộ Nhất Phàm nhìn hắn giống hệt người bạn của mình, không tự chủ mà đáp lại: "Được."

Chỉ tiếc là, anh không đợi được nữa.

Chiến Bắc Thiên rời phòng, đi ra khỏi biệt thự.

Vừa đi tới cổng biệt thự, liền thấy ở bên kia đường chéo với khu biệt thự, có hai chiếc xe việt dã và ba chiếc xe tải lớn đang đỗ, cùng với mười chàng trai mặc đồ thể thao.

Bọn họ trông thấy Chiến Bắc Thiên đi ra, đều chạy lên chào hỏi: "Lão đại."

Chiến Bắc Thiên gật đầu, nhìn mười mấy thủ hạ cao to, nhạt giọng hỏi, "Trong số các cậu, ai nấu nướng giỏi nhất?"

"Lão đại, em ạ." Tôn Tử Hào hưng phấn giơ tay lên.

"Tốt."

Hiếm khi được lão đại khích lệ, Tôn Tử Hào vô cùng cao hứng, hỏi: "Lão đại, có phải trong lúc làm nhiệm vụ cần em trà trộn vào doanh trại địch làm đầu bếp không ạ?"

"Không, cậu ở lại chăm sóc Mộc Mộc." Chiến Bắc Thiên không chút lưu tình nào mà cắt đứt ảo tưởng của cậu ta.

"Hở?!" Nhất thời Tôn Tử Hào ủ rũ lại.

"Ha ha", những người khác không khách khí chút nào mà cười to, Hướng Quốc vươn tay ôm lấy vai Tôn Tử Hào, cười nói: "Tôn Tử Hào, ông phải chăm sóc chị dâu cho tốt đấy, nhiệm vụ này còn quan trọng hơn nhiệm vụ của bọn tôi nhiều."

Chiến Bắc Thiên liếc mắt nhìn Hướng Quốc, đưa chìa khóa cho Tôn Tử Hào, dặn dò: "Cậu phải kêu Mộc Mộc ăn đúng giờ, lượng cơm cậu ấy ăn rất lớn, phải chuẩn bị sáu, bảy phần cơm, ngoài ra còn phải giám sát cậu ấy uống thuốc."

Mọi người kinh ngạc: "Anh ấy ăn nhiều như vậy á, thật không nhìn ra."

Chiến Bắc Thiên hạ lệnh: "Lên xe."

"Vâng." Mọi người lập tức ngừng cười cợt, lộ ra vẻ nghiêm túc của quân nhân, nhanh chóng lên xe.

"Chăm sóc cậu ấy cho tốt." Chiến Bắc Thiên lại nhắc nhở Tôn Tử Hào một câu, lúc này mới yên tâm ngồi lên xe việt dã.

Mao Vũ thấy lão đại ngồi vào vị trí, ánh mắt thi thoảng lại liếc qua gương chiếu hậu nhìn về phía sau, trong lòng sắp bị sự tò mò dằn vặt chết.

Cậu ta nghĩ, hẳn là chuyện vật tư hôm qua có liên quan tới lão đại, cho nên vẫn im lặng không gọi lão đại hỏi chuyện vật tư này.

Hơn nữa, trước khi đi lão đại có nói tự có sắp xếp, bảo cậu đừng hỏi nhiều, rõ ràng là đang ám chỉ cậu, thế nhưng, nhiều vật tư như vậy, sao chỉ trong thời gian ngắn, lão đại có thể khiến những thứ kia biến mất không còn chút dấu vết nào?

Thật ra cậu rất muốn tìm người nói chuyện này, để giải đáp sự hiếu kỳ của bản thân, thế nhưng nói ra chắc chẳng ai tin, chỉ nghĩ là cậu đang nói đùa mà thôi, hơn nữa, lão đại không thích người nhiều chuyện, không thể làm gì hơn là kìm nén chuyện này xuống.

Chiến Bắc Thiên ngồi phía sau cảm thấy có người nhìn mình, ánh mắt nghiêm khắc khẽ liếc qua gương chiếu hậu, khiến Mao Vũ không dám lại nhìn nữa.

Lúc này ở bên kia biệt thự, vốn là Mộ Nhất Phàm muốn tiễn Chiến Bắc Thiên ra cửa, thế nhưng trong lúc anh ngồi dậy, phát hiện bất chợt thân thể trở nên chậm chạp thiếu linh hoạt, căn bản không kịp theo bước chân Chiến Bắc Thiên.

Đến khi anh ra khỏi cửa phòng, Chiến Bắc Thiên đã sớm rời khỏi biệt thự.

Mộ Nhất Phàm biết thân thể mình lại thi hóa thêm một bước nữa, không thể làm gì hơn là quay về phòng, đánh răng rửa mặt, chuẩn bị tất cả thật tốt, ngồi an vị trước bàn gương, tìm giấy và bút, viết thư để lại cho Chiến Bắc Thiên, để nam chính từ bỏ ý định đi tìm mình.

Lúc này, ngón tay anh còn cứng hơn cả hôm qua, cây bút trên tay rơi liên tục hơn hai mươi lần mới viết xong thư, hơn nữa, chữ trong thư cũng xấu vô cùng, siêu siêu vẹo vẹo, còn không bằng chữ học sinh lớp một, chỉ có thể tạm đọc ra anh viết gì trong thư.

Sau đó, anh đặt thư ở chỗ dễ nhìn thấy, để Chiến Bắc Thiên quay về có thể thấy ngay.

Mộ Nhất Phàm cất thư xong, nhớ tới Kình Thiên Châu trong bụng mình, hẳn phải trả lại nam chính mới đúng, thế nhưng anh không biết lấy hạt châu ra thế nào, đành phải thôi.

Dù sao thì Kình Thiên Châu cũng là một hạt châu rất có linh tính, rời khỏi bụng anh rồi, chắc chắn sẽ quay trở lại bên người nam chính.

Mộ Nhất Phàm bèn viết thêm chuyện Kình Thiên Châu vào thư, lúc này mới thu dọn đồ đạc vào trong ba lô, nhân lúc người của nam chính chưa tới rời khỏi nơi này.

Nhưng anh vừa ra khỏi phòng, đã nghe thấy tiếng TV dưới tầng.

Anh vừa mừng vừa sợ, sợ là sợ Chiến Bắc Thiên không đi, sợ hắn phát hiện ra chuyện anh muốn lén lút trốn đi, vui là...

Đột nhiên Mộ Nhất Phàm ngẩn ra, anh thế mà lại vui vẻ vì Chiến Bắc Thiên không đi.

Người ở dưới tầng nghe thấy trên nhà truyền tới tiếng động, đứng lên nhìn, cao hứng nói, "Chị... Mộc Mộc, anh tỉnh rồi."

Mộ Nhất Phàm thấy không phải Chiến Bắc Thiên, nhất thời cảm thấy mất mát, hóa ra là người nam chính nhờ tới, hơn nữa, không ngờ nhanh như vậy đã tới.

Tôn Tử Hào ở dưới nhà nhanh chóng giải thích: "Lão đại lo cho anh, nên để tôi ở lại chăm sóc anh, Mộc Mộc, anh còn nhớ tôi là ai không, tôi là Tôn Tử Hào, là anh em của lão đại, anh mau xuống đi, tôi đã chuẩn bị bữa sáng cho anh rồi."

Mộ Nhất Phàm đặt ba lô trên lưng xuống, từ từ đi xuống nhà, tiện tay lấy điện thoại ra gõ vài chữ, mỉm cười đi tới trước mặt Tôn Tử Hào, để cậu ta nhìn nội dung trong điện thoại.

Tôn Tử Hào nhìn điện thoại, nghi hoặc đọc thầm: "Cổ họng tôi đau, không thể nói chuyện, mong cậu thông cảm."

Cậu ta ngẩn ra, cười nói: "Không sao, nếu anh có việc gì, cứ dùng điện thoại gõ chữ cho tôi nhìn là được rồi."

Mộ Nhất Phàm gật đầu, mỉm cười ngồi vào bàn ăn.

Tôn Tử Hào vừa bỏ cái nắp giữ nhiệt trên bát ra, vừa giải thích: "Thật ra mấy thứ này đều là lão đại chuẩn bị cho anh, tôi chỉ dùng lò vi sóng hâm lại một chút."

Mộ Nhất Phàm hé miệng, không tiếng động mà nói cảm ơn với cậu ta.

Tôn Tử Hào là bộ đội đặc chủng, có thể dễ dàng đọc hiểu khẩu hình của anh, cười nói: "Không phải ngại đâu, để tôi đi lấy bát và đũa cho anh. Phải, rồi mấy hôm nay tôi sẽ ở lại chỗ này, không sao chứ?"

Mộ Nhất Phàm lắc đầu, chỉ tay lên tầng hai.

Tôn Tử Hào hiểu ý: "Anh bảo tôi ngủ ở đó phải không?"

Mộ Nhất Phàm gật đầu.

"Cảm ơn." Tôn Tử Hào đi tới phòng bếp, lấy bát đũa và thìa ra đưa cho Mộ Nhất Phàm.

Mộ Nhất Phàm vừa cầm lấy bát đũa, đột nhiên, ngón tay lại cứng đờ một lần nữa, loảng xoảng một tiếng, cái bát rơi xuống bàn, vỡ toang.

Trong lòng anh nhất thời hoảng hốt, tốc độ thi hóa của cơ thể lại tăng nhanh.

  ★ Chương 68 – Anh dọa tôi chết khiếp! ★  

Tôn Tử Hào bị làm cho sợ hết hồn, nhìn những mảnh vỡ dưới đất, vội hỏi: "Mộc Mộc, anh không sao chứ?"

Mộ Nhất Phàm vội thu hồi nét mặt, lắc đầu, cũng may là Chiến Bắc Thiên không ở đây, bằng không nhất định sẽ phát hiện ra anh bất ổn.

Tôn Tử Hào quay trở lại phòng bếp, lấy thêm bát đũa đưa cho anh, sau đó thu dọn những mảnh vỡ dưới đất, đoạn nói: "Mộc Mộc, anh cứ ăn từ từ, tôi ra ngoài phòng khách xem tivi."

Cậu ta đi ra phòng khách, còn chưa ngồi xuống, đã nghe thấy bên kia bàn ăn vang lên tiếng loảng xoảng.

Tôn Tử Hào ngó vào phòng bếp, thấy Mộ Nhất Phàm nhặt chiếc thìa rơi vào trong bát, từ từ húp cháo.

Cũng không rõ có phải ảo giác hay không, cậu ta cảm thấy động tác của Mộc Mộc cứng ngắc, dường như bị thương ở khuỷu tay, lúc gấp tay có chút khó khăn.

Tôn Tử Hào cũng không tiện nhìn chằm chằm Mộ Nhất Phàm, liền thu hồi ánh mắt, ngồi xuống xem tivi.

Kế đó, cứ hơn mười giây là lại nghe thấy một tiếng loảng xoảng lẻng kẻng.

Ăn bữa sáng này khiến Mộ Nhất Phàm vô cùng buồn bực, ngón tay cứng đờ khiến anh không thể cầm chắc thìa, có mấy lần thìa còn chưa đưa tới miệng ăn đã rơi xuống, cuối cùng, anh chẳng thèm ăn nữa.

Mộ Nhất Phàm tức giận ném cái thìa vào trong bát, sau đó tỉnh táo suy nghĩ một chút, giờ không phải là lúc để anh tức giận, việc quan trọng lúc này là phải rời khỏi đây mới đúng.

Anh nghiêng đầu nhìn Tôn Tử Hào đang xem tivi, trong mắt lóe lên ánh sáng, lập tức cầm điện thoại lên, đoạn đứng dậy đi tới chỗ Tôn Tử Hào.

Tôn Tử Hào thấy anh đi tới, nghi hoặc hỏi: "Nhanh như vậy đã no rồi sao?"

Cậu nhìn về phía bàn ăn, phát hiện bữa sáng vẫn còn nguyên trên bàn: "Bữa sáng không hợp khẩu vị anh sao?"

Không phải lão đại nói Mộc Mộc rất siêng ăn hay sao? Sao giờ mới ăn vài miếng đã bỏ đó?

Tôn Tử Hào trêu anh: "Không phải là lão đại không ở đây nên anh không có hứng ăn đấy chứ? Ây dà, anh cũng đừng nhớ lão đại quá, mấy ngày nữa anh ấy sẽ về thôi mà. Với lại, nếu như anh để đói đến gầy đi, lão đại sẽ rất đau lòng, hơn nữa, tôi cũng sẽ bị lão đại mắng là không chăm sóc anh cho tốt."

Mộ Nhất Phàm: "..."

Sao cậu ta nói nghe khó hiểu vầy chứ, anh không có hứng ăn thì mắc mớ gì tới Chiến Bắc Thiên? Chiến Bắc Thiên việc gì phải đau lòng vì anh gầy đói?

Mộ Nhất Phàm đè nghi hoặc trong lòng xuống, đưa điện thoại cho cậu ta.

Tôn Tử Hào thấy trên đó viết: Giúp tôi gọi pizza, sau khi người giao bánh pizza tới, bảo giao cho bảo vệ biệt thự, để bảo vệ mang vào.

"Anh muốn ăn pizza?"

Mộ Nhất Phàm gật đầu.

Tôn Tử Hào lấy di động ra, tìm số một cửa hàng pizza, để họ mang pizza tới.

Cậu ta thầm nghĩ, cái anh chàng lão đại thích này thật đúng là một đại thiếu gia, rõ ràng có tay có chân đầy đủ, còn phải để người ta hầu hạ chuẩn bị bữa sáng, lão đại vất vả chuẩn bị một bữa sáng lớn như vậy, mới ăn có vài miếng, đã lại muốn gọi pizza, đúng là rõ lãng phí.

Chẳng hiểu lão đại thích anh ta ở cái điểm nào.

Tôn Tử Hào len lén liếc mắt nhìn gương mặt bị băng kín của Mộ Nhất Phàm, thầm nghĩ, lẽ nào bởi mặt anh ta đẹp trai?

Thành thật mà nói, cậu không quá ủng hộ chuyện lão đại qua lại với một chàng trai, tự đáy lòng, cậu mong lão đại có thể kết hôn sinh con với phụ nữ, hưởng phúc của người Tề. 

Phúc của người Tề: Tề nhân chi phúc, người nước Tề, chồng ra ngoài cơm no rượu say về nhà, nhà thì có cả vợ cả lẫn lẽ.

Thế nhưng, nếu lão đại đã lựa chọn, bọn họ làm anh em, cũng chỉ có thể ủng hộ.

Mộ Nhất Phàm cất điện thoại vào trong túi quần, lúc đứng dậy, cơ thể lại cứng đờ một lần nữa, hại anh suýt chút nữa ngã xuống sofa.

Anh giả bộ như không có chuyện gì mà đi lên tầng, nhưng còn chưa đi được ba bước, gân xanh nổi giần giật trên trán, bởi vì anh phát hiện bước chân mình chậm chạp như tang thi.

Từ sofa tới cầu thang chỉ cách có mười mét, nhưng anh phải mất hơn nửa phút mới đi tới cầu thang.

Loại cảm giác khó chịu này người thường không thể hiểu được, tựa như lúc xem phim, toàn bộ cảnh quay đều dùng slow motion, mọi người xem chắc chắn sẽ rất khó chịu, còn là một loại giày vò.

Mợ nó!

Sắp tới đây, anh không biết mình còn phải chịu thêm bao nhiêu dằn vặt nữa.

Tôn Tử Hào đang xem tivi cũng chú ý tới động tác chậm chạp của Mộ Nhất Phàm, từ tầng một lên tầng hai mà anh phải dùng tới ba phút.

Cậu quan tâm hỏi: "Mộc Mộc, tôi thấy anh bước rất vất vả, có phải khó chịu trong người không?"

Mộ Nhất Phàm hơi khựng lại, từ từ quay đầu, mở to mắt vô tội nhìn về phía Tôn Tử Hào, không phát ra tiếng mà nói: "Tôi đang làm vận động chậm."

"Ồ." Tôn Tử Hào hiểu được tiếng qua môi anh: "Mộc Mộc, lão đại bảo tôi nhắc anh, nhớ phải uống thuốc."

Mộ Nhất Phàm gật đầu, qua lời nói có thể nghe ra Chiến Bắc Thiên không nói với cậu ta anh phải uống thuốc gì, bằng không, nhất định Tôn Tử Hào sẽ chủ động nói sắc thuốc.

Hơn mười phút sau, anh từ từ xuống phòng, quay trở về phòng khách, ngồi xuống một chỗ cách khá xa Tôn Tử Hào.

Ngồi trong phòng khách đợi một giờ, cuối cùng cũng có người ấn chuông.

Mộ Nhất Phàm bảo Tôn Tử Hào đừng đứng lên, tự anh đi ra mở cửa.

Qua mắt mèo có thể thấy bảo vệ trong biệt thự đang cười rạng rỡ, anh mở cửa ra, nghe thấy bảo vệ nói: "Mộ tiên sinh, đây là pizza anh đặt, cậu đưa pizza nói anh chưa trả tiền, đang đứng ngoài cửa biệt thự chờ anh."

Mộ Nhất Phàm nhận lấy pizza, bảo vệ đứng ở tủ giày bên cạnh cửa, sau đó đưa tiền trong tay cho anh ta.

Bảo vệ nhận lấy tiền, thấy trên mặt trên trang giấy có viết: Đây là tiền pizza, tiếp đó, dù có thấy bất cứ cái gì, xin đừng lên tiếng.

Anh ta hơi kinh hãi, câu này khiến anh ta cho rằng trong nhà Mộ Nhất Phàm có kẻ cắp hoặc người xấu tới, vội ngước mắt lên nhìn Mộ Nhất Phàm, chỉ thấy Mộ Nhất Phàm lấy từ trong túi áo ra một xập gì đó, từ ngoài nhìn vào, có lẽ bên trong là tiền.

Phía trên đó xấp đó có giấy viết: Sau 12 giờ đêm nay, đóng tất cả hệ thống camera theo dõi, chỉ cần 10 phút thôi là được, anh yên tâm tôi không làm chuyện xấu, với cả, nếu có người hỏi về tôi, hãy nói là anh thấy tôi rời biệt thự, nói chung, đừng tiết lộ hành tung của tôi.

Bảo vệ ngẩn người, tắt camera theo dõi là trái với hợp đồng làm việc của anh.

Anh đang muốn từ chối, lại thấy Mộ Nhất Phàm mở tập gì đó trong giấy ra cho anh xem, quả nhiên bên trong bao là tiền, hơn nữa, tất cả đều là tờ 100 tệ màu đỏ mệnh giá lớn. Mỗi xấp dầy chừng 1cm, chắc là một xấp khoảng một vạn tệ, tổng cộng có khoảng bảy xấp tiền, nghĩa là bảy vạn tệ.

Bảo vệ trợn to mắt, chỉ tắt camera mười phút thôi mà kiếm được bảy vạn tệ, quả đúng là chuyện tốt từ trên trời rơi xuống, nhất là một người tiền lương mỗi tháng chỉ có ba nghìn tệ, nếu không ăn không uống thì cũng phải mất hai năm mới kiếm được số tiền này.

Mộ Nhất Phàm nhìn ra anh ta động lòng, cũng không sốt ruột, lấy túi đựng pizza, đổ hết tiền vào, đưa cho bảo vệ.

Bảo vệ liếc nhìn Mộ Nhất Phàm, cắn răng, nhận lấy túi rồi xoay người rời đi.

Mộ Nhất Phàm khẽ thở phào một cái.

Thật ra anh rất lo bảo vệ đưa pizza tới là một người vô cùng chính trực, nếu như thế toàn bộ kế hoạch của anh sẽ không thể thành công.

Bởi phòng khách không đối diện với cửa chính, cho nên Tôn Tử Hào cũng không biết ngoài cửa đang có chuyện gì, thấy Mộ Nhất Phàm mang pizza vào, cũng cầm lấy một miếng lên ăn.

Mộ Nhất Phàm cũng ngồi xuống ăn pizza, đột nhiên, ý thức anh trở nên mơ hồ, mùi hương của người ngồi bên cạnh đột nhiên tăng lên, tựa như heroin tỏa ra mùi hương mê hoặc trí mạng, vô cùng hấp dẫn anh.

Ánh mắt anh đờ đẫn nhìn sang Tôn Tử Hào vừa ăn pizza xong bắt đầu hút thuốc lá.

Tôn Tử Hào không để ý tới tình trạng khác thường của Mộ Nhất Phàm mà vừa xem tivi, vừa cầm lấy gạt tàn thuốc, đột nhiên, khóe mắt trông thấy bóng đen hung ác nhào tới.

Cậu ta giật mình, theo bản năng cầm lấy gạt tàn thuốc đánh về phía trước, ngay sau đó, gạt tàn thuốc bị đối phương cắn chặt trong miệng không buông.

Tôn Tử Hào định thần nhìn lại, thấy người nhào tới là Mộ Nhất Phàm, thở phào một cái: "Mộc Mộc, anh dọa tôi chết khiếp, anh có biết đột nhiên nhào tới như vậy, thiếu chút nữa tôi nện cho anh một quyền không."

"..." Trong nháy mắt Mộ Nhất Phàm tỉnh táo lại.

Trời ạ!

Anh vừa làm gì vậy?!

Sao đột nhiên lại mất ý thức?

Phải rồi, hình như ban nãy anh muốn cắn Tôn Tử Hào?

Tự đáy lòng Mộ Nhất Phàm sợ hãi không gì sánh bằng.

Xem ra, tình hình thi hóa của anh càng lúc càng nghiêm trọng.

Tôn Tử Hào thấy anh không phản ứng, nghi ngờ gọi: "Mộc Mộc?"

Vừa mới gọi xong, chiếc gạt tàn thuốc bằng thủy tinh nặng trịch đột nhiên "Rắc" một cái, bị Mộ Nhất Phàm cắn vỡ.

Tôn Tử Hào: "..."

Mộ Nhất Phàm: "..."

Tôn Tử Hào lúng túng hỏi: "Anh có ổn không?"

Không biết có phải ban nãy cậu dùng quá sức không, cái gạt tàn thuốc dày như vậy thế mà lại vỡ, không biết răng Mộc Mộc có bị thương không.

Nhỡ thiếu mất vài cái răng cửa hay gì đó, cậu biết giao người cho lão đại kiểu gì đây.

"..." Mộ Nhất Phàm khóc không ra nước mắt nhìn Tôn Tử Hào.

Cái bộ dạng này của anh giống người không có chuyện gì lắm sao?

Lẽ nào cậu ta không thấy răng anh sắc đến mức cắn nát cát gạt tàn thủy tinh dày 2cm, trên đó vẫn còn in dấu răng anh kìa.

Thế nhưng, cũng may là Tôn Tử Hào dùng gạt tàn thuốc cản lại, nếu không anh đã thực sự cắn chết người rồi.

Tôn Tử Hào cũng không nghĩ nhiều, chỉ đơn thuần cho rằng cái gạt tàn thủy tinh này quá dễ vỡ.

"Mộc Mộc, sao đột nhiên anh lại bổ nhào tới vậy."

Vẻ mặt Mộ Nhất Phàm cứng lại, nhả miệng ra, lấy điện thoại ra gõ chữ: Chỉ là tôi không muốn cậu hút thuốc lá.

"Hóa ra là như vậy." Tôn Tử Hào vội vã dập điếu thuốc: "Có phải anh không chịu được mùi thuốc lá không?"

Mộ Nhất Phàm vội gật đầu.

Anh không dám ở cùng một chỗ với Tôn Tử Hào nữa, sợ lại xảy ra tình huống cắn người, vội vã đi lên phòng.

Vất vả lắm cũng tới 11 giờ đêm, cuối cùng Tôn Tử Hào cũng về phòng ngủ.

Mộ Nhất Phàm xuống phòng khách mở tiếng tivi to lên, sau đó tiếp tục đợi, đến đúng 12 giờ mới xách ba lô lên, nặng nề lê bước chân rời khỏi biệt thự.

Anh cũng không đi ra cổng lớn khu biệt thự, mà là đi tới một ngôi biệt thự khác ở bên cạnh, lấy chìa khóa ra mở cửa đi vào, vội vàng khóa trái cửa lớn, đến lúc thật sự biến thành tang thi, cũng không thể mở được cánh cửa này, sau đó mò mẫm đi xuống dưới tầng hầm.

Biệt thự này là Tang Thi Vương Mộ Nhất Phàm mua, sau khi mua biệt thự ở bên cạnh kia, lại mua thêm ngôi biệt thự này, là để tiện tránh né kẻ thù, người ta có câu, nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất.

Bất kể là ai, cũng sẽ không khinh địch mà nghĩ anh có thể trốn ở trong ngôi biệt thự bên cạnh, hơn nữa, lúc mua hai ngôi biệt thự, đều mua dưới tên hai người khác, cho nên, không thể không nói nguyên chủ Mộ Nhất Phàm là một người rất cẩn thận.

Đến khi Mộ Nhất Phàm đi xuống tầng hầm, cơ thể và tứ chi đã hoàn toàn bị thi hóa, hầu như không thể nói rõ ràng từ nào, chỉ có thể kêu gào, ý thức cũng càng lúc càng mơ hồ, càng ngày càng không thể khống chế, trong lúc bất chợt, đột nhiên cả người ngã xuống mặt đất.

  ★ Chương 69 – Một luồng sóng động.★  

Trước khi Tôn Tử Hào đi ngủ, cậu biết Mộ Nhất Phàm xuống phòng khách xem tivi, bởi lo Mộ Nhất Phàm có chuyện tìm mình, cho nên lúc ngủ cậu mở cửa phòng, cả đêm nghe thấy tiếng TV, không có bất cứ tiếng động dị thường nào, cứ như vậy ngủ một giấc tới sáng.

Đến khi tỉnh dậy thì, tivi ngoài phòng khách vẫn để đó, cậu tắt tivi đi, chuẩn bị ra ngoài tập thể dục buổi sáng, thế nhưng, cánh cửa rõ ràng bị khóa trái lại không khóa.

Tôn Tử Hào nghĩ rất có thể là sáng sớm Mộc Mộc đi ra ngoài, cho nên khóa bảo vệ mới bị mở ra.

Thế nhưng, để cho chắc chắn, cậu vẫn đi tới phòng của Mộ Nhất Phàm, xem có người hay không, gõ vài tiếng, không nghe thấy người đáp lại, xác định người đi thật, lúc này mới ra ngoài tập thể dục.

Đến khi tập thể dục xong, tiện thể mua bữa sáng về.

Dọn bát đũa xong, Tôn Tử Hào lại đi lên phòng Mộc Mộc gõ cửa, vẫn không có tiếng đáp lại.

Cậu chợt nhớ tới Mộc Mộc có bệnh trong người, liền lo lắng không biết có phải người trong phòng gặp chuyện gì hay không, vội vã mở cửa xông vào, bên trong lại không có bóng ai, chăn gối trên giường cũng được gấp gọn gàng.

Tôn Tử Hào nhíu mày, lẩm bẩm nói: "Đi ra ngoài mà sao không nói một tiếng."

Ngay sau đó, cậu chú ý tới một bức thư trên bàn.

Tôn Tử Hào tiến lên trước nhìn, phát hiện là thư gửi lão đại.

Cậu thấy hơi buồn cười, thời buổi này rồi mà còn viết thư, cũng đâu phải ở trong quân đội đâu mà cần liên lạc qua thư.

Vốn Tôn Tử Hào không định nhìn, nhưng lại thấy trong bức thư có rất nhiều chữ "Đi", lúc này cũng không cố kỵ chuyện đọc thư riêng nữa, cầm lên xem, sau đó, mặt biến sắc.

Cậu vội vã chạy ra khỏi nhà, chạy tới phòng bảo vệ hỏi: "Xin hỏi, anh có thấy Mộc tiên sinh ở biệt thự A-101 đi ra không?"

Hai gã bảo vệ trong đó lắc đầu, một bảo vệ khác nói: "Tối hôm qua tôi thấy anh ấy đi, cũng không biết đã quay về hay chưa."

Tôn Tử Hào nhìn anh bảo vệ gầy còm kia: "Anh ấy đi khi nào?"

"12 giờ đêm qua."

Tôn Tử Hào lại hỏi: "Anh ấy lái xe, hay là đi bộ?"

Bảo vệ không trả lời ngay, như đang suy nghĩ gì đó, qua mấy giây mới nói: "Đi bộ."

"Anh thấy anh ấy ra ngoài, có thấy anh ấy bắt xe không?"

Bảo vệ lắc đầu.

Tôn Tử Hào phiền não gãi đầu một cái.

Cậu không biết số di động của Mộc Mộc, lại không tiện liên lạc với lão đại đang làm nhiệm vụ ở bên ngoài, cũng không biết tướng mạo Mộc Mộc ra sao, trong biển người mênh mông mù mịt, cậu biết tìm người như thế nào đây?

Tôn Tử Hào nghĩ ra cái gì đó, vội vã hỏi: "Chỗ các anh có camera giám sát không, tôi muốn..."

Cậu muốn nhìn xem gương mặt Mộc Mộc khi tháo băng, thế nhưng, không đợi cậu nói xong, một bảo vệ khác cắt ngang lời cậu: "Thiết bị giám sát an ninh chỗ chúng tôi bị hỏng, các băng ghi hình trước đó cũng bị mất sạch, cậu xem, còn đang sửa kia kìa."

Tôn Tử Hào nhìn về phía nhân viên sửa chữa đang bận rộn, phiền muộn nhíu chặt chân mày, thiết bị giám sát hỏng lúc nào không hỏng, lại cứ nhằm đúng vào lúc này, đúng là khéo quá đi.

Giờ không thể làm gì hơn là nhờ bộ phận giám sát đường phố giúp đỡ, nhưng bộ phận giám sát đường phố không lắp camera trong khu biệt thự, mặc dù xung quanh biệt thự có camera, nhưng không thấy ai băng mặt kín mít.

Tôn Tử Hào đoán là Mộc Mộc gỡ băng xuống rồi mới rời đi, không thể làm gì hơn là tìm bảo vệ thấy Mộ Nhất Phàm rời đi xem xem trong video có Mộc Mộc hay không, thế nhưng, vẫn không tìm được người.

Điều này khiến Tôn Tử Hào vội đến sốt cả ruột, đợi lão đại về, biết ăn nói thế nào với lão đại chuyện này đây.

Sau đó, cậu cho rất nhiều người đi tìm, nhưng vẫn không có tin tức gì.

Năm ngày trôi qua trong chớp mắt, trong khi cậu đang bận rộn tìm người, đám Chiến Bắc Thiên làm nhiệm vụ xong đã quay về.

Tôn Tử Hào đang ngồi trong phòng khách gọi điện tăng số người truy tìm tung tích Mộ Nhất Phàm, ánh nhìn xuyên qua cửa sổ lớn sát đất, thấy mấy chiếc xe việt dã đỗ bên ngoài, di động trong tay suýt chút nữa không cầm chắc mà rơi xuống đất.

Người đang bước xuống xe kia rõ ràng là Chiến Bắc Thiên và Hướng Quốc, Lục Lâm, Mao Vũ...

Tôn Tử Hào vội vã cúp máy, mở cửa cho đám Chiến Bắc Thiên đi vào.

Chiến Bắc Thiên vừa vào nhà đã nhìn quanh tìm bóng dáng Mộ Nhất Phàm, sau khi không thấy người, ánh mắt tối xuống, không khỏi cảm thấy mất mát.

Đám Hướng Quốc trông thấy đôi mắt Tôn Tử Hào đỏ tơ máu, sửng sốt một chút, buồn cười nói: "Tử Hào, mấy ngày hôm nay cậu ở nhà được ăn được ngủ, sao trông còn chật vật hơn đám chúng tôi ra ngoài làm nhiệm vụ thế? Nhìn cậu như mấy ngày không ngủ ấy."

Lúc này Chiến Bắc Thiên mới chú ý tới điểm này, chân mày hơi chau lại.

Tôn Tử Hào không có tâm trí đâu để nói đùa với bọn họ, tránh sang một bên, nói: "Vào đi rồi nói."

Đám Hướng Quốc vào trong nhà, ngồi xuống ghế sofa, liền duỗi người ra: "Mệt chết tôi mà."

Tôn Tử Hào nhìn sắc mặt lạnh lùng của Chiến Bắc Thiên, sờ sờ bức thư trong túi quần, do dự một chút mới áy náy đưa thư ra cho Chiến Bắc Thiên: "Lão đại, em xin lỗi, em đã không chăm sóc Mộc Mộc cẩn thận, đây là thư Mộc Mộc để lại cho anh."

Nhất thời Chiến Bắc Thiên có dự cảm xấu, hắn nhận lấy bức thư, mở ra nhìn.

Bắc Thiên:

Lúc anh đọc được bức thư này, thời gian hồi quang phản chiếu của tôi đã kết thúc, cơ thể cũng không thể chống đỡ đến ngày anh trở về được nữa.

Hồi quang phản chiếu: Chỉ trường hợp những người trước giây phút đối mặt với cái chết lại trở nên khỏe mạnh và minh mẫn lạ thường.  

Dù có thể chờ tới ngày đó, tôi cũng không muốn để anh nhìn thấy bộ dạng bệnh tật chật vật của mình, cũng không muốn thấy anh khổ sở vì mình, cho nên, tôi đi.

Mà anh cũng không cần phải đau lòng vì tôi đâu, cứ coi như tôi đi du lịch vòng quanh thế giới đi, có lẽ bây giờ tôi đang rất vui vẻ ở một quốc gia nào đó, nói không chừng một ngày, tôi sẽ xuất hiện trước mặt anh, kể cho anh nghe chuyện mình đi du lịch khắp thế giới, hì hì.

Phải rồi, tôi không biết lấy hạt châu trong người mình ra thế nào để trả lại cho anh, không thể làm gì hơn là mang nó đi cùng, cũng bởi vậy mà tôi rất áy náy, thế nhưng, chỉ cần có cơ hội, chắc chắn sẽ trả lại cho anh.

Cứ như vậy nhé, Bắc Thiên, hẹn gặp lại.

Chiến Bắc Thiên đọc đến ba chữ cuối cùng, đồng tử mắt co rút lại, nắm chặt bức thư không buông.

Tôn Tử Hào ở bên cạnh thiếu chút nữa đội gai chờ trừng phạt, khổ sở nói: "Lão đại, em cũng không biết Mộc Mộc bị bệnh nghiêm trọng như vậy, chỉ nghĩ là anh ấy bị bệnh bình thường mà thôi, lúc đó còn nghĩ anh ấy đúng là một đại thiếu gia, có thể đi được cử động được, sao còn cần người chăm sóc. Nhưng giờ ngẫm lại, anh ấy bị bệnh đến cái thìa còn không cầm chắc, ngay cả bước đi cũng phải dùng hết sức, không nhanh nhẹn, chẳng trách lúc đang ăn cái thìa rơi xuống liên tục, từ tầng một lên tầng hai cũng phải mất ba phút."

Nếu như lúc này Mộ Nhất Phàm ở đây, chắc chắn sẽ bị mấy lời này làm cho cười sằng sặc.

Rõ ràng anh bị thi hóa, thế mà lại bị người ta nói thành bệnh nặng, thế nhưng, như vậy cũng nâng cao được độ tin tưởng trong thư anh.

Mao Vũ nhíu mày: "Bệnh nghiêm trọng như vậy? Thế sao chú không phát hiện ra anh ấy bất thường?"

"Tôi có chứ, lúc đó tôi thấy anh ấy đi chậm như vậy, còn hỏi có phải anh ấy khó chịu trong người không, nhưng anh ấy lại lừa tôi là đang vận động bước chậm."

Mao Vũ: "..."

Bất chợt, Chiến Bắc Thiên ngước đôi mắt phủ kín tơ máu lên, khàn giọng hỏi: "Chuyện từ khi nào?"

Tôn Tử Hào nói: "Chính là hôm mọi người đi."

Chiến Bắc Thiên nhớ lại tình huống ngày hôm đó, chợt siết chặt bức thư.

Chẳng trách một người thích nói chuyện, lúc hắn rời đi lại không nói gì.

Còn cả một hôm trước đó, Mộc Mộc không ngủ thì cũng chỉ ăn, chẳng nói được mấy câu.

Lúc đó hắn đã cảm thấy có chút kì quái, nhưng sau đó, bởi vì cho là có liên quan tới Kình Thiên Châu, cho nên cũng không nghĩ nhiều.

Giờ nhớ lại, hóa ra khi đó Mộc Mộc cũng đã phát hiện cơ thể mình bất ổn, nhưng lại sợ bị lộ trước mặt hắn, cho nên vẫn luôn giả bộ ngủ.

Hướng Quốc vội hỏi: "Ông có phái người đi tìm anh ấy không?"

Tôn Tử Hào vội giải thích: "Đương nhiên tôi có phái người đi tìm, tôi không biết số di động Mộc Mộc, cũng không biết anh ấy thế nào, nên phải đi tới bộ phận giám sát xem camera, cũng không thấy ai băng kín mặt, tôi không biết có phải anh ấy tháo băng rời đi không, không thể làm gì hơn là tìm một bảo vệ đi xem, nhưng vẫn không thấy bóng dáng anh ấy, giống như bốc hơi khỏi trần gian vậy."

Lục Lâm suy nghĩ một chút, hỏi: "Sao ông không đi xem camera giám sát ở biệt thự?"

Nói đến đây Tôn Tử Hào lại tức giận: "Việc đầu tiên tôi nghĩ ra là đi xem camera giám sát ở khu biệt thự đấy chứ, nhưng thiết bị giám sát lại trùng hợp hỏng vào đúng cái lúc này."

Ba người Mao Vũ, Hướng Quốc, Lục Lâm đều im lặng.

Ánh mắt Chiến Bắc Thiên chợt lóe lên: "Rất có thể cậu ấy vẫn còn ở trong khu biệt thự này."

"Còn ở trong khu biệt thự? Thế nhưng bảo vệ nói tận mắt trông thấy anh ấy đi mà." Tôn Tử Hào không thể tin trợn to mắt.

Cậu vất vất vả vả tìm kiếm ròng rã năm ngày nay, mà người vẫn ở trong khu biệt thự? Sao có thể?

Mao Vũ giễu cợt nói: "Bảo vệ nói thì chắc chắn là thật sao? Với lại camera hỏng đúng lúc này, có phải quá trùng hợp hay không?"

Mặt Tôn Tử Hào biến sắc: "Ông nói là... rất có thể Mộc Mộc đã sớm thông đồng với bảo vệ?"

Đột nhiên cậu nhớ tới chuyện hôm đó mua pizza, Mộc Mộc tự mình ra mở cửa cho bảo vệ đưa vào, lẽ nào đã móc nối với nhau từ khi đó?

Phải rồi, người bảo vệ nói thấy Mộc Mộc rời đi, và người cùng cậu tới xem camera giám sát đường phố đều là cùng một người, giờ nghĩ lại, cái người bảo vệ kia cũng quá phối hợp với mình.

"Mợ nó, tôi phải đi tìm tên bảo vệ kia hỏi cho rõ ràng." Tôn Tử Hào xông ra biệt thự.

Chiến Bắc Thiên nhìn chăm chú bức thư trong tay, qua nét chữ, có thể thấy người viết mất rất nhiều khí lực mới viết xong bức thư này.

Bờ môi hắn mím thật chặt lại, hầu kết chật vật cuộn lên cuộn xuống, đôi mắt đỏ quạch nhắm lại, giơ tay lên xoa mí mắt để mọi người không nhìn thấy nỗi ưu tư trong đôi mắt hắn, thế nhưng, đám Mao Vũ có thể cảm nhận rõ ràng trong lòng lão đại đang hết sức khó chịu.

Gương mặt Lục Lâm do dự, khẽ hỏi: "Lão đại, Mộc Mộc bị bệnh gì vậy?"

Nghe thấy tiếng, Chiến Bắc Thiên từ từ mở mắt ra, giọng khàn khàn: "Ung thư xương giai đoạn cuối."

Ba người ngẩn ra.

Sao có thể ngờ được người tối hôm đó trò chuyện đến là vui vẻ với bọn họ, thế mà lại bị bệnh nặng tới như vậy?

Bầu không khí trong phòng khách nhất thời rơi vào trong nỗi bi thương nhàn nhạt, tất cả mọi người đều yên lặng, khiến cho phòng khách vô cùng an tĩnh.

Đột nhiên, một luồng sóng động thu hút sự chú ý của Chiến Bắc Thiên.

Hắn biến sắc, đột nhiên đứng bật dậy, bước nhanh về cửa sổ phía bên phải, nhìn chòng chọc ngôi biệt thự ở bên cạnh.

  ★ Chương 70 – Vượt ngoài sức tưởng tượng của cậu.★  

Mao Vũ, Lục Lâm, Hướng Quốc thấy sắc mặt Chiến Bắc Thiên khác thường, vội đi tới bên cạnh hỏi: "Lão đại, sao vậy?"

Bọn họ nhìn ra ngoài cửa sổ, phía đối diện ngoài một ngôi biệt thự ra, đến một con chim cũng không thấy.

Chiến Bắc Thiên nhìn chòng chọc căn biệt thự bên cạnh một lúc mới thu hồi ánh mắt, trầm giọng nói: "Tôi vừa..."

Hắn chợt nhớ ra giờ còn chưa chính thức tới mạt thế, căn bản đám Mao Vũ không hiểu được, cho nên, có nói với bọn họ, bọn họ cũng không thể tin luồng sóng động hắn vừa cảm nhận được là do tang thi lên cấp phát ra, hơn nữa, năng lực tang thi ít nhất đã hơn trung cấp.

Thế nhưng, giờ còn chưa tới mạt thế, sao đột nhiên lại xuất hiện tang thi trung cấp trở lên?

Chiến Bắc Thiên nổi lên nghi hoặc, thế nhưng luồng sóng động lúc nãy tới rất đột ngột, mà đi cũng rất nhanh, khiến hắn không dám chắc chắn, cũng không xác định được là từ căn biệt thự bên cạnh truyền tới, hay là do bên cạnh biệt thự truyền tới.

Mao Vũ thấy sắc mặt Chiến Bắc Thiên ngưng trọng, hỏi: "Lão đại, đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Chiến Bắc Thiên lấy lại tinh thần, lập tức phân phó: "Mao Vũ, cậu có một nhiệm vụ, bảo các anh em gọi điện thoại về nhà, bảo người nhà mua thật nhiều gạo và mì dự trữ ở nhà, ít nhất là có thể đủ ăn trong một năm rưỡi, nếu như cha mẹ cùng với anh chị em chưa kết hôn đồng ý tới thành G, lập tức mua vé máy bay cho họ tới thành G, đến lúc đó cậu ghi danh sách lại, tiếp tục sắp xếp chỗ cư trú cho bọn họ là được."

Ba người sửng sốt, Mao Vũ lập tức nói: "Vâng ạ."

Chiến Bắc Thiên nhìn về phía Lục Lâm: "Lục Lâm, cậu điều tra lại chuyện gia đình có con trai bị đâm chết ở thôn Thủy Hương, điều tra kỹ cả mười tám đời tổ tông nhà cái người đâm chết đứa bé kia, thêm nữa, điều tra một chút về cái người bác sĩ tư nhân tên là Lý Thanh Thiên."

"Vâng ạ."

"Hướng Quốc, cậu điều tra xem căn biệt thự này là Mộc Mộc mua hay là người khác mua, sau đó, lại tra xem trong tiểu khu này, người đó còn căn biệt thự nào không, phải rồi, tiện thể điều tra xem căn biệt thự bên cạnh là của ai."

"Vâng ạ."

"Mợ nó, anh vào đây cho tôi." Tiếng nói giận dữ của Tôn Tử Hào đột nhiên vang lên ngoài cửa.

Bốn người ở trong phòng khách nhìn ra, trông thấy Tôn Tử Hào đang đẩy một người đàn ông mặc đồng phục bảo vệ đi vào.

Tôn Tử Hào nói: "Lão đại, chính anh ta nói cho em đêm hôm đó thấy Mộc Mộc rời khỏi khu biệt thự."

Vẻ mặt bảo vệ bất đắc dĩ nói: "Tôi thật sự không biết Mộ tiên sinh đi đâu."

Chiến Bắc Thiên nheo mắt lại một cái, chẳng nói chẳng rằng, đi tới sofa ngồi xuống, gấp lại bức thư trong tay, coi nó thể như là bảo vật, hắn gấp vô cùng tỉ mỉ, cũng vô cùng cẩn thận, dường như chỉ sợ sẽ làm nát nó.

Mao Vũ, Lục Lâm, Hướng Quốc liền đi ra đứng phía sau Chiến Bắc Thiên, hung tợn nhìn người bảo vệ tỏ vẻ cái gì cũng không biết.

Bảo vệ trông thấy điệu bộ bọn họ như xã hội đen, không khỏi nuốt nước miếng một cái.

Ban nãy anh nghe thấy cái người bắt mình tới gọi người ngồi đối diện kia là lão đại, chẳng lẽ là xã hội đen thật?

Nếu quả thật là như vậy, chẳng trách Mộ tiên sinh lại muốn lén trốn đi, không để người khác phát hiện hành tung của mình.

Mao Vũ nhận thấy đáy mắt bảo vệ lóe lên tia sợ hãi, cười lạnh một tiếng: "Lão Lâm, lần cuối cùng ông giết người là khi nào?"

Lục Lâm và Mao Vũ là chiến hữu đã lâu, sớm ăn ý vô cùng, vừa nghe thấy câu này, liền biết cậu ta muốn làm gì.

Cậu ta điềm nhiên nói: "Hình như là sáng hôm qua, đám bọn chúng đúng là không biết nghe lời, thế là tôi tặng cho bọn nó mỗi người một phát đạn, không lại tưởng rằng tôi đây dễ bắt nạt."

Hướng Quốc không hiểu gì nhìn về phía Lục Lâm, sao lại nói hết chuyện sáng hôm qua bọn họ đánh chết cái tên người ngoại quốc kia ra, lẽ nào không sợ bị lão đại xử phạt?

Mao Vũ cười nói: "Ông vẫn như cũ, không vừa mắt một cái liền lấy súng ra giải quyết, rõ là tàn nhẫn."

Lục Lâm liếc nhìn cậu ta một cái: "Còn hơn cái loại lấy việc giết cả nhà người ta ra làm thú vui, chút tàn nhẫn của tôi đây có thấm gì."

Vẻ mặt Mao Vũ hoài niệm nói; "Thật ra tôi rất thích nhìn bộ dạng bọn chúng lúc cầu xin tôi tha thứ, lại nói, đã lâu rồi tôi không làm chuyện như vậy, đã sắp quên bộ dạng bọn chúng quỳ xin tha thứ thế nào rồi."

Lục Lâm nhìn về phía bảo vệ: "Ông yên tâm, ông sẽ nhớ lại nhanh thôi, chỉ cần người nào đó không thỏa mãn lão đại, thế là ông có thể giải quyết người nhà người nào đó bất cứ lúc nào."

Hướng Quốc nghe tới đây, liền biết bọn họ đang muốn hù dọa bảo vệ.

Tự đáy lòng bảo vệ bắt đầu cảm thấy hoảng sợ, bán tín bán nghi lời bọn họ nói, thầm nghĩ làm gì có ai chẳng kiêng nể gì mà kể chuyện mình giết người ra, nhưng ngẫm lại, đối phương là người của xã hội đen, có cái gì mà không dám nói, bọn họ nói mình từng giết người thì sao, không có bằng chứng, ai làm gì được họ.

Với cả, chỉ mình mình chịu tội thôi thì không sao, chỉ sợ họa đuổi tới người nhà, anh thật sự rất lo đối phương là người nói được làm được, tìm đến người nhà mình gây phiền phức.

Đúng lúc này, Tôn Tử Hào ở sau lưng đá vào góc phía sau đầu gối chân phải của bảo vệ một cái, chân bảo vệ khuỵu xuống, lảo đảo ngã xuống đất, sợ đến thú toàn bộ tội.

"Mấy anh à, tôi thật sự không biết Mộ tiên sinh đi đâu, hôm đó anh ấy cho tôi bảy vạn tệ, chỉ bảo tôi đóng camera giám sát lại trong mười phút, thế nhưng, tôi sợ bị các bảo vệ khác phát hiện ra, nên đành làm hỏng luôn thiết bị giám sát, gây ra hiện tượng trục trặc giả, còn lại thật sự không biết gì cả."

Chiến Bắc Thiên dừng động tác gấp bức thư lại, lạnh lùng nhìn anh ta: "Thế anh có tận mắt trông thấy cậu ấy rời khỏi khu biệt thự không?"

Bảo vệ hoảng sợ vội vàng nói: "Không, Mộ tiên sinh bảo nếu có người hỏi việc này, cứ nói là anh ấy rời khỏi khu biệt thự rồi."

"Mẹ kiếp, anh lừa tôi thật." Tôn Tử Hào tức giận đập tay vào đầu anh ta: "Anh thành thật nói đi, lúc tôi đưa anh đi xem camera giám sát đường phố, anh không nhìn thấy Mộc Mộc thật sao?"

Bảo vệ có chút khó xử: "Cái.. cái này..."

Tôn Tử Hào hung ác nói: "Nếu anh dám lừa chúng tôi, cẩn thận chúng tôi tiêu diệt anh."

"Tôi cũng không rõ trông Mộ tiên sinh như thế nào, từ lúc anh ấy chuyển vào biệt thự, rất ít khi đi ra ngoài, đều để người ta giao hàng tới nhà, nếu có ra khỏi nhà, thì cũng đều đeo kính râm che nửa khuôn mặt, hoặc là đeo khẩu trang ra ngoài, cho nên, nếu anh ấy có đứng trước mặt tôi, chưa chắc tôi đã nhận ra được."

Chiến Bắc Thiên nhìn ra anh ta không nói dối, lại hỏi: "Anh có biết chuyện nhà cậu ấy không?"

Bảo vệ lắc đầu: "Không biết, bọn tôi chỉ biết nhà anh ấy rất có tiền, biệt thự cũng ở khu cao cấp nhất, còn có rất nhiều xe xịn, còn lại thì không biết gì cả, cũng chưa từng thấy người nhà tới tìm anh ấy, anh ấy ở đây hơn nửa năm, bọn tôi chỉ từng thấy một tiên sinh họ Lý tới biệt thự anh ấy, những người khác đều là người giao hàng.

Chiến Bắc Thiên nhìn về phía Tôn Tử Hào, ý bảo cậu ta thả người.

Bảo vệ luống cuống đứng dậy chạy ra khỏi biệt thự.

Lục Lâm cười nhạo: "Còn chưa làm gì anh ta mà đã sợ như vậy, để người như này làm bảo vệ, tôi thấy lo cho an nguy cư dân bên trong."

Mao Vũ cũng không nói gì, đi ra khỏi phòng khách gọi điện thoại.

Lục Lâm và Hướng Quốc cũng rời phòng khách, đi thăm dò chuyện lão đại giao phó.

Phòng khách lại rơi vào yên tĩnh một lần nữa, Tôn Tử Hào nhìn Chiến Bắc Thiên không giận tự uy, trong lòng bồn chồn, thật ra cậu muốn lão đại mắng mình hơn, giờ chẳng nói chẳng rằng, trái lại càng khiến cậu thêm áy náy: "Lão đại, em đi hỏi những người khác trong biệt thự xem có ai từng thấy Mộc Mộc chưa."

Cậu rời khỏi phòng khách, đuổi theo đám Lục Lâm, thở phào một hơi: "Lão đại không nói gì, so với tức giận càng đáng sợ hơn."

Lục Lâm đang chuẩn bị lên xe trêu chọc: "Cái tên nhóc này, bảo chú chăm sóc người, chú lại để người ta chạy mất, giờ lão đại chưa lột da chú, đã là ban thiên ân cho chú rồi."

Mao Vũ nói: "Lục Lâm, ông đừng nói Hào Tử nữa, tôi thấy giờ cậu ta đã rất áy náy rồi."

Tôn Tử Hào bất đắc dĩ thở dài: "Phải rồi, lần này mấy ông đi làm nhiệm vụ gì thế?"

Đám Lục Lâm liếc nhìn nhau: "Cũng không có nhiệm vụ gì, chỉ là làm một vụ giao dịch với đám người nước Y thôi."

Tôn Tử Hào nghi hoặc: "Giao dịch gì?"

Lục Lâm nói: "Giờ không tiện nói, sau này kể cho chú nghe sau, nói chung giao dịch lần này vô cùng kích thích."

Mao Vũ bổ sung: "Cũng rất thần kỳ, vượt ngoài tưởng tượng của chú."

Hướng Quốc cũng nói: "Cũng vô cùng mạo hiểm, nhất định chú không thể ngờ đám quân nhân chúng ta thế mà lại bị người ta đuổi bắt."

Bọn họ càng nói như vậy, Tôn Tử Hào lại càng hiếu kỳ: "Mọi người đang cố ý câu tôi à? Cứ úp úp mở mở như vậy là có ý gì?"

Ba người cười mà không nói, Lục Lâm và Hướng Quốc lên xe rời đi, Mao Vũ lấy điện thoại ra liên lạc.

Tôn Tử Hào thấy không hỏi ra được có chuyện gì, không thể làm gì hơn là cũng lấy di động ra, triệu hồi những người đã phái đi về, tới các khu biệt thự dò hỏi tung tích Mộ Nhất Phàm.

Trong biệt thự, Chiến Bắc Thiên cũng lấy di động ra, thử gọi cho Mộ Nhất Phàm, nhưng điện thoại đối phương tắt máy.

Hắn mím môi, cúp điện thoại, nắm chặt điện thoại trong tay, không chớp mắt nhìn chòng chọc cái tên trên màn hình điện thoại, trên phần danh xưng viết "Mộc tiên sinh".

Chiến Bắc Thiên nhanh chóng đổi tên thành Mộc Mộc, sau đó gửi một tin nhắn cho đối phương: Mộc Mộc, tôi về rồi.


Danh sách chương: