chương 91 - 100

  ★ Chương 91 – Thích sao? ★  

Mộ Nhất Phàm không thể tin nhìn Dung Tuyết vội vã bỏ chạy, nghĩ thế nào cũng không ngờ cô ta lại đột nhiên đẩy mình một cái, đẩy anh về phía đám tang thi, dùng anh để đổi lấy cơ hội chạy thoát thân cho mình.

Tiếc là, anh vốn là tang thi, đám tang thi phía sau không nhìn anh đến một cái, cứ như vậy mà đi qua anh, đuổi theo hướng Dung Tuyết.

Chỉ là, bởi vì anh bị Dung Tuyết đẩy mạnh, thế nên cả người nặng nề ngã dập xuống đất, khiến bụng càng thêm đau đớn, tựa như có thứ gì đó đang quấy nhiễu trong bụng anh, đau đến mức anh không thể đứng dậy nổi.

Thế nhưng, rõ ràng anh đã là tang thi, vốn không có cảm giác gì, sao lại có thể cảm thấy đau bụng?

Trong lòng Mộ Nhất Phàm cảm thấy hết sức kì quái, cái bụng theo đó mà cũng càng lúc càng đau, ý thức dần trở nên mơ hồ, hình ảnh trước mắt mờ đi không thể thấy rõ.

Trong mơ hồ, dường như anh nghe thấy tiếng ai đó lo lắng gọi tên mình, giống như giọng nói của Chiến Bắc Thiên.

Chiến Bắc Thiên không tìm thấy bóng Mộ Nhất Phàm trong kho lương, vội chạy ra tìm người, nhưng không ngờ lại trông thấy Mộ Nhất Phàm đang cuộn tròn người không động đậy dưới mặt đất.

Trái tim hắn, nhất thời nhảy lên cuống họng.

Gương mặt vẫn luôn bình tĩnh chợt trở nên hốt hoảng, hắn vội chạy tới bên người Mộ Nhất Phàm: "Mộ Nhất Phàm? Mộ Nhất Phàm? Mộc Mộc, Mộc Mộc, cậu không sao chứ?"

Mộ Nhất Phàm cố hết sức mở mắt ra, nhìn gương mặt mơ hồ trước mắt, yếu ớt mà nói: "Đau...bụng."

Chiến Bắc Thiên thấy anh không có bất kỳ phản ứng nào, gương mặt lộ vẻ lo lắng, nhưng nghĩ bây giờ Mộ Nhất Phàm đã là tang thi, cơ thể sẽ không yếu ớt như vậy, vội vàng bế người lên.

Ngay lập tức hắn cảm nhận được người trong bụng nặng hơn trước đây đến hai lăm, ba mươi cân, chẳng trách lúc Mộ Nhất Phàm ưỡn bụng đi lại trầy trật như vậy.

Chiến Bắc Thiên ôm anh rảo bước ra cửa đường hầm, lúc này nghe thấy tiếng súng vang dội bên ngoài, cùng với tiếng con gái hét ré lên, vô cùng chói tai.

Hắn nhíu mày mở cửa đường hầm ra, trông thấy binh lính phía xa xa bên ngoài cầm súng bắn về phía tang thi đang đuổi theo Dung Tuyết.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, toàn bộ đám tang thi bị bắn vỡ đầu ngã xuống đất.

Dung Tuyết thở hồng hộc chạy tới phía trước xe tải, nôn nóng kêu binh lính trên xe kéo cô lên.

Sau khi lên xe, cô mới thở phào một hơi, nghe thấy binh lính gọi: "Thiếu tướng."

Dung Tuyết mừng rỡ quay đầu nhìn, trông thấy Chiến Bắc Thiên lạnh tanh đi tới.

Cô đang định mở miệng nói gì đó, lại để ý thấy Chiến Bắc Thiên đang ôm một người trong lòng, mà người kia chính là Mộ Nhất Phàm bị cô đẩy về phía tang thi trong đường hầm, gương mặt lập tức lộ ra vẻ chột dạ và sợ hãi, lo lắng bị người ta phát hiện ra chuyện mình vừa làm.

Thế nhưng, kỳ thật đấy!

Rõ ràng cô đã đẩy Mộ Nhất Phàm về phía tang thi, sao anh ta lại không bị tang thi cắn? Chẳng lẽ Chiến Bắc Thiên đã kịp thời tới cứu người?

Chiến Bắc Thiên nói: "Mấy cậu nói với nhóm Lục Lâm một tiếng, tôi có việc phải quay về trước, để họ coi chừng hành động trong kho lương."

"Vâng."

Dung Tuyết đang ở trên xe tải nghe thấy lời Chiến Bắc Thiên phân phó, cũng muốn cùng hắn quay trở về, nhưng nhìn tới Mộ Nhất Phàm được Chiến Bắc Thiên bế trong lòng, lại nghĩ tới thái độ của Chiến Bắc Thiên với mình lúc ban nãy, cô ta vô cùng tự giác mà chui vào trong xe, ngoan ngoãn ngồi trong góc thùng xe, yên lặng đợi những người khác quay trở về.

Chiến Bắc Thiên dùng tốc độ nhanh nhất bế Mộ Nhất Phàm ra xe việt dã, an bài cho anh nằm ở dãy ghế sau, liền phóng thẳng một đường quay trở về ngôi biệt thự ở khu biệt thự kia.

Dừng xe xong, hắn lại cuống cuồng bế Mộ Nhất Phàm xuống, nhanh chân vào trong biệt thự, vừa chạy vừa gọi to: "Bác sĩ Trịnh, bác sĩ Trịnh."

Binh lính gác cổng vội vã nói: "Thưa thiếu tướng, bác sĩ Trịnh đang ở biệt thự bên cạnh để khám bệnh cho những bệnh nhân khác."

"Mau đi gọi bác sĩ Trịnh về, bảo ông ấy xuống tầng hầm một chuyến."

"Vâng." Lần đầu tiên binh lính trông thấy thiếu tướng sốt ruột như vậy, không dám trì hoãn thêm phút nào, lập tức chạy tới ngôi biệt thự bên cạnh gọi Trịnh Quốc Tông trở về.

Trịnh Quốc Tông vừa nghe thấy Mộ Nhất Phàm xảy ra chuyện, vội vã chạy xuống tầng hầm ở biệt thự bên cạnh, sau đó, ông bị căn phòng phẫu thuật nhỏ dưới tầng hầm làm cho giật mình.

Những thiết bị trong phòng phẫu thuật của bệnh viện có, ở đây đều đủ cả, dù là những trang thiết bị mà phòng phẫu thuật không có, nơi đây cũng có hết, nói chung, nơi đây đầy đủ tất cả các trang thiết bị y khoa.

Chiến Bắc Thiên vừa nhìn thấy Trịnh Quốc Tông, liền đi tới bên người ông: "Bác sĩ Trịnh, chú mau khám cho Mộc Mộc đi."

Trịnh Quốc Tông lấy lại tinh thần, vội vã hỏi: "Mộc Mộc bị sao vậy?"

Đáy mắt Chiến Bắc Thiên lóe lên một tia áy náy: "Cháu cũng không rõ nữa, lúc cháu thấy cậu ấy, cậu ấy đã ngã dưới đất, nói một câu đau bụng xong liền bất tỉnh."

Trịnh Quốc Tông nhíu chân mày lại: "Đau bụng? Chẳng lẽ bị động thai?"

Chiến Bắc Thiên: " ..."

Trịnh Quốc Tông vội vã tiến hành một loạt kiểm tra cho Mộ Nhất Phàm, nhưng bởi giờ Mộ Nhất Phàm là tang thi, dù có đủ thiết bị y khoa cũng không thể kiểm tra được tình hình cơ thể Mộ Nhất Phàm, chỉ giải thích được đại khái.

Ông giúp Mộ Nhất Phàm đắp chăn lại, đoạn nói: "Tổng thể thì không có gì đáng lo ngại cả, để cậu ấy nằm đây nghỉ ngơi cho tốt đã, có chuyện này chúng ta lên phòng khách nói."

Chiến Bắc Thiên gật đầu.

Hai người quay lên phòng khách ngồi, sau đó Trịnh Quốc Tông nói: "Có lẽ cậu ta bị động thai, hơn nữa, chắc cũng sắp sinh rồi."

Động thai?

Chiến Bắc Thiên nhớ lại cú đá Mộ Nhất Phàm của mình trước đó, dường như dùng rất nhiều sức.

Hắn không khỏi nhíu mày lại: "Chắc sắp sinh là sao? Liệu có thể biết được chính xác khi nào thì cậu ấy sinh không?"

Trịnh Quốc Tông tức giận nói: "Sao tôi biết được khi nào thì cậu ta sinh. Rõ ràng một tháng trước, tôi mới kiểm tra cậu ta có thai ba tháng, mà mới qua có một tháng mà đã sắp sinh rồi, cứ như thổi bóng không bằng, làm tôi cũng không đoán được bao giờ thì cậu ta sinh."

Chiến Bắc Thiên: "..."

Trịnh Quốc Tông thở dài: "Hơn nữa, cũng không biết có phải vì Mộc Mộc là tang thi hay không, những thiết bị kia không kiểm tra được cụ thể tình hình thân thể Mộ Nhất Phàm, giờ chỉ có thể xem tình hình đứa trẻ trong bụng."

Chiến Bắc Thiên: "..."

Trịnh Quốc Tông lấy làm kì quái nhìn hắn: "Nhìn cậu nghe tin Mộc Mộc sắp sinh mà không có phản ứng gì đặc biệt, hẳn là đã biết cậu ta mang thai, thế sao cậu còn muốn dẫn cậu ta đi ra ngoài tìm vật tư? Chẳng lẽ cậu không biết giờ cậu ta đi thôi cũng rất vất vả hay sao?"

Chiến Bắc Thiên cúi đầu không nói gì.

Trịnh Quốc Tông nhìn ra được hắn đang áy náy, nhưng vẫn không nhịn được mà nói hắn: "Đó giờ Mộc Mộc vẫn nói cậu coi cậu ta như kẻ thù, mới đầu tôi không còn không tin, giờ thì không thể không tin. Tuy rằng không biết nguyên nhân cậu dẫn cậu ta đi tìm vật tư là gì, thế nhưng, xin cậu đừng lợi dụng, hoặc là làm tổn thương cậu ta nữa."

Ông đoán rằng Chiến Bắc Thiên dẫn Mộc Mộc bụng bự đi tìm vật tư, nếu không phải muốn lợi dụng thân phận tang thi của Mộc Mộc để đuổi các tang thi khác, thì cũng là muốn trong lúc tìm vật tư làm chuyện gì đó gây tổn thương Mộ Nhất Phàm, hoặc có lẽ là muốn thử Mộ Nhất Phàm.

Ông chỉ có thể nghĩ được chừng ấy lý do, chỉ là không biết Chiến Bắc Thiên nghĩ gì trong lòng.

"Tôi cũng không biết rốt cuộc giữa hai người xảy ra chuyện gì, cũng không hiểu tại sao chỉ mới một tháng ngắn ngủi, đã khiến hai người trở mặt thành thù, thế nhưng, tôi nghĩ hẳn là chuyện có liên quan tới việc Mộc Mộc là tang thi."

"Nếu như thật sự là bởi cậu ta là tang thi, thế thì cậu thả cậu ta đi, đỡ cho cậu giữ cậu ta lại bên người rồi lại không an tâm, rất có thể chỉ vì một chuyện nhỏ, mà lại hiểu lầm Mộc Mộc."

Chiến Bắc Thiên nghĩ tới chuyện hiểu lầm lúc trước, hai tay nắm chặt lại, nhưng không nói lời nào.

"Nếu cậu không muốn cậu ta đi, thì đối tốt với cậu ta vào, Mộc Mộc không phải một người xấu, dù bây giờ thằng bé đã trở thành tang thi, nhưng không phải nó chưa từng cắn người sao? Hơn nữa, bây giờ ngoài việc nó không thể ăn được thịt chín ra, đâu khác gì người thường cơ chứ?"

Trịnh Quốc Tông đứng lên: "Tôi thấy cậu rất để ý tới cậu ta, nếu thật sự thích cậu ta, thì nên nắm chặt lấy, đừng để đến lúc mất đi rồi mới thấy hối hận."

Chuyện này ông đã được lĩnh hội rất sâu sắc, trước đây ông cảm thấy vợ mình thật nhiều lời, rõ là phiền toái, thế nhưng, đến khi bà ấy mất đi rồi, bên cạnh vắng vắng vẻ vẻ, đến một người để nói chuyện cũng không có, trong lòng khó chịu khôn xiết.

Câu nói cuối cùng kia của Trịnh Quốc Tông như một chiếc chày gỗ, đánh cho Chiến Bắc Thiên thất thần lâu thật lâu.

Cũng không biết ngồi trong phòng khách bao lâu, Chiến Bắc Thiên mới lấy lại được tinh thần, hắn đi xuống tầng hầm, nhìn chàng trai nằm trên giường bệnh, giơ tay lên nhẹ nhàng vuốt lên gương mặt trắng nhợt lạnh lẽo không có chút huyết sắc, gương mặt bất tri bất giác hiện lên một tia mờ mịt.

Qua thật lâu, hắn mới khe khẽ lẩm bẩm: "Thích sao?"

  ★ Chương 92 – Sắp sinh rồi! ★  

Lúc Mộ Nhất Phàm tỉnh lại, mở mắt ra là trần nhà quen thuộc, đáy mắt lóe lên tia nghi hoặc, đây là phòng của anh sao?

Anh quay đầu, liền trông thấy gương mặt mừng rỡ của Trịnh Quốc Tông, hé đôi môi khô khốc ra, khàn giọng gọi: "Lang... lang băm."

Trịnh Quốc Tông kích động nói: "Tốt quá rồi, cuối cùng cậu cũng tỉnh lại, nếu cậu không tỉnh lại, những người khác cũng sắp nghi ngờ không biết tôi có phải lang băm hay không."

"Cháu bị sao vậy?" Mộ Nhất Phàm chỉ nhớ bụng mình rất đau, sau đó ý thức càng lúc càng mơ hồ, cũng không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì, nói chung, anh cảm thấy mình đã ngủ rất rất lâu.

Trịnh Quốc Tông thở dài nói: "Cậu động thai..."

Ông nhớ ra căn bản Mộ Nhất Phàm không tin chuyện mình mang thai, liền chuyển đề tài mà nói: "Cậu có biết cậu đã ngủ bao lâu rồi không?"

Mộ Nhất Phàm trả lời câu hỏi của ông: "Cháu ngủ bao lâu rồi?"

Trịnh Quốc Tông giơ hai ngón tay ra: "Hai mươi ngày, cậu ngủ tròn hai mươi ngày."

Hai mươi ngày này, ông không biết mình đã sống sót qua kiểu gì, không bị ánh mắt của Chiến Bắc Thiên làm cho chết cóng đã là may mắn lắm rồi.

"Chết tiệt, thế mà cháu lại ngủ lâu như vậy."

Mộ Nhất Phàm nhớ tới chuyện gì đó, lo lắng muốn ngồi dậy, không ngờ, bụng quá nặng, người còn chưa dậy nổi, đã lại lăn đùng ra.

"Ây dà, tiểu tổ tông của tôi ơi, cậu vội ngồi dậy làm cái gì, mau nằm xuống, mau nằm xuống đi."

Trịnh Quốc Tông vội lót gối cho anh nằm.

Mộ Nhất Phàm khóc không ra nước mắt mà xoa bụng mình: "Lang băm, hình như bụng cháu nó lại to lên, hơn nữa, hình như còn nặng hơn, chú mau xem giúp cháu xem đã xảy ra chuyện gì."

Trịnh Quốc Tông liếc mắt nhìn cái bụng ưỡn to ra, lầm bầm nói: "Đã to như phụ nữ mang thai mười tháng rồi, sao không nặng được cơ chứ?"

Mộ Nhất Phàm không nghe rõ, nghi hoặc hỏi: "Chú nói cái gì?"

"Không có gì, cậu bị đầy hơi thôi mà."

Mộ Nhất Phàm tức giận nói: "Chú đùa cháu à, nhìn bụng cháu giống đầy hơi lắm à? Có ai đầy hơi mà bụng to ra như vậy không?"

Trịnh Quốc Tông khinh khỉnh nhìn anh: "Chính cậu nói với tôi là đầy hơi còn gì."

Mộ Nhất Phàm: "..."

Trịnh Quốc Tông vội vã vỗ về anh: "Rồi, rồi, đừng suy nghĩ nhiều, đợi qua mấy ngày nữa thôi là ổn rồi. Phải rồi, Chiến thiếu tướng còn chưa biết cậu đã tỉnh dậy, tôi phải đi gọi cậu ta mới được."

"Khoan đã." Mộ Nhất Phàm vội kéo tay Trịnh Quốc Tông lại: "Đừng gọi anh ấy."

Trịnh Quốc Tông nghi ngờ hỏi: "Sao lại thế?"

Mộ Nhất Phàm nghĩ tới chuyện Chiến Bắc Thiên hiểu lầm và không tin tưởng mình, trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu buồn bã như cũ: "Lang băm, tạm thời cháu không muốn gặp Chiến Bắc Thiên."

Bên ngoài phòng, Chiến Bắc Thiên nghe anh nói vậy chợt ngưng bước chân.

Mới ban nãy vừa nghe thấy trong phòng phát ra tiếng, hắn liền vội vàng chạy tới đây xem, không ngờ lại nghe thấy câu này.

Ánh mắt Chiến Bắc Thiên tối đi, đoạn nghiêng người, khẽ tựa vào bức tường bên ngoài cửa.

Xem ra, ngày hôm đó ở kho lương, không phải Mộ Nhất Phàm khiến hắn cảm thấy thất vọng, mà là chính hắn đã khiến Mộ Nhất Phàm phải thất vọng.

Trịnh Quốc Tông nhìn thấy bộ dạng đau lòng của Mộ Nhất Phàm, thầm nghĩ ngày hôm đó đi lấy vật tư, nhất định Chiến Bắc Thiên đã khiến Mộ Nhất Phàm chịu cảnh thương tâm.

Ông thở dài, xoa xoa đầu Mộ Nhất Phàm: "Được rồi, chúng ta không gặp cậu ta nữa."

"Vâng."

Mộ Nhất Phàm gật đầu, nhưng không hề vui vẻ vì không phải gặp Chiến Bắc Thiên, mà trái lại, anh lại càng thêm mất mát.

Trịnh Quốc Tông thấy tâm tình anh có vẻ tệ hơn trước, liền chọc anh: "Sao? Không gặp cậu ta, cậu lại thấy không vui?"

Mộ Nhất Phàm hừ lạnh một tiếng: "Ai nói cháu không vui?"

Anh không muốn nói tới chuyện này, liền chuyển đề tài mà nói: "Lang băm này, cháu xin chú một việc."

Trịnh Quốc Tông nghe thấy anh dùng chữ "xin", có vẻ hứng thú mà nhìn anh: "Chuyện gì? Chỉ cần làm được thì nhất định tôi sẽ giúp cậu."

Mộ Nhất Phàm vội vã nói: "Trong bụng cháu có một hạt châu, muốn nhờ chú mổ lấy ra cho cháu, sau đó, giúp cháu trả lại cho Chiến Bắc Thiên, có được không?"

Trịnh Quốc Tông nghi hoặc hỏi: "Hạt châu gì cơ?"

Lúc ông giúp kiểm tra cho Mộ Nhất Phàm, đâu thấy trong bụng anh có hạt châu gì.

"Là một hạt châu màu đỏ, nó rất quan trọng với Chiến Bắc Thiên, cho nên, cháu muốn trả lại cho anh ấy."

Trịnh Quốc Tông nhìn anh, đoạn nói: "Sao tôi cảm thấy cậu trả lại hạt châu cho cậu ta, giống như muốn vạch rõ ranh giới giữa hai người vậy."

Mộ Nhất Phàm cụp mi mắt xuống: "Cũng có thể nói như vậy."

Nguyên nhân lớn nhất là Kình Thiên Châu hại bụng anh vừa to lại vừa nặng, nếu không lấy ra, chỉ sợ anh sắp bị nó đè cho hỏng người.

Bên ngoài cánh cửa, Chiến Bắc Thiên chợt nắm chặt bàn tay.

Trịnh Quốc Tông khe khẽ thở dài: "Giờ cậu mới tỉnh lại, không tiện động dao kéo, chuyện này để sau hẵng nói đi."

Đợi đứa bé ra rồi, nói không chừng hạt châu cũng ra theo.

Trịnh Quốc Tông lại liếc mắt nhìn bụng Mộ Nhất Phàm, chắc chẳng mấy ngày nữa đứa bé sẽ chào đời.

Mộ Nhất Phàm thấy Trịnh Quốc Tông nói vậy cũng có lý, liền đồng ý để mấy ngày sau mới động tới dao kéo: "Được, mấy ngày nữa đi vậy, giờ cháu muốn ra ngoài một chút."

Chiến Bắc Thiên ở ngoài cửa nghe thấy vậy, liền xoay người rời đi.

Trong phòng, Mộ Nhất Phàm lại nhích người lần nữa, cái bụng nặng đến mức anh phải gắng hết sức.

Trịnh Quốc Tông vội đỡ lấy anh, giúp anh đi giày vào.

Mộ Nhất Phàm vất vả đứng lên, nhờ Trịnh Quốc Tông dìu từng bước từng bước ra cửa.

"Mộc Mộc này, bụng cậu nặng tới như vậy thật à?" Trịnh Quốc Tông nhìn anh đi đứng khó nhọc như vậy, không khỏi tò mò hỏi.

Mộ Nhất Phàm liếc mắt một cái: "Chú thử đeo túi nước ba, bốn mươi cân lên bụng, xem có nặng hay không."

"Nhưng lúc vợ tôi chửa Gia Minh, đâu có vất vả như cậu đâu."

"Thì cháu cũng có mang thai đâu, sao có thể so sánh với nhau được."

"..." Trịnh Quốc Tông thông minh quyết định không nói tới đề tài mang thai nữa.

Hai người đi xuống tầng một, trông thấy Lục Lâm đẩy xe lăn vào nhà.

Lục Lâm thấy hai người họ, lập tức hỏi: "Mộ Nhất Phàm, anh tỉnh lại rồi à, anh với bác sĩ Trịnh định đi đâu vậy?"

Mộ Nhất Phàm: "Ra ngoài đi loanh quanh một chút."

Không biết có phải do hôm đó anh ở trong kho đã cứu Lục Lâm không, anh cảm thấy thái độ của Lục Lâm với mình tốt hơn một chút.

Lục Lâm nhìn anh đi lại khó nhọc: "Tôi thấy anh đi có vẻ khó khăn, nếu không thì để tôi giúp anh đẩy xe ra ngoài nhé?"

Mộ Nhất Phàm thấy có xe lăn để ngồi, lập tức gật đầu, sau đó, lại do dự một chút: "Xe lăn này là của ai vậy, người kia không cần sao?"

Lục Lâm giải thích: "Mấy hôm trước có một cậu lính bị thương ở chân, nên mượn xe lăn ngồi vài ngày, giờ chân đỡ rồi, nên trả lại."

"Vậy thì tốt rồi, phiền cậu đẩy xe cho tôi ra ngoài, cảm ơn nhé."

Lục Lâm lại đẩy xe lăn ra, sau đó tranh với Trịnh Quốc Tông mà đẩy Mộ Nhất Phàm ra bên kia vườn hoa.

Lúc bọn họ ra khỏi biệt thự, Mao Vũ, Hướng Quốc và Tôn Tử Hào trốn trong phòng bếp đi ra, đi tới trước cửa sổ sát đất nhìn Lục Lâm đẩy Mộ Nhất Phàm ra khỏi cửa.

"Tôi thấy là lạ, sao đột nhiên lão đại đối xử tốt với Mộ Nhất Phàm như vậy nhỉ?" Hướng Quốc buồn bực nói: "Chẳng lẽ bởi vì Mộ Nhất Phàm đã cứu Lục Lâm trong kho lương?"

Tôn Tử Hào nói: "Chắc là thế, cơ mà, tôi càng tò mò vì sao lão đại đã đưa xe đẩy lại còn bảo Lục Lâm mượn cớ hơn, Mao Vũ, ông nghĩ thế nào?"

Mao Vũ nhạt giọng nói: "Tôi có thể nghĩ thế nào nữa, tôi chỉ biết lúc Mộ Nhất Phàm hôn mê, lão đại coi chừng hắn đêm đêm ngày ngày, phòng vừa có động tĩnh một cái, liền chạy ngay tới, còn có trong lúc Mộ Nhất Phàm hôn mê, bình thường lão đại cứ lơ đãng không yên lòng, chẳng biết đang mải nghĩ gì, dù sao thì, lão đại cứ khiến tôi cảm thấy, anh ấy rất quan tâm tới Mộ Nhất Phàm."

Hướng Quốc giễu cợt một tiếng: "Mao Vũ, ông đang đùa đó hả? Lão đại quan tâm Mộ Nhất Phàm? Sao có thể."

"Đúng đó, tôi cũng thấy không thể nào."

"Thế mấy người nói xem sao lão đại lại cư xử kì lạ như vậy đi?"

Hướng Quốc: "..."

Tôn Tử Hào: "..."

Trong lúc bọn họ thảo luận về Mộ Nhất Phàm, Mộ Nhất Phàm được Lục Lâm đẩy đi khắp vườn hoa.

Mới đầu, anh có chút mất tự nhiên, rõ ràng Lục Lâm hận anh muốn chết, sao giờ lại có thể đẩy anh đi dạo trong vườn hoa, nghĩ kiểu gì cũng thấy rõ là kỳ lạ.

Sau đó, bởi Mộ Nhất Phàm nhớ ra chuyện quan trọng, lập tức quăng chuyện mất tự nhiên này ra sau đầu, hỏi với Lục Lâm.

"Lục Lâm, có phải giờ quân đội quốc gia đang phái đội đi thu dọn thi thể tang thi không?"

Lục Lâm không ngờ Mộ Nhất Phàm lại hỏi câu này, ngớ ra: "Đúng rồi."

Đáy mắt Mộ Nhất Phàm lóe lên tia ngạc nhiên mừng rỡ xen chút lo lắng: "Thế cậu có biết quân đội dự định khi nào thì thiêu hủy thi thể không? Có biết thiêu hủy ở đâu không?"

Anh nhớ trong truyện có viết là thiêu hủy thi thể vào ngày 10 tháng 6 ở một bãi tập kết rác, không biết liệu thời gian và địa điểm có thay đổi gì không.

"Ở bãi tập kết rác vào ngày 5 tháng 6, sao anh lại hứng thú với cái này vậy? Muốn đến xem à?"

Mộ Nhất Phàm lắc đầu: "Giờ là ngày bao nhiêu rồi?"

"Ngày 1 tháng 6."

Mộ Nhất Phàm trợn to mắt, thế mà đã tới ngày 1 tháng 6 rồi, anh còn đang vác cái bụng to bự, biết làm sao bây giờ?

Anh biết đi tìm, hoặc đi tranh đại tinh hạch thế nào đây?

Mộ Nhất Phàm vội quay đầu hỏi Trịnh Quốc Tông: "Lang băm à, mai có thể động dao mổ lấy hạt châu trong bụng cháu luôn không?"

Trịnh Quốc Tông không nghĩ ngợi chút gì mà từ chối anh: "Không được."

Mộ Nhất Phàm sốt cả ruột: "Cơ mà, cháu có việc quan trọng cần phải làm, không thể vác cái bụng bự đi được, như thế rất bất tiện."

"Dù có quan trọng nữa, cũng không quan trọng bằng thân thể cậu."

"Không sao mà, cháu là tang..."

Mộ Nhất Phàm nhớ ra Lục Lâm còn ở bên cạnh, không thể làm gì hơn là ngậm miệng vào.

Lục Lâm hỏi: "Mộ Nhất Phàm, anh có chuyện quan trọng gì phải làm? Nếu như tôi có thể giúp được, nhất định tôi sẽ giúp anh."

Trước đó cậu đã đồng ý với lão đại, chỉ cần Mộ Nhất Phàm đưa ra yêu cầu, đều sẽ đồng ý với anh ta.

Mộ Nhất Phàm lắc đầu: "Cậu không giúp được đâu, chuyện này chỉ tự tôi đi mới được."

Vốn là anh muốn tìm vài người giúp một tay, cơ mà anh chỉ tìm được mỗi mình Trịnh Gia Minh, thế nhưng, trải qua chuyện gặp phải tang thi cao cấp ở trong kho lương, có Trịnh Gia Minh cũng không giúp được.

Nếu như tìm Trịnh Gia Minh đi cùng, chỉ tăng thêm gánh nặng, rất có thể hai người họ sẽ đồng thời bị tang thi cấp cao hơn kia khống chế.

Nghĩ tới đây, nhất thời Mộ Nhất Phàm mất hết tâm tình: "Quay về đi."

Trịnh Quốc Tông ngạc nhiên nói:"Không phải chúng ta vừa mới đi ra sao? Chưa gì đã quay về rồi?"

Lục Lâm nói: "Anh mới tỉnh lại, đi thêm một vòng nữa rồi về đi."

Mộ Nhất Phàm không có ý kiến gì, mặc cho hai người họ đẩy mình đi dạo một vòng trong vườn hoa, sau đó, quay trở về biệt thự theo một con đường khác.

Dọc đường, anh thấy rất nhiều người sống sót, dưới sự sắp xếp của Chiến Bắc Thiên, sự an toàn của họ đã được bảo vệ, mọi người không phải chịu cảnh đói rét.

Ngay lúc đó, trong một ngôi biệt thự có một bóng người quen thuộc, thu hút sự chú ý của Mộ Nhất Phàm, anh vội quay đầu nói với Trịnh Quốc Tông: "Lang băm, hình như cháu vừa thấy cái cậu Tiểu Trương trong thôn kia."

Trịnh Quốc Tông quay đầu nhìn: "Đâu cơ?"

Mộ Nhất Phàm quay về phía trước đó chỉ, nơi đó đã không còn bóng người: "Ơ, sao lại không thấy đâu rồi? Chẳng lẽ cháu nhìn nhầm?"

"Chắc là cậu nhìn nhầm rồi, sao Tiểu Trương lại có thể ở chỗ này cơ chứ?"

"Chắc là thế."

Đúng lúc này, trên không trung vọng xuống tiếng: "Những ai còn sống sót, xin chú ý, những ai còn sống sót, xin chú ý, trước ngày mùng 5, xin mọi người rút khỏi thành G di tản về phía Bắc, trước ngày mùng 5, xin mọi người rút khỏi thành G di tản về phía Bắc, những ai còn sống sót, xin chú ý, ngày mùng 5 chúng tôi sẽ cho ném bom xuống thành G, ngày mùng 5 chúng tôi sẽ ném bom xuống thành G."

Những người ở trong biệt thự nghe thấy tiếng, đều chạy ra, ngẩng đầu nhìn lên chiếc máy bay nhỏ điều khiển từ xa trên bầu trời, không ngừng lặp lại nội dung thông báo ban nãy.

"Xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại muốn đánh bom xuống thành G?" Trịnh Quốc Tông sốt ruột hỏi.

Mộ Nhất Phàm nhíu mày: "Chắc không phải là muốn đánh bom thành G, mà là muốn đưa một nhóm tang thi lớn tới một chỗ để đánh bom. Chứ không phải phá hủy cả thành phố."

Lục Lâm gật đầu: "Đúng là như vậy."

Trịnh Quốc Tông lo lắng nói: "Không được rồi, tôi phải đi tìm Gia Minh."

Mộ Nhất Phàm vội vã lên tiếng ngăn cản Trịnh Quốc Tông đang muốn rời đi: "Lang băm à, khoan đã chú, aaa.."

Trịnh Quốc Tông nghe thấy Mộ Nhất Phàm kêu to, vội quay trở lại: "Cậu sao vậy? Mộc Mộc?"

Mộ Nhất Phàm ôm bụng, khó chịu mà nói: "Bụng... bụng cháu đau quá..."

Trịnh Quốc Tông giật mình, vội lấy lại tinh thần, sờ lên bụng Mộ Nhất Phàm, cuống cuồng nói: "Sắp sinh, chắc là sắp sinh rồi!!!"

  ★ Chương 93 – Đứa bé chào đời. ★  

Mộ Nhất Phàm nắm lấy tay Trịnh Quốc Tông, cố chịu đựng cơn đau đớn, nhọc nhằn hỏi: "Lang băm, cái.. cái gì gọi là sắp sinh cơ?"

"..." Trịnh Quốc Tông thật sự không biết nên giải thích cho một người đàn ông vốn không tin mình mang thai chuyện anh ta sắp sinh thế nào.

Ông nhìn về phía Lục Lâm đang ngớ người ra, vội la lên: "Cậu còn ngẩn ra đó làm gì, không mau đẩy người về đi."

Lục Lâm hoàn hồn lại: "Dạ? Vâng, vâng."

Ban nãy cậu không nghe nhầm đấy chứ?

Bác sĩ Trịnh nói Mộ Nhất Phàm sắp sinh?

Cái chữ "sinh" này có nghĩa gì?

Không phải cái cậu đang nghĩ đâu phải không?

Lục Lâm vội vã đẩy xe đưa họ quay trở về biệt thự.

Sau khi quay trở lại biệt thự, bởi bụng Mộ Nhất Phàm rất nặng, hơn nữa, đau tới mức không đứng dậy nổi.

Lục Lâm không thể bế Mộ Nhất Phàm nặng trịch lên được, không thể làm gì hơn là cầu cứu người ở trong phòng: "Tôn Tử Hào, mau tới đây giúp một tay."

Tôn Tử Hào nghe thấy giọng nói sốt ruột của Lục Lâm, phản ứng vô cùng nhanh chóng, sải một bước dài lao ra ngoài biệt thự.

Mao Vũ và Hướng Quốc cũng vội vã ra ngoài theo, xem đã xảy ra chuyện gì.

Lục Lâm vội vội vàng vàng nói: "Tôn Tử Hào, tôi với ông mỗi người đỡ một bên, mau lên."

"Xảy ra chuyện gì vậy?" Tôn Tử Hào nhìn Mộ Nhất Phàm ôm bụng oai oái kêu đau, vừa chạy vừa hỏi.

"Tôi cũng không biết."

Trịnh Quốc Tông sốt ruột nói: "Hai cậu mau đỡ cậu ấy xuống bàn mổ dưới tầng hầm đi."

Lục Lâm khoát tay Mộ Nhất Phàm lên vai mình, sau đó, một tay đỡ lưng anh, một tay ôm chân anh: "Tôn Tử Hào, ông dùng lực một chút, chúng ta cùng hợp lực đỡ hắn ta vào."

"Hắn ta nặng đến thế sao?"

Vẻ mặt Tôn Tử Hào đầy nghi hoặc, bọn họ đều là quân nhân đã được huấn luyện qua, dư sức bế một người đàn ông lên, sao còn cần hai người bế?"

Nhưng tới khi cậu ta ôm lấy Mộ Nhất Phàm, thiếu chút nữa gập cả lưng xuống: "Chết tiệt, Mộ Nhất Phàm, anh ăn cái gì mà nặng thế?"

"Sao.. sao tôi biết được." Mộ Nhất Phàm đau đến sắp không nói nên lời.

Mao Vũ và Hướng Quốc đứng ở cửa nhìn vội vã nhường đường, để họ bế người xuống bàn mổ dưới tầng hầm.

Trịnh Quốc Tông vừa mặc áo phẫu thuật, vừa vội nói: "Mấy cậu mau gọi Chiến thiếu tướng về đi."

Tôn Tử Hào lau lau mồ hôi trên trán, không giải thích được mà hỏi: "Sao lại phải gọi lão đại về?"

Mộ Nhất Phàm khó chịu trong người thì liên quan gì tới lão đại, gọi lão đại về thì Mộ Nhất Phàm có thể hết đau sao?

Trịnh Quốc Tông giận dữ nói: "Con của cậu ta sắp chào đời tới nơi rồi, cậu nói xem có phải gọi cậu ta về hay không hả?"

"Hở?"

"Hể?"

Tôn Tử Hào và Lục Lâm dại ra tại chỗ.

"Cái gì?" Mộ Nhất Phàm đau đến sắp bất tỉnh, đột nhiên ngẩng đầu lên: "Lang băm, chú vừa nói cái gì cơ?"

Có phải là anh đau quá.. nên nghe thấy ảo giác không?

"Không có gì." Trịnh Quốc Tông khoát khoát tay, sau đó liền quát với hai người đang đứng đực mặt ngoài cửa: "Hai người còn không mau đi đi, đã nói là Mộ Nhất Phàm sắp sinh rồi."

Mộ Nhất Phàm: "..."

"À, vâng, vâng."

Lục Lâm và Tôn Tử Hào vội vàng chạy lên phòng khách, Lục Lâm nói: "Tôn Tử Hào, lão đại đang huấn luyện lính ở sân bóng rổ bên kia, ông đi tìm anh ấy đi."

"Ờ, rồi." Tôn Tử Hào vội chạy ra ngoài biệt thự.

Lục Lâm nói không nên lời mà ngồi sụp xuống ghế.

Từ đằng kia tới đây, cũng chỉ có mấy trăm mét, thế nhưng, cậu ta cảm thấy như mình vác vật nặng chạy mười mấy kilometre vậy, rõ là mệt người.

Hướng Quốc và Mao Vũ vội vã ngồi xuống bên cạnh cậu ta, tò mò hỏi: "Mộ Nhất Phàm bị làm sao vậy?"

Lục Lâm thở hắt ra mà nói: "Bác sĩ Trịnh nói Mộ Nhất Phàm sắp sinh."

Mao Vũ ngẩn cả người.

"Haha? Sắp sinh?" Hướng Quốc lập tức nghĩ ngay tới cảnh Mộ Nhất Phàm sắp sinh như phụ nữ có bầu, cho nên, vừa thấy kinh dị vừa thấy buồn cười, ngay sau đó, liền thu nụ cười lại: "Sắp sinh là có ý gì?"

Lục Lâm liếc mắt nhìn một cái: "Quỷ mới biết là có ý gì, cơ mà, ban nãy bác sĩ Trịnh còn nói, con của lão đại sắp ra đời, bảo chúng ta mau gọi lão đại về."

Ban nãy nghe như vậy, cậu ta cũng bị giật mình.

"Cái gì? Con của lão đại sắp ra đời? Ai sinh con cho lão đại cơ?" Hướng Quốc giật mình thiếu chút nữa khi không ngã xuống đất.

Mao Vũ lấy lại tinh thần: "Không phải ý bác sĩ Trịnh là Mộ Nhất Phàm sắp sinh, hơn nữa còn là con của lão đại đấy chứ?"

"Sao có thể?" Hướng Quốc đứng bật dậy, không thể tin nói: "Rõ ràng Mộ Nhất Phàm là đàn ông, sao có thể sinh con, hơn nữa, sao lão đại có thể ... với Mộ Nhất Phàm?"

Có đánh chết cậu ta cũng không tin chuyện này.

Lục Lâm nhíu mày: "Trước mắt mặc kệ chuyện sinh con có phải thật hay không đi, nhưng có chuyện này, nãy giờ tôi cảm thấy rất kỳ quái."

Mao Vũ hỏi: "Chuyện gì?"

"Ban nãy, lúc bọn tôi đi dạo, tôi nghe thấy bác sĩ Trịnh gọi Mộ Nhất Phàm là Mộc Mộc."

"Mộc Mộc?" Mao Vũ và Hướng Quốc ngẩn ra: "Lục Lâm, đừng nói là ông cho rằng Mộc Mộc mà chúng ta biết trước đó, chính là Mộ Nhất Phàm bây giờ đấy nhé?"

Lục Lâm gật đầu: "Mấy ông suy nghĩ cẩn thận một chút đi, họ của Mộ Nhất Phàm và Mộc Mộc đều là chữ đồng âm, hơn nữa, hai người đồng thời bị ung thư xương, hơn nữa, thái độ của lão đại với Mộ Nhất Phàm cũng khác hẳn với trước đây, cho nên, mấy cái này làm tôi nghĩ không biết Mộ Nhất Phàm có phải Mộc Mộc hay không."

"Cái này.." Lục Lâm phân tích rất có lý, thế nhưng, Mao Vũ vẫn không chắc chắn được hai người họ là cùng một người.

Hướng Quốc giận tái mặt: "Tôi không tin họ là cùng một người."

Mao Vũ nói: "Hướng Quốc, ông đừng kích động, đợi lát nữa lão đại về rồi, sẽ biết xảy ra chuyện gì ngay thôi."

Ở bên kia, Tôn Tử Hào vội chạy tới sân bóng rổ, thấy Chiến Bắc Thiên đứng giữa sân, lập tức đẩy nhanh bước chân: "Lão.. lão đại.."

Chiến Bắc Thiên thấy cậu ta thở hồng hộc, khẽ nhíu mày: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

Tôn Tử Hào thở hổn hà hổn hển, gãi đầu một cái, nhất thời không biết nên nói sao với Chiến Bắc Thiên.

Câu chuyện cậu vừa nghe thấy quá là "thiên phương dạ đàm", sợ rằng nói ra, sẽ bị thiếu tướng lên lớp cho một trận.

Chết tiệt, đáng lẽ ra phải hỏi cho ra lẽ rồi mới chạy đi chứ.

Chiến Bắc Thiên thấp giọng nói: "Tôn Tử Hào, rốt cuộc cậu có chuyện gì?"

Tôn Tử Hào chẳng thèm để ý chuyện thật hay giả nữa, vội vã đứng thẳng người, báo cáo chi tiết lời của Trịnh Quốc Tông: "Báo cáo, thiếu tướng, bác sĩ Trịnh bảo em nói với anh, Mộ Nhất Phàm sắp sinh rồi."

Vừa nói hết câu, người trước mặt đã nhanh chóng chạy xa cách đó mười mét.

Tôn Tử Hào nhìn bóng lưng đầy lo âu của Chiến Bắc Thiên, líu ríu nói: "Chết tiệt, lẽ nào Mộ Nhất Phàm sắp sinh con của lão đại thật?"

Tin này cũng quá giật gân ấy chứ?!

Chết dở rồi.

Cậu cảm thấy mình cần thời gian bình tĩnh lại một chút, để tiêu hóa cho xong chuyện này.

Cơ mà, giờ nên quay về xem đã xảy ra chuyện gì thì hơn.

Tôn Tử Hào lấy lại tinh thần, vội vã chạy về biệt thự, trông thấy Chiến Bắc Thiên đứng ở đại sảnh, trong giọng nói vốn luôn bình tĩnh pha chút cuống cuồng mà phân phó cho ba người đi chuẩn bị nước nóng để tắm, sữa ấm, và cả khăn để cuốn vào người em bé.

Sau khi dặn dò xong, Chiến Bắc Thiên chạy vội xuống tầng hầm, liền nghe thấy Trịnh Quốc Tông khổ não nói: "Cậu nói xem có nên tìm một bà đỡ tới cho cậu hay không?"

Chiến Bắc Thiên: "..."

Mộ Nhất Phàm chẳng còn hơi sức đâu để mà trừng mắt lườm Trịnh Quốc Tông: "Cháu đây là đàn ông, là một người chuẩn men không có sản đạo, chú tìm bà đỡ làm cái gì?"

Trịnh Quốc Tông hết sức xoắn xuýt: "Cơ mà, tôi không phải bác sĩ khoa phụ sản, chưa từng mổ cho sản phụ bao giờ, hay là cứ để thiếu tướng tìm một bác sĩ khoa sản tới đi."

Mộ Nhất Phàm trừng mắt khinh khỉnh: "Lang băm, chú chắc là cháu mang thai thật đấy chứ?"

"Sao đến giờ này rồi mà cậu còn không tin mình mang thai?"

"Mịa nó, chú bảo để một thằng đàn ông như cháu tin mình mang thai thế quái nào được? Aaa... đau, đau, đau, mau nghĩ cách lấy hạt châu trong bụng cháu ra đi." Mộ Nhất Phàm đau đến mặt nhăn mày nhó hết cả lại, vội vã xoa xoa bụng.

"Không phải là hạt châu, mà là em bé, sao hạt châu cậu nuốt có thể to ra như vậy."

"..." Mộ Nhất Phàm thật sự không biết giải thích chuyện Kình Thiên Châu với ông thế nào.

Quan trọng là, giờ anh đau sắp mất nửa cái mạng rồi, mà cái ông lang băm này vẫn còn lải nhải không chịu mổ lấy hạt châu trong bụng ra, thật rõ là phiền phức.

Chiến Bắc Thiên thấy Mộ Nhất Phàm càng ngày càng khó chịu, vội vã khôi phục tinh thần, lạnh lùng nói: "Bác sĩ Trịnh, chú cứ mổ như bình thường đi, mổ bụng lấy đứa bé ra."

Nghe thấy tiếng, Mộ Nhất Phàm nhìn Chiến Bắc Thiên đang đứng ngoài cửa, giật nảy mình, có phần mất tự nhiên mà quay đầu ra chỗ khác không nhìn người ngoài cửa nữa, nhưng sau đó, lập tức quay đầu lại trừng mắt nhìn Chiến Bắc Thiên: "Ban nãy anh nói cái gì cơ? Chẳng lẽ anh cũng cho rằng tôi đang mang thai?"

Chiến Bắc Thiên nhìn mặt mũi anh đã tái nhợt cả đi, hơi nhíu mày lại: "Không có gì, không phải cậu bảo mổ lấy hạt châu ra sao? Vậy cậu cứ cho là giờ chúng ta mổ lấy hạt châu."

Mộ Nhất Phàm đau đớn nhíu mày, không lên tiếng phản đối nữa.

Chiến Bắc Thiên nói với bác sĩ Trịnh: "Bác sĩ Trịnh, trước mắt chú tiêm thuốc tê giảm đau cho cậu ấy đi."

Trịnh Quốc Tông bó tay nói: "Tôi mới tiêm rồi, cơ mà không có tác dụng với cậu ấy."

Chiến Bắc Thiên nghĩ giờ Mộ Nhất Phàm đã là tang thi, cũng chẳng phải sợ đau đớn gì, bèn nói: "Khai đao thẳng luôn đi."

"Cơ mà..."

Trịnh Quốc Tông chần chừ do dự, cuối cùng quyết định tự mình mổ xuống.

Mộ Nhất Phàm vô cùng căng thẳng, không dám nhìn người khác động dao kéo trên người mình, trước khi Trịnh Quốc Tông động thủ, vội vã nói: "Mấy người có thể giúp tôi tìm mảnh vải che mắt không?"

Chiến Bắc Thiên đi thẳng tới bàn mổ, dùng tay che mắt anh lại, đưa mắt bảo Trịnh Quốc Tông mau mau động thủ đi.

Có lẽ bởi Mộ Nhất Phàm là tang thi, trong lúc phẫu thuật, anh không có chút cảm giác Trịnh Quốc Tông đang làm gì trên người mình, nói chung, lúc dao rạch một đường trên bụng anh, anh không cảm thấy đau đớn.

Chẳng biết qua bao lâu, anh cảm nhận được Trịnh Quốc Tông lấy thứ gì đó trong bụng anh ra ngoài, sau đó, bụng không còn đau đớn nữa, ngay sau đó, là tiếng đứa trẻ khóc oe oe.

Trịnh Quốc Tông mừng rỡ kêu: "Ra rồi, ra rồi, em bé ra rồi."

Chiến Bắc Thiên trông thấy đứa bé, cũng đồng thời bỏ tay che mắt Mộ Nhất Phàm ra, nhìn đứa bé khóc oe oe, trong đôi mắt đen đạm mạc bất tri bất giác lóe lên một ý cười đầy dịu dàng.

Mộ Nhất Phàm vội mở mắt ra, trông thấy Trịnh Quốc Tông ôm một đứa bé trắng mập còn đỏ hỏn, ngay lập tức, trợn trừng hai mắt ra: "Cái quần, không phải nói đầy hơi sao?"

Chiến Bắc Thiên: "..."

  ★ Chương 94 – Đây là con của cậu. ★  

Trịnh Quốc Tông bị câu nói của Mộ Nhất Phàm làm bật cười: "Tới lúc này rồi, sao cậu vẫn không thể nhận thức rõ sự thật?"

Ông bế đứa bé lên trước: "Nhìn xem, rõ ràng đứa bé này do cậu mang nặng đẻ đau, đấy nhé, rõ ràng một tháng trước tôi không chẩn đoán nhầm, hừ, xem sau này cậu còn dám gọi tôi là lang băm hay không."

"..." Mộ Nhất Phàm len lén liếc nhìn tiểu huynh đệ của đứa bé, đột nhiên có cảm giác khóc không ra nước mắt.

Anh thế mà chẳng biết trăng sao gì đã sinh ra một đứa con trai, hơn nữa, sao đứa bé kia không giống anh một chút nào vậy?

"Cậu nhìn một chút xem, đứa bé này anh tuấn kháu khỉnh biết bao nhiêu, cứ như đúc cùng một khuôn với Chiến thiếu tướng không bằng." Trịnh Quốc Tông hớn hở nói.

Chiến Bắc Thiên chăm chú nhìn đứa bé, gương mặt nhỏ bé dúm dó, thật không nhìn ra giống hắn ở điểm nào.

Mộ Nhất Phàm rầu rĩ nhìn Trịnh Quốc Tông: "Này chú, không phải thằng bé do cháu sinh ra sao? Liên quan gì tới Chiến Bắc Thiên?"

"Đâu phải cứ cậu sinh thì sẽ giống cậu, còn phải xem người gieo giống vào bụng cậu là ai."

Chiến Bắc Thiên: "..."

Mộ Nhất Phàm nổi đóa: "Lang băm, chú."

Chết tiệt, ổng nói cái gì đấy?!

Chẳng phải ý này là Chiến Bắc Thiên từng gieo giống trong người anh hay sao?

Mịa nó!

Anh với Chiến Bắc Thiên làm cái loại chuyện kia lúc nào cơ chứ?!

Khoan khoan.

Không phải anh đã chấp nhận chuyện mình sinh con quá nhanh sao?

Mộ Nhất Phàm tức giận dời đường nhìn, đường nhìn dừng trên người Chiến Bắc Thiên, u ám hỏi: "Đồng chí Chiến Bắc Thiên thân mến, phiền anh giải thích chuyện một tháng trước một chút, sao anh lại gạt tôi là bị đầy hơi?"

"..." Chiến Bắc Thiên mất tự nhiên sờ sờ mũi, sau đó, vụng về đón lấy đứa bé từ trong tay Trịnh Quốc Tông mà nói: "Bác sĩ Trịnh, cháu đưa đứa bé đi tắm trước, chú khâu bụng giúp Mộc Mộc vào."

"Được, được, đừng để đứa bé bị cảm lạnh."

Mộ Nhất Phàm nhìn Chiến Bắc Thiên rảo bước đi, vội rống lên: "CHIẾN BẮC THIÊN, ANH QUAY LẠI ĐÂY GIẢI THÍCH RÕ RÀNG CHO TÔI MAU! CHIẾN BẮC THIÊN! CÁI TÊN KHỐN NÀY!!!!

Trịnh Quốc Tông vội vã khuyên nhủ: "Thôi, thôi, bình tĩnh nào, cậu mới sinh con xong, không được tức giận quá."

Mộ Nhất Phàm phẫn nộ nói: "Cháu có thể không tức giận được sao? Đường đường là đàn ông đàn ang, cứ như vậy bụp một phát sinh ra một thằng bé, cái này... cái này cũng quái gở quá còn gì?!"

Đúng là chuyện này kì quái thật.

Sao anh lại vô duyên vô cớ mang thai?

Đột nhiên Mộ Nhất Phàm nghĩ tới Kình Thiên Châu, thầm nghĩ, không phải đứa bé này là do Kình Thiên Châu biến thành đấy chứ?

Anh càng nghĩ càng thấy có khả năng này.

Giời ạ.

Đột nhiên anh có xung động muốn chết vô cùng tận.

Sớm biết sẽ thành ra như vậy, anh đã không để Kình Thiên Châu ở lại trong bụng rồi.

Trịnh Quốc Tông an ủi anh: "Giờ con cũng đã sinh rồi, không phục nữa thì thôi, đừng nghĩ nhiều làm gì, nếu có nghĩ, thì cũng nghĩ xem nên nuôi đứa bé thế nào đi."

Mộ Nhất Phàm: "..."

——

Chiến Bắc Thiên vừa mới ra khỏi cửa tầng hầm, liền thấy Mao Vũ, Tôn Tử Hào, Lục Lâm, Hướng Quốc đứng ngay ngắn ngoài cửa, đang trợn to mắt nhìn hắn ôm đứa bé đi ra.

Ánh mắt bốn người đồng thời dừng trên người đứa bé trong lòng Chiến Bắc Thiên, ngay lập tức, trợn to mắt, thiếu điều mắt rớt ra khỏi tròng.

Đậu xanh.

Đứa bé này giống hệt lão đại nhà bọn họ, quả thật như đúc từ một khuôn ra.

Qua hồi lâu, Tôn Tử Hào mới tìm lại được giọng nói của mình: "Lão... lão đại, đây... đây là con của anh?"

"Ừ." Chiến Bắc Thiên thản nhiên trả lời.

Ba người kia vừa nghe, giật mình đến nỗi cằm sắp rớt xuống đất.

Tuy trong lòng họ đã khẳng định đứa bé này là con của lão đại, nhưng nghe chính miệng lão đại thừa nhận, vẫn không thể tiếp thu.

Bởi vì chuyện này thật ngoài sức tưởng tượng.

Họ thật sự không thể tin đứa bé này là do một người đàn ông sinh ra, cũng không thể nào tin người đàn ông giúp lão đại sinh đứa bé này ra lại là người mà bọn họ từng ghét cay ghét đắng.

Chiến Bắc Thiên hỏi: "Chuẩn bị nước tắm xong chưa?"

Mao Vũ lấy lại tinh thần, vội nói: "Xong rồi ạ, ở phòng vệ sinh trong bếp, lão đại, có cần tìm một dì tới giúp một tay không?"

Chiến Bắc Thiên suy nghĩ một chút, đàn ông bọn họ tay chân lóng ngóng, đúng là cần một người phụ nữ tới giúp tắm cho đứa bé.

Hắn gật đầu: "Cậu đi tìm một dì tới luôn đi, với cả, lát nữa mấy cậu phải chú ý xem dì ấy tắm và quấn tã cho đứa bé thế nào, sau này không chừng chuyện tắm cho đứa bé cần giao cho các cậu làm."

Đứa bé này vô cùng đặc biệt, hắn không muốn quá nhiều người biết bí mật về đứa bé.

Bốn người Lục Lâm: "..."

Mao Vũ rời khỏi biệt thự không được bao lâu, nhanh chóng tìm được một dì làm bảo mẫu trong số những người còn sống.

Chiến Bắc Thiên trông thấy người tới giúp chăm sóc cho đứa bé là mẹ của Dung Nhan, hơi ngẩn ra, không nói gì, liền đưa đứa bé vào tay bà Dung, để bà tắm cho đứa bé.

Những người khác cũng chen vào phòng vệ sinh học cách tắm, mặc quần áo, thay tã, còn cả cách cho đứa bé bú sữa.

Thân thể đứa bé mềm nhũn khiến mấy người đàn ông bọn họ tay chân lóng ngóng không dám dùng lực, lúc ôm đứa bé cũng không biết nên để đâu cho phải, chỉ sợ không cẩn thận làm đau đứa bé.

Đến khi đứa bé đi ngủ được Chiến Bắc Thiên bế về phòng, bốn người đàn ông bọn họ mới thở phào thật thoải mái, sau đó, mệt nhoài ngả người trên sofa.

"Mẹ ơi, ôm trẻ con so với làm việc còn khổ hơn, hơn nữa, tới giờ tôi vẫn không thể tin, lão đại lại có con trai." Tôn Tử Hào nói.

Lục Lâm nói: "Lão đại có con trai là chuyện chẳng sớm thì muộn thôi, quan trọng là.. không ai có thể chấp nhận được chuyện mẹ đứa bé."

Hướng Quốc hừ lạnh một tiếng, đứng dậy đi lên căn phòng trên tầng hai, nặng nề đóng sập cửa lại.

Mao Vũ nói: "Thật ra người khó có thể chấp nhận nhất là Hướng Quốc, nhớ năm đó, thiếu chút nữa Mộ Nhất Phàm đã hại chết Hướng Quốc và Lục Lâm."

Lục Lâm nghĩ tới nhiệm vụ lần đó, ánh mắt sa sầm lại, không lên tiếng.

Tôn Tử Hào không dám nhắc lại chuyện đó, cũng không muốn để Lục Lâm phải nhớ lại chuyện trước kia, ngoan ngoãn giữ im lặng, không nói cái gì cả.

Lúc này, bên kia cửa đường hầm vọng ra tiếng của Trịnh Quốc Tông: "Tôi nói, cậu không thể nghỉ ngơi cho tốt rồi đi lên sao?"

Ba người đang dựa vào sofa đều ngồi thẳng dậy, nhìn về phía cửa đường hầm.

"Cháu đã nói cháu không sao rồi mà, giờ cháu chỉ muốn đi xem đứa bé."

Sau khi Mộ Nhất Phàm sinh đứa bé xong, bụng không những không đau, mà còn khôi phục lại nguyên dạng, có thể chạy nhảy như trước đây.

Chỉ là, bởi vì bụng mới được khâu lại, anh không dám cử động quá mạnh, sợ máu đen và ruột sẽ phòi hết ra.

Ba người Lục Lâm trông thấy Trịnh Quốc Tông đỡ Mộ Nhất Phàm bước từng bước ra, nét mặt không nói nên lời, họ thật sự không tài nào tưởng tượng nổi cảnh một người đàn ông lại mang thai sinh con.

Mao Vũ thấy hai người Trịnh Quốc Tông lên tầng hai, liền cất tiếng nói: "Đứa bé vừa mới ngủ rồi, lão đại đã bế đứa bé về phòng rồi."

Nghe vậy, Mộ Nhất Phàm không được gặp đứa bé có chút mất mát, bèn nói với Trịnh Quốc Tông: "Nếu đứa bé ngủ rồi, cháu không quấy rầy hai người họ nữa, cháu về phòng chú nghỉ ngơi trước."

"Ừ." Trịnh Quốc Tông đỡ Mộ Nhất Phàm về phòng ông, sau đó lập tức đóng cửa lại, cất tiếng: "Mộc Mộc, tôi muốn đi tìm Gia Minh."

Mộ Nhất Phàm biết ông đang lo cho an nguy của Trịnh Gia Minh, liền an ủi: "Lang băm, chú đừng lo cho Gia Minh, cậu ấy là tang thi có trí thông minh, sẽ không bị đám quân nhân kia dẫn tới chỗ đánh bom đâu."

Trịnh Quốc Tông vẫn còn lo lắng: "Nhưng mà..."

"Đừng nhưng nhị gì, với cả, chú cũng đừng nghĩ tới chuyện lén đi tìm Gia Minh, cháu dám chắc, chỉ cần chú rời khỏi biệt thự hơn trăm mét, sẽ bị tang thi ăn thịt ngay, cho nên, chú cứ ngoan ngoãn ở trong biệt thự đợi đi."

Mộ Nhất Phàm vỗ vỗ vai ông: "Cháu ấy, định hai ngày nữa sẽ đi tìm cậu ấy, bảo cậu ấy rời thành G, đi về phía Bắc, sau đó sẽ gặp chú, thấy sao?"

"Cậu?" Trịnh Quốc Tông nhíu mày lại: "Thiếu tướng sẽ cho cậu đi sao?"

Ông nghĩ chắc Chiến Bắc Thiên sẽ không cho phép Mộ Nhất Phàm rời đi.

Mộ Nhất Phàm nheo mắt lại một cái: "Không cho cháu đi, cháu cũng sẽ lén trốn đi, bởi vì cháu có chuyện quan trọng phải làm, cho nên, không đi không được."

Anh nắm lấy tay Trịnh Quốc Tông, nói: "Lang băm, sau này chú theo Chiến Bắc Thiên, chỗ nào có anh ta chỗ ấy sẽ tuyệt đối an toàn, cháu với Gia Minh cũng yên tâm hơn."

Trịnh Quốc Tông vội hỏi: "Nhưng mà, cậu đi rồi, con của cậu làm sao bây giờ, chẳng lẽ cậu không cần đứa bé?"

Khóe miệng Mộ Nhất Phàm giật một cái, cũng không nhắc tới chuyện đứa bé, chỉ nói: "Chú đừng để ý nhiều như vậy, nói chung, sau khi cháu đi, chú đừng cho Chiến Bắc Thiên biết cháu đi tìm Gia Minh là được rồi, được rồi, chúng ta nghỉ ngơi một lúc, tỉnh lại thì cùng nhau đi gặp đứa bé."

"Ừ."

Hai người ngủ trên giường mấy giờ, đến khi tỉnh dậy đi gặp đứa bé, Chiến Bắc Thiên lại nói với bọn họ: "Đến khi nhìn thấy đứa bé, xin hai người đừng quá kinh ngạc."

  ★ Chương 95 – Nhi nô ★ 

(Nhi nô: nô lệ của trẻ con)  

Mộ Nhất Phàm và Trịnh Quốc Tông nghe thấy Chiến Bắc Thiên nói vậy, hai người nhìn nhau, sau đó, trăm miệng một lời mà nhỏ giọng hỏi Chiến Bắc Thiên: "Không phải thằng bé bị dị dạng đấy chứ?"

"Chẳng lẽ nhảy bụp một cái lên mười tám tuổi?"

Chiến Bắc Thiên: "..."

Hắn nhận ra năng lực đón nhận của hai người này vẫn mạnh lắm, lo lắng ban nãy đúng là dư thừa.

Trịnh Quốc Tông tức giận trừng mắt nhìn Mộ Nhất Phàm: "Có ai trù ẻo con mình như cậu không? Lại đi nói con mình bị dị dạng?"

"..." Mộ Nhất Phàm cảm thấy mình bị mắng oan uổng quá đi.

Kình Thiên Châu vốn là một hạt châu nhỏ trong bụng anh biến thành một đứa trẻ, ai biết liệu nó có thể từ một đứa trẻ biến thành cái gì dị dạng hay không, cho nên, cũng không thể trách anh lo lắng vẩn vơ được.

Chiến Bắc Thiên đang che ở cửa nghiêng người sang, để họ đi vào gặp đứa bé.

Hai người bước nhanh vào phòng, liền thấy một đứa bé như Chiến Bắc Thiên thu nhỏ, chỉ chừng hai, ba tuổi, đang ngồi lẳng lặng trên giường nhìn bọn họ.

Trịnh Quốc Tông ngạc nhiên nói, "Đây.. đây là đứa bé vừa mới chào đời á? Lớn... lớn gì mà nhanh thế?"

Lời trước khi ông vào phòng kia chỉ là thuận miệng nói bừa một chút, thật không ngờ thằng bé lại lớn nhanh như vậy thật: "Liệu sau này thằng bé còn có thể lớn nhanh như thổi trong thời gian ngắn nữa không?"

Nếu cứ như vậy, chẳng phải chỉ vài ngày nữa, thằng bé sẽ trở thành ông già hay sao, đứa bé này sao mà đáng thương quá.

Chiến Bắc Thiên lắc đầu: "Sau này sẽ lớn như những đứa trẻ bình thường khác thôi, có thể lớn như bây giờ đã là cực hạn của thằng bé rồi."

Sở dĩ đứa bé lớn nhanh như vậy, là bởi trước đó hắn đã đưa đứa bé vào hấp thụ linh khí và ngâm nước suối trong không gian, nếu không, không thể thoáng cái đã lớn nhanh như vậy được.

Thế nhưng, như này cũng tốt.

Trong buổi mạt thế như này, ôm theo một đứa bé mới chào đời đi khắp nơi thật không tiện một chút nào, giờ thằng bé đã được hai, ba tuổi, có thể nói năng đi lại, bọn họ không cần vất vả như vậy nữa.

Trịnh Quốc Tông thở phào thay cho đứa bé: "Vậy thì tốt rồi."

Ông nhìn về phía đứa bé không khóc không ầm ĩ, như một con búp bê bằng sứ ngồi lặng yên trên giường.

Trong mắt ông, đứa bé này vừa đáng yêu lại vừa đẹp trai, gương mặt tròn tròn non nớt, chân mày rậm thanh tú, đôi mắt to sáng sủa, cái miệng hồng chúm cha chúm chím, thoạt nhìn có chun chút nghiêm túc như Chiến Bắc Thiên, giống như một tiểu đại nhân, làm người ta hết sức thương yêu, khiến ông có cảm giác muốn ôm lấy đứa bé, trêu chọc đứa bé một chút.

Chiến Bắc Thiên đưa mắt nhìn sang Mộ Nhất Phàm, từ lúc đi vào, Mộ Nhất Phàm chẳng nói câu nào, nhưng từ đôi mắt của anh, có thể thấy được tâm tình anh lúc này vô cùng rối bời.

Mộ Nhất Phàm có thể không rối bời được sao?!

Trong khoảnh khắc anh nhìn thấy đứa bé, dường như thời gian quay ngược lại hai mươi năm trước, anh chơi đùa cùng trúc mã Chiến Bắc Thiên, thế nhưng, đứa bé trước mặt này không phải trúc mã của anh, mà là đứa bé được sinh ra từ trong bụng anh.

Thế nhưng, trông đứa bé này không giống anh một chút nào, mà ngược lại, giống nam chính Chiến Bắc Thiên như đúc cùng một khuôn, thế nhưng, điều này cũng không cản trở việc anh thích đứa bé, huống hồ, đứa bé này là do anh sinh ra, lại giống cậu trúc mã của anh như đúc, lại càng thích vô cùng.

Mộ Nhất Phàm ngồi xổm trước mặt đứa bé, bàn tay nhẹ nhàng chạm vào gương mặt nhỏ nhắn búng ra sữa, thử gọi một tiếng: "Tiểu tổ tông à?"

Anh gọi như vậy, là để thử xem rốt cuộc đứa bé này có phải do Kình Thiên Châu biến thành hay không.

Thế nhưng, Trịnh Quốc Tông đứng ở phía sau lại không hiểu ý nghĩa của câu "Tiểu tổ tông" này, ông cười ha hả: "Tôi vừa nhìn Mộc Mộc, liền biết nhất định sau này sẽ là nhi nô."

Gọi con mình là tiểu tổ tông, chẳng lẽ sau này muốn cung nịnh con trai như tổ tông nhà mình?

Mộ Nhất Phàm: "..."

Chiến Bắc Thiên: "..."

Đứa bé nhìn ra Mộ Nhất Phàm thích mình, đôi mắt to tròn chớp chớp, vươn hai tay về phía Mộ Nhất Phàm, nũng nịu gọi một tiếng: "Ba ba, ôm ôm."

Chiến Bắc Thiên ngẩn ra.

Từ lúc đứa bé biến thành một đứa trẻ hai, ba tuổi, chưa từng nói câu nào.

Hắn còn tưởng thằng bé không biết nói, không ngờ chỉ là thằng bé không muốn nói chuyện, giờ sẵn lòng gọi Mộ Nhất Phàm là ba ba, có nghĩa là thằng bé rất thích Mộ Nhất Phàm.

Lúc Mộ Nhất Phàm nghe thấy hai chữ ba ba, anh cũng ngẩn cả ra, sau đó, xúc động ôm lấy đứa bé hết hôn rồi lại thơm.

Tuy đứa bé là Kình Thiên Châu nằm trong bụng anh hơn một tháng biến thành, không có bất cứ quan hệ máu mủ nào với anh, thế nhưng, dù sao cũng được chui ra từ trong bụng anh, hơn nữa, đứa bé này đáng yêu như vậy, lại ngọt ngào gọi anh là ba, không muốn thích cũng khó.

Chiến Bắc Thiên thấy Mộ Nhất Phàm không có vẻ ghét bỏ gì đứa bé, thoáng thở phào một hơi.

Thật ra từ lúc đứa bé chào đời, hắn vẫn rất lo Mộ Nhất Phàm sẽ ghét bỏ đứa bé đột nhiên chui ra này, dù sao đứa bé cũng từ trong bụng Mộ Nhất Phàm ra, nếu như anh ghét đứa bé này, đứa bé cũng sẽ rất buồn bã.

Trịnh Quốc Tông trông thấy Mộ Nhất Phàm chơi vui vẻ với đứa bé như vậy, cũng không quấy rầy ba người nhà họ ở bên nhau, nhỏ giọng nói với Chiến Bắc Thiên một tiếng rời đi trước, sau đó rời khỏi căn phòng, thay họ khép cửa phòng lại.

Đến khi Mộ Nhất Phàm vui vẻ được xêm xêm rồi, mới để ý thấy giờ trong phòng chỉ còn lại anh, Chiến Bắc Thiên và đứa bé, ngay lập tức cảm thấy bầu không khí có vẻ mất tự nhiên.

Tạm không nhắc tới hiểu lầm giữa anh và Chiến Bắc Thiên trước đó, giờ nói về đứa bé này, rõ ràng đứa bé này từ trong bụng anh chui ra, thế nhưng lại giống hệt Chiến Bắc Thiên, bất kể là ai, cũng sẽ cảm thấy giữa anh và Chiến Bắc Thiên có quan hệ thân mật nào đó.

Điều này khiến trong lòng anh cảm thấy rất kì dị, vốn vị trí của nam chính trong lòng anh đã đủ phức tạp rồi, giờ lại thêm mối liên kết với đứa bé này, anh thật không biết nên đối mặt với người đàn ông này như thế nào.

Tạm thời Mộ Nhất Phàm không muốn ở riêng cùng một phòng với Chiến Bắc Thiên, bèn ôm đứa bé rảo bước tới cửa.

Ngay lúc anh mở cửa ra, phía sau đột nhiên vang lên tiếng: "Xin lỗi."

Mộ Nhất Phàm ngớ người ra.

Thật không ngờ Chiến Bắc Thiên lại nói xin lỗi anh vào lúc này.

Hơn nữa, bất kể là Chiến Bắc Thiên ngoài đời thực, hay là Chiến Bắc Thiên trong tiểu thuyết, đều rất hiếm khi nói xin lỗi với người khác, cho nên, trong lòng anh không khỏi có chút kinh ngạc.

Chiến Bắc Thiên thấy anh dừng bước, tiếp tục nói: "Hôm đó tìm vật tư trong kho lương, tôi tưởng rằng cậu ăn Lục Lâm, cho nên mới..."

Hắn ngập ngừng một chút: "Mộ Nhất Phàm, là tôi hiểu lầm cậu, cho nên giờ tôi xin lỗi cậu."

Mộ Nhất Phàm lại nghe hắn nói một tiếng xin lỗi nữa, bàn tay nắm chặt tay nắm cửa, nhất thời không biết có nên tha thứ Chiến Bắc Thiên hay không.

Nếu như bây giờ anh tha thứ cho Chiến Bắc Thiên, có lẽ, sau này hắn vẫn sẽ hiểu lầm anh giống như vậy.

Bởi Chiến Bắc Thiên không tin tưởng anh, cho nên, sẽ nghĩ anh có thể làm tổn thương anh em của hắn bất cứ lúc nào.

Đứa bé trong lòng cảm nhận được sự do dự của anh, mềm mại nói: "Ba ba, con đói."

Mộ Nhất Phàm lấy lại tinh thần: "Đói rồi à? Chúng ta xuống bếp tìm cái gì ăn đi."

Anh kéo cửa phòng ra, bế đứa bé ra khỏi phòng.

Đứa bé trong lòng ôm cổ Mộ Nhất Phàm, nở nụ cười với Chiến Bắc Thiên ở phía sau.

Chiến Bắc Thiên: "..."

Đứa bé cười rất hồn nhiên dễ thương, thế nhưng, sao hắn có một loại cảm giác như "Đứa bé này cố ý ngắt lời hắn xin lỗi Mộ Nhất Phàm".

"Lão đại, mau xuống ăn thôi." Tôn Tử Hào đang chuẩn bị lên lầu gọi Chiến Bắc Thiên xuống ăn cơm, trông thấy hai người Mộ Nhất Phàm đi ra, liền gọi với lên.

Chiến Bắc Thiên thu hồi ánh mắt, nhìn Tôn Tử Hào ở dưới tầng, nhạt giọng ừ một tiếng.

Mộ Nhất Phàm nghe thấy Tôn Tử Hào gọi xuống ăn, nhân lúc xuống tầng, nhỏ giọng hỏi: "Tiểu tổ tông, con muốn ăn cơm, hay là hấp thụ ngọc thạch?"

"Ba ba, con muốn ăn."

Mộ Nhất Phàm không thể làm gì hơn là ôm đứa bé ngồi xuống bên cạnh Trịnh Quốc Tông.

Lúc này, hơn mười ánh mắt đổ dồn về phía đứa bé trong lòng Mộ Nhất Phàm.

Ngoài Mao Vũ, Tôn Tử Hào, Lục Lâm, Hướng Quốc trợn to mắt nhìn đứa bé ra, những người khác đều ngờ vực nhìn đứa bé không biết từ đâu chui ra, sao bọn họ càng nhìn càng cảm thấy đứa bé này giống một người.

Lúc này, Chiến Bắc Thiên đi xuống sau ngồi vào vị trí của mình, những người khác thu hồi ánh mắt nhìn về phía Chiến Bắc Thiên, đều gọi một tiếng lão đại.

Sau đó, họ nhìn chằm chằm Chiến Bắc Thiên, đột nhiên cảm thấy càng nhìn càng thấy lão đại của họ giống một người.

Kỳ ghê.

Sao hôm nay nhìn ai, cũng đều thấy giông giống một người.

Sau đó, bọn họ nhìn đứa bé, lại nhìn Chiến Bắc Thiên, như nhìn ra điều gì đó, đều trợn to mắt.

Cha mẹ ơi!!

Sao họ thấy lão đại giống đứa bé kia vậy?!!!!

Mà không!

Phải nói là đứa bé trong lòng Mộ Nhất Phàm sao giống lão đại nhà họ quá mới phải, quả thật như đúc từ một khuôn ra, bất kể là vẻ ngoài, hay là ánh mắt, đều giống mười phân vẹn mười.

Giờ nói đứa bé không có bất cứ quan hệ gì với lão đại, có chết họ cũng không tin.

Mao Vũ, Tôn Tử Hào, Lục Lâm, Hướng Quốc nhìn đứa bé hồi lâu, cuối cùng, Tôn Tử Hào không nhịn nổi, bèn hỏi: "Lão đại, chẳng lẽ anh còn đứa con trai lớn khác?"

  ★ Chương 96 – Ba không phải người đó. ★  

Chiến Bắc Thiên: "..."

Mộ Nhất Phàm: "..."

Trịnh Quốc Tông phì cười.

"Con trai lớn?" Những người không biết gì đều trợn to mắt: "Lão đại có con trai, còn có hơn một đứa?"

"What the, lão đại có con trai từ khi nào?"

"Đúng vậy, sao tôi chưa từng nghe chuyện lão đại đã kết hôn?"

"Lão đại đã có con trai? Thế chị dâu là ai vậy? Sao không thấy chị dâu xuống đây ăn?"

Mọi người hỏi loạn cả lên.

Mộ Nhất Phàm: "..."

Đám Mao Vũ: "..."

Trịnh Quốc Tông nghe thấy bọn họ hỏi như vậy, lại càng cười xả láng hơn.

Chiến Bắc Thiên quét mắt nhìn bọn họ, ánh mắt dừng trên người Tôn Tử Hào: "Là đứa bé trước đó."

Tôn Tử Hào và đám Mao Vũ ngẩn cả người, không khỏi nhìn sang đứa bé trong lòng Mộ Nhất Phàm.

Đứa bé này đã hai, ba tuổi, sao có thể là đứa bé mới sinh trước đó được.

Tuy đám Tôn Tử Hào vô cùng nghi hoặc, thế nhưng, lại không dám hỏi như vậy trước mặt mọi người, chỉ đành nén cơn tò mò vào trong bụng.

Chiến Bắc Thiên nhìn sang những người khác: "Ăn đi."

Bọn họ nhận ra Chiến Bắc Thiên không muốn nhắc tới chuyện chị dâu, không thể làm gì hơn là đổi đề tài: "Lão đại, đứa bé tên gì vậy?"

Chiến Bắc Thiên nhíu mày.

Hắn đã quên mất chuyện đặt tên cho đứa bé.

Chiến Bắc Thiên đưa mắt nhìn đứa bé trong lòng Mộ Nhất Phàm, đang muốn nói gì đó, lại nghe thấy đứa bé nói: "Cháu là Kình Thiên."

"Kình Thiên? Chiến Kình Thiên? Tên hay đó." Mọi người đều tấm tắc khen: "Chỉ khác lão đại mỗi cái tên đệm."

Mộ Nhất Phàm nghe họ tấm tắc khen, bất mãn trừng mắt nhìn về phía Chiến Bắc Thiên.

Tuy Kình Thiên Châu là của Chiến Bắc Thiên, nhưng thằng bé chui ra từ trong bụng anh, giờ lại mang họ Chiến, nghe như chẳng có quan hệ gì với anh vậy.

Chiến Bắc Thiên bị Mộ Nhất Phàm lườm, không sao nói rõ được.

Đứa bé trong lòng ngẩng đầu lên nhìn Mộ Nhất Phàm, nói bằng giọng mềm như nước: "Các chú, các chú nói sai rồi, tên cháu không phải Chiến Kình Thiên."

Mọi người vô cùng tò mò hỏi: "Cháu không mang họ Chiến, vậy họ gì?"

"Cháu họ Mộ, tên là Mộ Kình Thiên." Mộ Kình Thiên nói xong, liền ngẩng đầu nói với Mộ Nhất Phàm: "Ba ba, con muốn ăn canh."

Mọi người rối bời trong gió.

Sao con trai của lão đại không mang họ Chiến mà lại là họ Mộ?

Họ Mộ thì thôi đi, sao con trai lão đại lại gọi Mộ Nhất Phàm là ba ba?

Chẳng lẽ đứa bé này không phải con trai của lão đại?

Nhưng nếu không phải con trai lão đại, sao lại giống lão đại như vậy chứ?

Mộ Nhất Phàm không khỏi đỡ trán, nhỏ giọng nói: "Thật ra con mang họ Chiến còn tốt hơn."

Chắc chắn bây giờ mọi người đang phỏng đoán quan hệ giữa anh với đứa bé, và giữa đứa bé với Chiến Bắc Thiên.

Trịnh Quốc Tông cười ha hả, cầm bát lên múc canh cho đứa bé.

Những người khác không có được đáp án, liền nén cơn nghi hoặc xuống mà mau chóng ăn xong cơm, sau đó tiếp cận bức cung đám Mao Vũ và Lục Lâm.

Bởi buổi tối không có máy móc cung cấp điện, cho nên Mộ Nhất Phàm đợi đứa bé và Trịnh Quốc Tông cơm nước xong xuôi, liền quay về phòng nghỉ ngơi.

Bởi đứa bé mới được sinh ra, thể lực không tốt, cho nên vừa về phòng liền lên giường ngủ say.

Mộ Nhất Phàm nằm nhoài trên giường nhìn gương mặt khi ngủ say của đứa bé, khẽ mỉm cười.

Thành thật mà nói, tới giờ rồi mà anh vẫn không thể tin đứa bé này được sinh ra từ trong bụng anh.

Lúc đứa bé gọi anh từng tiếng từng tiếng ba ba, trong lòng anh vô cùng hạnh phúc, cũng vô cùng rối bời, hơn nữa, không biết nên dùng cách gì để cư xử với đứa bé cho tốt.

Dù sao thì đứa bé này cũng thông minh hơn những đứa trẻ bình thường, nếu coi đứa bé như đứa trẻ hai, ba tuổi mà chơi đùa cùng, chỉ sợ sẽ bị đứa bé cho rằng anh là kẻ ngốc, nhưng nếu cư xử với đứa bé như người trưởng thành, lại có chút quái dị, đồng thời, cũng sẽ khiến những người khác cảm thấy đứa bé này không giống bình thường.

Đúng lúc này, cửa phòng vang lên tiếng xoay tay nắm cửa.

Mộ Nhất Phàm biết là Chiến Bắc Thiên đã trở về, lập tức nằm xuống giả bộ ngủ.

Trước đó, vốn là anh muốn ngủ cùng với Trịnh Quốc Tông, nhưng bị Trịnh Quốc Tông đuổi ra, bỏ lại một câu, "Người một nhà nên ở bên nhau", nói rồi đóng cửa lại.

Chiến Bắc Thiên cầm đèn pin đi tới, thấy một lớn một nhỏ đang ngủ trên giường, liền đứng ở bên giường nhìn hồi lâu, mới thay áo ngủ rồi ngồi xuống bên kia giường.

Hắn cẩn thận bế đứa bé dịch lên đầu giường một chút, còn mình thì đi tới bên cạnh vị trí Mộ Nhất Phàm nằm, sau đó vén áo ngủ Mộ Nhất Phàm lên, nhìn đường khâu trên bụng.

Mộ Nhất Phàm đang giả vờ ngủ có chút căng thẳng, giờ anh đang nhắm mắt không biết Chiến Bắc Thiên muốn làm gì, chỉ có thể dựa vào cảm giác để suy đoán Chiến Bắc Thiên đang nhẹ nhàng sờ lên vết mổ trên bụng ngày hôm nay.

Ngay sau đó, anh cảm thấy trên bụng truyền tới cảm giác man mát, chốc lát sau, Chiến Bắc Thiên kéo áo ngủ anh trở lại, sau đó, không còn nghe thấy người bên cạnh có bất cứ hành động gì nữa.

Cả gian phòng yên ắng không gì sánh bằng, Mộ Nhất Phàm bất tri bất giác rơi vào giấc ngủ.

Sau khi anh ngủ rồi, người bên cạnh mới động mình.

Đang chuẩn bị nằm xuống, đột nhiên, khóe mắt trông thấy một bóng trắng thoáng động, một khắc sau, bóng trắng kia giơ lên bên miệng hắn.

Ánh mắt Chiến Bắc Thiên trở nên nghiêm túc, dùng lực không nặng không nhẹ kéo bàn chân nhỏ đang giơ bên miệng mình xuống, thấp giọng lạnh lùng nói: "Sao giống hệt ba con, đều thích giả vờ ngủ."

Đứa bé ngủ ở đầu giường cười khanh khách, thu bàn chân nhỏ về, bò về chỗ cũ nằm, tách Mộ Nhất Phàm và Chiến Bắc Thiên ra.

Đứa bé vỗ vỗ đệm, ý bảo Chiến Bắc Thiên nằm xuống.

Chiến Bắc Thiên không biết đứa bé muốn làm gì, liền nghe theo ý của đứa bé mà nằm xuống nhìn thẳng về phía đứa bé.

"Ngủ đi." Đứa bé nói xong hai chữ này, liền trở mình một cái, chổng cái mông nhỏ về phía hắn.

Chiến Bắc Thiên: "..."

Hắn còn tưởng Kình Thiên Châu có chuyện quan trọng gì muốn nói với mình, ví dụ như vì sao lại chọn Mộ Nhất Phàm để mang thai sinh nó ra.

Chiến Bắc Thiên nhìn chòng chọc đứa bé một lúc, không thấy nó nói thêm câu gì, không thể làm gì hơn là xoay người lại, tắt đèn pin đặt trên tủ đầu giường.

Sau đó, hắn nghe thấy đứa bé mơ mơ màng màng nói một câu: "Ba không phải người đó."

"Gì cơ?"

Chiến Bắc Thiên quay đầu, thế nhưng, đứa bé không lên tiếng nữa.

——

Đến khi Mộ Nhất Phàm tỉnh lại, Chiến Bắc Thiên đã không còn ở trong phòng, đứa bé cũng không biết đã bị bế đi đâu.

Anh nhớ tới tối hôm qua Chiến Bắc Thiên sờ sờ bụng mình, vội vén áo ngủ trên người lên, cẩn cẩn thận thận tháo miếng băng gạc trên bụng, thấy vết mổ hôm qua, ấy thế mà đã khép miệng.

Mộ Nhất Phàm ngẩn người, thầm nghĩ hẳn là nam chính đã dùng nước linh tuyền trong không gian giúp cho miệng vết thương mình khép lại, nhất thời, tâm tình trở nên rối bời.

Anh thật sự không biết nam chính đang nghĩ gì, rõ ràng hận không thể giết chết anh, sao đột nhiên lại đối xử với anh tốt như vậy, còn đặc biệt dùng nước suối trong không gian để chữa trị cho vết thương của anh.

Mộ Nhất Phàm nằm ngớ người trên giường một lúc, mới đứng dậy đánh răng rửa mặt rời khỏi phòng.

Trong đại sảnh, chỉ có mỗi mình Trịnh Quốc Tông đang ngồi đọc báo cũ trên sofa.

Ông nghe thấy có người từ trên tầng đi xuống, liền ngẩng đầu nhìn lướt qua, nói, "Thiếu tướng bảo tôi nói với cậu một tiếng, đứa bé được đám Mao Vũ đưa ra ngoài chơi."

"Vâng." Mộ Nhất Phàm ngồi xuống bên cạnh Trịnh Quốc Tông, nghe thấy ngoài cửa có tiếng ầm ĩ, nghi hoặc hỏi: "Ngoài kia có chuyện gì vậy?"

Trịnh Quốc Tông gập báo vào: "Tất cả mọi người đang thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời thành G."

"Đi, đi ra xem chút đi." Mộ Nhất Phàm kéo Trịnh Quốc Tông ra khỏi biệt thự, thấy tất cả mọi người đang bận bịu xem làm thế nào để ngủ trên xe tải được thoải mái hơn một chút.

"Thật không nỡ rời đi." Trịnh Quốc Tông thở dài nói: "Dù sao cũng đã ở thành G mấy chục năm, giờ phải xa thành G, tôi thấy tiếc thật đấy, cũng không biết sau này có thể được như bây giờ không, chuyển tới nơi ở khác, cứ như một kẻ lang thang, không có nơi yên ổn để đi về."

Mộ Nhất Phàm an ủi ông: "Đừng lo, đợi tìm được một nơi an ổn rồi, sẽ không đi đâu nữa."

"Cũng mong là như vậy."

Mộ Nhất Phàm nhìn mọi người bận trên bận dưới, anh và Trịnh Quốc Tông lại đứng bên cạnh nhìn, không ra tay hỗ trợ, cảm thấy hơi ngại ngùng, nhưng lại không biết giúp thế nào, để không gây thêm phiền phức cho họ, hai người quyết định quay về biệt thự tiếp tục đợi.

Nhưng vừa mới xoay người, liền trông thấy ba người, Dung Nhan, Dung Tuyết và bà Dung đang nói cười ôm đồ dùng sinh hoạt đi sang bên này.

Mộ Nhất Phàm liền nhớ tới cảnh hôm đó anh bị Dung Tuyết đẩy về phía đám tang thi, lúc đó, nếu không phải anh vốn là tang thi, chỉ sợi đã du lịch suối vàng rồi.

Nghĩ tới đây, lòng anh trở nên lạnh lẽo.

Dung Tuyết là người đầu tiên trông thấy Mộ Nhất Phàm, đáy mắt lóe lên một tia chột dạ, vội vã núp phía sau bà Dung.

"Sao vậy?" Bà Dung nhận ra sự khác thường của Dung Tuyết, quan tâm hỏi.

"Mộ, cái người kia là Mộ tiên sinh." Dung Tuyết lí nhí nói.

Bà Dung ngẩng đầu lên nhìn, trông thấy bên cạnh bác sĩ Trịnh có một chàng trai anh tuấn, vội dẫn hai người con gái đi tới chỗ bọn họ.

  ★ Chương 97 – Người phụ nữ của Chiến thiếu tướng. ★  

"Chào anh, Mộ tiên sinh, tôi là mẹ của Dung Tuyết." Gương mặt bà Dung hiền hậu chất phác, thái độ dễ gần, cả giọng nói và thái độ đều mang theo sự áy náy khôn xiết, bà bước lên một bước nói lý do mình đi tới: "Tôi tới là để nói xin lỗi với Mộ tiên sinh vì con bé Dung Tuyết nhà tôi."

Bà kéo Dung Tuyết ở phía sau ra: "Chuyện con bé này làm ở trong kho lương ngày hôm ấy, lúc đi về nó đã kể với tôi, với hành vi vô đạo đức của con bé, chúng tôi đều không thể chấp nhận được, cho nên, vẫn luôn muốn tìm cơ hội để nói lời xin lỗi với Mộ tiên sinh, thế nhưng, lần nào cũng bị người của thiếu tướng chặn ngoài cửa, không gặp Mộ tiên sinh được, cũng không biết rõ tình hình của Mộ tiên sinh thế nào, giờ thấy Mộ tiên sinh khỏe mạnh như vậy, chúng tôi cũng an tâm phần nào rồi."

Bà Dung quay đầu nhìn về phía Dung Tuyết: "Dung Tuyết, con còn không mau nói xin lỗi với Mộ tiên sinh đi."

Gương mặt Dung Tuyết thoáng hiện lên một tia không tình nguyện, nhưng nhanh chóng bị sự áy náy thay thế: "Mộ tiên sinh, ngày đó thật sự xin lỗi anh, lúc đó, bởi vì tôi quá sợ, nên mới làm ra chuyện không có nhân tính như vậy, mong Mộ tiên sinh có thể tha thứ."

Bà Dung lại vội nói: "Mộ tiên sinh, con gái tôi không hiểu chuyện, từ hôm đó quay về, ngày nào nó cũng mơ thấy ác mộng, vô cùng hối hận vì chuyện mình đã làm, cũng đã bị cắn rứt lương tâm, cho nên, xin Mộ tiên sinh hãy tha thứ cho con bé."

Mộ Nhất Phàm thấy bà Dung không ngừng xin tha thứ cho hành vi Dung Tuyết làm, không khỏi cau mày lại: "Xin lỗi, hãy thứ lỗi cho tôi không thể chấp nhận lời xin lỗi của hai người."

Mới ban đầu, bởi vì anh lạc vào thế giới xa lạ này, cho nên, lúc gặp Dung Tuyết giống chị gái mình vô cùng, trong lòng dễ chịu biết bao nhiêu, chí ít, cũng không cảm thấy thế giới này quá xa lạ nữa.

Thế nên, anh thông cảm cho Dung Tuyết, thậm chí còn không đành lòng nhìn một người giống hệt chị gái mình bị tổn thương.

Thế nhưng, sau khi trải qua chuyện ở trong kho lương, anh cảm thấy đối phương chỉ giống chị gái mình mà thôi, chứ tính cách không giống chút nào, trước đó chẳng qua là chỉ tự lừa mình dối người để xoa dịu nỗi buồn trong lòng.

Huống hồ, nữ phụ trong tiểu thuyết đã vượt ngoài suy đoán của bản thân, thành kiểu nhân vật gì anh cũng không rõ nữa.

Giờ Dung Tuyết xin lỗi anh, chẳng qua chỉ là đang thỏa hiệp cho xong, đợi đến khi tình thế trở nên có lợi cho cô, cô ta sẽ lại chứng nào tật ấy.

Dung Tuyết ngớ ra: "Tôi đã nói xin lỗi rồi, sao anh không chấp nhận? Huống hồ anh cũng không bị cắn, anh..."

"Dung Tuyết!" Bà Dung lập tức thấp giọng ngăn cô ta nói tiếp.

Dung Nhan đã hạn hán lời với cô em gái của mình, nếu không phải con bé là em gái cô, cô thật sự không muốn ở cùng một chỗ với con bé.

Dung Tuyết bực bội im lặng, không cam lòng mà cắn môi dưới.

Mộ Nhất Phàm lạnh lùng nói: "Tiểu thư Dung Tuyết, không phải cứ cô xin lỗi thì người khác sẽ phải chấp nhận, nếu như lúc đó tôi bị cắn thương mà biến thành tang thi, cô định nhận lỗi với tôi thế nào đây? Muốn chạy theo tôi đã biến thành tang thi để xin lỗi hả?"

Dung Tuyết im lặng không biết nói gì.

Bà Dung biết hành vi của con gái mình rất khó tha thứ, cũng không tiện ở lại lâu nữa, kiên quyết dúi mấy trái cây trong tay vào tay Trịnh Quốc Tông, dẫn hai đứa con gái nhanh chóng rời đi.

Trịnh Quốc Tông nhìn mấy trái táo trong tay mình: "Cái cô Dung Tuyết kia làm gì với cậu vậy?"

Mộ Nhất Phàm thở dài, nói qua loa: "Hôm đó ở kho lương, cháu với Dung Tuyết bị tang thi đuổi theo nên phải chạy, nhưng không ngờ, để có thể thoát thân, cô ta đẩy cháu về phía đám tang thi."

Trịnh Quốc Tông há hốc miệng đầy kinh ngạc, giận dữ khôn nguôi: "Loại con gái này không đáng để tha thứ, nếu không phải cậu là... chỉ sợ đã bị ăn thịt rồi"

Mộ Nhất Phàm thấy Trịnh Quốc Tông tức giận vì mình, trong lòng rất đỗi vui vẻ, điều này nói ông quan tâm tới anh: "Thôi đừng giận, loại con gái kia không đáng để chúng ta tức giận."

Trịnh Quốc Tông vẫn giận dữ nói: "Tôi vừa nhìn đã biết cô ta không phải dạng vừa, sau hôm cậu trở về từ kho lương, cái cô Dung Tuyết kia cứ nằng nặc đòi về nhà, đâu có chút cắn rứt lương tâm nào như mẹ cô ta nói đâu."

Nói tới đây, ông thu cơn giận vào: "Lại nói, tôi lấy làm lạ, cô ta đòi nằng nặc như vậy, sao thiếu tướng không để cô ta đi luôn đi, lại còn tự mình lái xe đưa cô ta về nhà một chuyến, cơ mà, sau chuyến về nhà kia, cô ta an phận hẳn, không dám la lối gây loạn nữa."

Mộ Nhất Phàm biết nguyên nhân Chiến Bắc Thiên không cho cô ta rời đi, bởi giữ lại bên người, mới có thể hành hạ bất cứ lúc nào.

Đột nhiên Trịnh Quốc Tông nghĩ ra cái gì đó, sắc mặt trở nên do dự: "Mộc Mộc, có mấy chuyện này tôi không định nói cho cậu đâu, nhưng nghĩ lại, sớm muộn gì cậu cũng biết, không bằng nói cho cậu biết trước một chút, miễn cho cậu sau này nghĩ ngợi lung tung."

Mộ Nhất Phàm nghi hoặc nhìn ông: "Nói gì cơ?"

"Cậu biết Dung Nhan chứ?" Trịnh Quốc Tông nhìn về phía bóng người đã đi xa: "Là chị gái của cái cô Dung Tuyết kia ấy."

Mộ Nhất Phàm nghe thấy ông nhắc tới nữ thần của mình, liền quan tâm hỏi: "Cô ấy làm sao cơ?"

Trịnh Quốc Tông nhìn quanh, xác định quanh đây không có ai, mới nói: "Giờ mọi người trong khu biệt thự đều đang đồn ầm lên rằng Dung Nhan là người phụ nữ của Chiến thiếu tướng."

Mộ Nhất Phàm: "..."

Trong tiểu thuyết, đúng là Dung Nhan là bạn gái của Chiến Bắc Thiên, sau đó họ còn kết hôn sinh con.

Thế nhưng, sao trong lòng anh lại cảm thấy khó chịu như vậy nhỉ? Chẳng lẽ vì nữ thần trong lòng bị cướp đi?

Trịnh Quốc Tông thấy anh không có phản ứng gì, sốt ruột nói: "Sao cậu không sốt ruột tí nào hả?"

Mộ Nhất Phàm không rõ mà nhìn ông: "Cháu sốt ruột cái gì?"

"Người đàn ông của cậu bị cướp đến nơi rồi, cậu không sốt ruột sao?"

Mộ Nhất Phàm: "..."

Anh cảm thấy hình như Trịnh Quốc Tông đang hiểu lầm gì đó thì phải?

"Lang băm, cháu với Chiến Bắc Thiên không phải như chú nghĩ đâu!!"

Trịnh Quốc Tông tức giận nói: "Hai người đến con cũng có rồi, còn bảo không như tôi nghĩ? Thế cậu nói xem là thế nào?"

Mộ Nhất Phàm: "..."

Đúng là nhảy vào bồn tắm cũng không thể rửa sạch. 

"Cậu xem, đấy, cậu tự mà xem đi." Trịnh Quốc Tông chỉ về phía xa xa: "Cậu xem Chiến thiếu tướng lại tới gặp Dung Nhan kìa."

Mộ Nhất Phàm nhìn theo hướng ông chỉ, thấy Chiến Bắc Thiên đang đứng đối diện nói gì đó với Dung Nhan và bà Dung, Dung Tuyết thì đứng yên một bên không hé răng, thế nhưng, ánh mắt vẫn dán chặt lấy người Chiến Bắc Thiên.

"Tôi nghe nói để bảo vệ sự an toàn của bà Dung và Dung Nhan, Chiến thiếu tướng đã đặc biệt phái lính đi bảo vệ cho hai người, lính bảo vệ quay về đều nói đó là bạn gái của thiếu tướng, mới đầu tôi còn không tin, nhưng thấy Chiến thiếu tướng chăm sóc mẹ con hai người kia tốt như vậy, tôi thấy không muốn tin cũng khó."

Trịnh Quốc Tông quay đầu nhìn Mộ Nhất Phàm: "Cơ mà, tôi thấy thiếu tướng chỉ chăm sóc quan tâm hai người đó chun chút, nhưng cũng đối xử với cậu rất đặc biệt, nếu không nắm chắc vào, để thiếu tướng chạy đi rồi, cậu đừng có mà khóc."

Mộ Nhất Phàm lườm ông một cái: "Lang băm, cháu..."

Trịnh Quốc Tông cắt ngang lời anh: "Cậu dám nói lúc cậu nghe thấy Chiến thiếu tướng và Dung Nhan là một đôi, trong lòng không khó chịu không? Cậu dám nói lúc Chiến thiếu tướng và Dung Nhan đứng thân mật cùng một chỗ, không đố kỵ chút nào không?"

Mộ Nhất Phàm: "..."

Đúng là trong lòng anh khó chịu thật đấy, nhưng còn lâu mới là vì Chiến Bắc Thiên.

Trịnh Quốc Tông thấy anh không lên tiếng, liền trêu chọc: "Sao, không phản bác được chứ gì?"

Mộ Nhất Phàm lườm ông một cái: "Không nói cái này nữa."

"Không nói thì không nói, chúng ta quay về đi."

Mộ Nhất Phàm lại nhìn về phía Chiến Bắc Thiên và Dung Nhan, nhíu chặt mày lại, ngay sau đó, lại có một bóng người thu hút sự chú ý của anh.

Anh lập tức kêu: "Tiểu Trương, Trương Lạc!"

Trịnh Quốc Tông nghe thấy, liền quay trở lại, thấy có một cậu trai đứng cách đó không xa, vội vã kêu: "Tiểu Trương."

Ông quay đầu cười nói với Mộ Nhất Phàm: "Đúng là thằng bé này thật, hôm qua cậu nói thấy nó, tôi còn không tin."

Trương Lạc nghe thấy có người gọi mình, quay đầu, trông thấy Mộ Nhất Phàm và Trịnh Quốc Tông, hai mắt sáng lên, liền mỉm cười chạy tới: "Chú Trịnh, anh Mộ, sao hai người cũng ở đây?"

Trịnh Quốc Tông nói: "Bọn chú mới phải hỏi sao cháu lại ở đây mới phải? Không phải đang ở thôn Thủy Hương sao? Phải rồi, ba mẹ cháu đâu? Có tới đây không?"

Trương Lạc cười nói: "Tới, tới cả, nhà cháu được một đồng đội trước đây của anh trai quan tâm, cho nên mới đi tới."

Trịnh Quốc Tông nhớ anh trai Trương Lạc từng làm lính, liền hỏi: "Đồng đội của anh cháu là..."

Trương Lạc cũng không giấu giếm: "Là Chiến thiếu tướng."

Mộ Nhất Phàm nhướn chân mày.

Anh chợt nhớ ra, tiết thanh minh hôm ấy, Chiến Bắc Thiên tới thôn Thủy Hương để thăm mộ một người đồng đội họ Trương.

Sau đó, đến mạt thế, nam chính liền dẫn người nhà đồng đội họ Trương kia tới, chăm sóc bên cạnh nơi mình ở.

Lại nói, cái chết của anh trai Trương Lạc, có liên quan tới nguyên chủ Mộ Nhất Phàm.

Mộ Nhất Phàm nghĩ tới đây, buồn bực nhíu mày lại.

Nguyên chủ làm nhiều chuyện thất đức quá đi mà.

Trịnh Quốc Tông ngạc nhiên nói: "Anh cậu là đồng đội của Chiến thiếu tướng?"

Trương Lạc ngượng ngùng cười cười.

"Chiến thiếu tướng tốt thật đấy, còn nhớ tới người nhà cậu mà chăm non."

"Vâng."

Đột nhiên Mộ Nhất Phàm nghĩ ra cái gì đó, liền hỏi: "Tiểu Trương, lúc ở thôn Thủy Hương, sashimi cá mà em mang tới cho anh, có phải là Chiến Bắc Thiên bảo em mang tới không?"

  ★ Chương 98 – Hổng cắn đâu. ★  

Trương Lạc ngẩn ra, cười nói: "Anh Mộc, không phải em đã nói hôm ấy tối quá nên em không thấy tướng mạo của đối phương rồi sao? Sao đột nhiên anh lại nghĩ là Chiến thiếu tướng đưa sashimi tới? Nếu là Chiến thiếu tướng đưa sashimi tới thật, sao em lại không nhận ra được anh ấy, phải vậy không?"

Mộ Nhất Phàm cũng không nói gì, cứ như vậy mà nhìn chòng chọc ánh mắt lấp lánh kia.

Trương Lạc bị anh nhìn đến mất tự nhiên, vội mượn cớ để rời đi: "Chú Trịnh, bố mẹ còn đang đợi cháu quay trở lại, sau này rảnh lại nói chuyện tiếp."

Trịnh Quốc Tông gật đầu: "Ừ, đợi chúng ta ổn định rồi, chú sẽ tới gặp bố mẹ cháu."

Trương Lạc vừa đi, Trịnh Quốc Tông liền quay đầu nói với Mộ Nhất Phàm: "Chắc chắn thằng bé kia biết ai đưa sashimi tới cho cậu."

Mộ Nhất Phàm nhìn về phía Chiến Bắc Thiên, đáy mắt đầy ưu tư mà rối bời: "Chắc là Chiến Bắc Thiên đưa tới."

Càng ngày anh càng không hiểu được nam chính, không hiểu vì sao, nếu đã định sau này giết anh rồi, sao lại đối tốt với anh một cách khó hiểu như vậy.

Trịnh Quốc Tông cười nói: "Tôi đã nói Chiến thiếu tướng đối xử với cậu không tệ mà, thế mà cậu cứ khăng khăng bảo cậu ta coi cậu như kẻ thù, nhưng tới giờ, tôi vẫn chưa thấy cậu ấy đối xử với cậu như vậy, trái lại, còn cho cậu tự do ra vào biệt thự."

Mộ Nhất Phàm nhìn về phía ông: "Lang băm này, cháu phát hiện ra, chú toàn nói tốt cho Chiến Bắc Thiên thôi ấy, nhưng chú đừng quên nhé, cháu với Gia Minh đều là tang thi, anh ta có thể giết bọn cháu bất cứ lúc nào đấy."

Trịnh Quốc Tông thu nụ cười trên môi lại: "Đúng, cậu ta có thể giết chết tang thi các cậu bất cứ lúc nào, thế nhưng, không phải chuyện này vẫn chưa xảy ra hay sao? Cho nên, tôi không thể vì những chuyện chưa xảy ra mà suy đoán rằng cậu ấy sẽ gây hại cho các cậu, hoặc dùng ánh mắt khác để nhìn cậu ấy, mà bỏ qua nhân phẩm của cậu ấy, phải vậy không?"

Mộ Nhất Phàm giật mình.

Lời Trịnh Quốc Tông nói đã thức tỉnh anh.

Từ trong tiềm thức, anh vẫn luôn cho rằng Chiến Bắc Thiên sẽ giống như trong tiểu thuyết mà hành hạ anh tới chết, thế nhưng, anh chưa từng nghĩ tới chuyện nam chính sẽ vì anh khác với Mộ Nhất Phàm trước kia mà bỏ qua cho anh.

Thế nhưng, giờ nam chính vẫn chưa tin tưởng nhân phẩm của anh, nếu không lúc ở kho lương, sẽ không hiểu lầm anh như vậy.

Trịnh Quốc Tông thấy Mộ Nhất Phàm không nói gì, cho rằng mình đã nói sai gì đó, vội nói: "Mộc Mộc, cũng không phải tôi không tin cậu, chỉ là trong khoảng thời gian này, tôi thấy thái độ của Chiến thiếu tướng không tệ lắm, ngoại trừ vẻ ngoài vô cùng lạnh lùng ra, thì bên trong nội tâm vẫn rất thiện lương, chí ít đã không để những người sống sót ở đây phải lưu lạc bên ngoài, không phải sao?"

"Cháu biết, cháu có bảo chú không tin đâu." Mộ Nhất Phàm nhìn về phía Chiến Bắc Thiên, nhìn bà Dung đang dùng ánh mắt "Mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thấy thích" mà nhìn Chiến Bắc Thiên, không khỏi thấy khó chịu trong lòng.

Anh vội vã thu hồi đường nhìn, đoạn nói: '"Lăng băm này, cháu nhờ chú một việc."

"Việc gì?"

Mộ Nhất Phàm nhỏ giọng nói bên tai Trịnh Quốc Tông: "Chú đi nói với Chiến Bắc Thiên, hình như cháu bị khó chịu trong người, bảo anh ấy quay về xem xem một chút."

Trịnh Quốc Tông cười hề hề: "Cuối cùng thằng nhóc nhà cậu cũng chịu để bụng tới Chiến thiếu tướng, được, tôi đi lừa người về cho cậu, không để mẹ con nhà kia bắt cóc Chiến thiếu tướng."

Mộ Nhất Phàm: "..."

Anh cảm thấy như lang băm đang hiểu lầm ý anh.

Thôi quên đi.

Dù sao thì có nhảy vào bồn tắm cũng không rửa sạch được, để ông thích nghĩ thế nào thì nghĩ thế ấy đi.

Trịnh Quốc Tông phất phất tay, ý bảo Mộ Nhất Phàm mau về: "Cậu mau về phòng nằm đi, có thể giả bộ nghiêm trọng bao nhiêu thì giả bộ bấy nhiêu, để Chiến thiếu tướng thương cậu nhiều hơn một chút."

Mộ Nhất Phàm: "..."

Ổng coi nam chính là kẻ ngốc sao?

Tang thi thì có thể bệnh tật cái nỗi gì?

Trịnh Quốc Tông thấy Mộ Nhất Phàm quay về biệt thự, liền chạy tại chỗ mấy vòng, sau đó, giả bộ rất cấp bách mà chạy về phía Chiến Bắc Thiên.

"Chiến... Chiến thiếu tướng."

Chiến Bắc Thiên quay đầu, thấy Trịnh Quốc Tông chạy vội tới, chân mày chau lại, lo lắng hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

Bà Dung, Dung Nhan, Dung Tuyết đều nhìn về phía Trịnh Quốc Tông.

Trịnh Quốc Tông thở hổn hển: "Hình... hình như Mộc Mộc khó chịu trong người, cậu mau về nhìn xem thế nào đi."

Chiến Bắc Thiên biến sắc, vội chạy nhanh về biệt thự.

Trịnh Quốc Tông thấy bộ dạng lo lắng chạy đi của Chiến Bắc Thiên, trong lòng cảm thấy vui thay cho Mộ Nhất Phàm.

Bà Dung thấy Chiến Bắc Thiên chạy đi, trong lòng cảm thấy vô cùng tiếc nuối, mọi người chỉ mới chuyện trò với Chiến thiếu tướng được đôi câu mà thôi.

Bà quay đầu nhìn về phía Trịnh Quốc Tông: "Bác sĩ Trịnh, có thể nói cho chúng tôi biết thân thể Mộ tiên sinh gặp chuyện gì không?"

Trịnh Quốc Tông lắc đầu: "Không biết, tôi thấy thân thể Mộc Mộc bất ổn cái liền chạy đi tìm Chiến thiếu tướng luôn."

Dung Tuyết lấy làm kì quái mà nhìn ông: "Không phải chú là bác sĩ sao? Nếu thân thể anh ta bất ổn, chú nên kiểm tra cho anh ta mới phải, chạy tới tìm Chiến thiếu tướng thì có ích gì?"

Trịnh Quốc Tông ý vị thâm trường mà nói: "Thân thể Mộc Mộc, chỉ Chiến thiếu tướng xem mới tốt lên được."

Dung Tuyết làm vẻ mặt ghét bỏ: "Cái bệnh quái gì vậy."

"Dung Tuyết." Bà Dung đưa mắt ra hiệu cho Dung Tuyết không được nhiều lời, sau đó, hỏi Trịnh Quốc Tông: "Bác sĩ Trịnh, tôi muốn hỏi thăm bác một chuyện."

Trịnh Quốc Tông cười tít mắt nhìn bà: "Chuyện gì?"

"Chuyện là, hôm qua tôi vừa tới biệt thự của Chiến thiếu tướng tắm cho một đứa bé, tôi thấy gương mặt đứa bé kia có đôi nét giống Chiến thiếu tướng, cho nên, muốn hỏi xem đứa bé kia có phải của thiếu tướng hay không?"

Trịnh Quốc Tông nói: "Nếu đứa bé giống thiếu tướng, thì đương nhiên là của thiếu tướng rồi, không thì, có con cái nhà ai sinh ra lại giống thiếu tướng được."

Sắc mặt Dung Nhan nhất thời trở nên lúng túng.

Tất cả mọi người đều loan tin rằng cô là bạn gái của Chiến thiếu tướng, mới đầu cô không quá để ý, cũng giải thích qua rằng mình không phải bạn gái anh ta.

Thế nhưng, sau vài lần tiếp xúc với Chiến Bắc Thiên, cô đã bị chàng trai anh tuấn, cao lớn, đầy quyết đoán này thu hút, cũng dần mặc kệ chuyện mọi người loan tin rằng mình là bạn gái của Chiến Bắc Thiên.

Huống hồ, Chiến Bắc Thiên đối xử với cô và mẹ mình tốt như vậy, đúng là đặc biệt hơn những người khác, giọng Chiến Bắc Thiên lúc nói chuyện với cô cũng ôn hòa hơn những người khác nhiều, cho nên, cô dần dần tin lời những cậu lính khác rủ tai nhau, rằng Chiến Bắc Thiên có ý với mình.

Nhưng thật không ngờ, đột nhiên lại có một đứa bé xuất hiện, còn chưa từng trông thấy mẹ đứa bé là ai.

Dung Tuyết thấy sắc mặt Dung Nhan không tốt, liền nở nụ cười hả hê.

Hiếm khi được thấy sắc mặt khó coi của Dung Nhan như vậy, trong lòng cô thoải mái không gì sánh bằng, dù Chiến Bắc Thiên có người con gái khác cũng không sao, nhưng cô không muốn Chiến Bắc Thiên để ý tới Dung Nhan.

Bà Dung lúng túng nói: "Đúng là vậy, phải rồi, chúng tôi còn có việc, không nói nhiều với bác sĩ Trịnh được."

Bà dẫn theo hai cô con gái vội vàng rời đi.

Trịnh Quốc Tông nhìn bóng lưng mấy người, mỉm cười đầy đắc ý.

——

Chiến Bắc Thiên lòng nóng như lửa đốt mà chạy về biệt thự, thế nhưng vừa mới vào phòng, khóe mắt trông thấy bóng người đột nhiên đánh về phía mình.

Hắn biến sắc, không chút nghĩ ngợi gì mà bắt lấy cánh tay đối phương, sau đó, vật ngã cái người kia qua vai.

"Rầm" một tiếng, đối phương bị hắn vật nặng nề ngã xuống đất.

Hắn đang muốn khóa tứ chi đối phương lại, lại nghe thấy người dưới đất mắng "Đờ" một tiếng: "Dù tôi là tang thi không cảm nhận được đau đớn đi chăng nữa, anh cũng đâu cần phải dùng lực như vậy mà vật tôi ngã xuống đất."

Chiến Bắc Thiên nhìn người bị hắn vật ngã xuống đất chính là cái người mà Trịnh Quốc Tông báo bị khó chịu trong người – Mộ Nhất Phàm, hắn giật mình, sắc mặt sa sầm xuống: "Cậu từng là quân nhân, hẳn phải biết không nên tùy ý làm mấy động tác như đập vai sau lưng người biết võ thuật, làm như vậy rất dễ bị đối phương tóm được mà đả thương."

"Quỷ mới biết ý." Mộ Nhất Phàm vươn tay về phía hắn: "Kéo người ta cái nào."

Chiến Bắc Thiên nhìn vẻ mặt buồn bực của anh, kéo anh một cái, đoạn hỏi: "Không phải cậu khó chịu trong người sao?"

"Đúng là tôi khó chịu trong người, bởi vì tôi muốn..." Mộ Nhất Phàm nhân lúc Chiến Bắc Thiên không chú ý, lại bổ nhào về phía hắn một lần nữa.

Lần này, bởi Chiến Bắc Thiên biết người bổ nhào về phía mình là Mộ Nhất Phàm, cho nên hắn cũng không phản kháng gì, cứ như vậy mà dễ dàng bị Mộ Nhất Phàm đánh ngã xuống giường.

Mộ Nhất Phàm nhân lúc Chiến Bắc Thiên còn chưa phản ứng, nhanh chóng cúi thấp đầu, há to miệng, hướng về phía Chiến Bắc Thiên mà cắn tới.

Sau đó, đến khi cách cổ hắn chừng 3cm, đột nhiên anh dừng lại, ngậm miệng vào, dụi dụi vào cổ Chiến Bắc Thiên, sầu não hỏi: "Chiến Bắc Thiên này, anh có biết tôi muốn cắn anh lắm lắm không?"

"Tôi biết." Chiến Bắc Thiên nhạt giọng nói.

Mộ Nhất Phàm càng thêm rầu rĩ: "Nếu đã biết rồi, sao còn không phản kháng? Sao không đẩy tôi ra, lẽ nào không sợ tôi cắn anh thật sao."

"Bởi tôi muốn nhìn một chút, xem rốt cuộc cậu có cắn tôi hay không, cho nên, sao phải phản kháng nhỉ?"

"Nhưng mà, nhỡ tôi cắn anh thật? Thế làm sao bây giờ? Đến lúc đó anh cũng sẽ biến thành tang thi đấy!"

Chiến Bắc Thiên hỏi ngược lại anh: "Vậy cậu sẽ cắn sao?"

Mộ Nhất Phàm nằm sấp trên người hắn hồi lâu, rầu rĩ nói: "Dù tôi có cắn bất cứ ai, cũng sẽ không cắn anh."

Đột nhiên Chiến Bắc Thiên trở mình, đè Mộ Nhất Phàm xuống dưới thân.

  ★ Chương 99 – Lặp lại một lần nữa đi! ★  

Đột nhiên Chiến Bắc Thiên trở mình, đè Mộ Nhất Phàm xuống dưới thân.

Ánh mắt hắn nóng rực như có ngọn lửa đang bập bùng trong đôi con ngươi, nhìn chòng chọc người dưới thân mình, khàn khàn nói: "Lời cậu nói ban nãy, lặp lại một lần nữa đi!"

"..." Mộ Nhất Phàm nhìn đôi mắt đen sâu thăm thẳm chỉ cách mình một thước, bất tri bất giác thất thần.

Lần đầu tiên anh phát hiện ánh mắt Chiến Bắc Thiên đẹp nao lòng tới vậy, như một vì sao tỏa sáng giữa bầu trời đêm vời vợi, cứ như vậy mà hấp dẫn ánh mắt anh.

Mộ Nhất Phàm kìm lòng chẳng đậu mà giơ bàn tay đeo găng lên, vươn ngón trỏ ra, nhẹ nhàng chạm lên hàng mi đen dài của hắn, hàng mi đen như cánh quạt nhỏ, liên tục vỗ nhè nhẹ.

Chiến Bắc Thiên nắm lấy bàn tay nghịch ngợm kia, lại một lần nữa dùng giọng nói khàn khàn lặp lại: "Mộc Mộc, lời cậu vừa nói, lặp lại một lần nữa đi:"

Mộ Nhất Phàm cảm thấy giọng nói của Chiến Bắc Thiên thật êm tai, giọng hắn trầm khàn, mang theo mị hoặc không nói nên lời, khiến anh trở nên mê muội.

Anh thu bàn tay bị nắm lấy, sờ lên yết hầu Chiến Bắc Thiên.

Nhịp thở của Chiến Bắc Thiên trở nên nặng nề, hắn cảm nhận được mình bị Mộ Nhất Phàm làm nảy lên phản ứng, hầu kết lăn lên lộn xuống ở cổ họng, ánh mắt càng trở nên nồng cháy, nhìn bờ môi tái nhợt của đối phương, không khỏi cúi thấp đầu xuống.

Trong khoảnh khắc sắp chạm vào bờ môi đối phương, lại nghe thấy anh lẩm bẩm nói: "Bắc Thiên, mùi trên người anh thơm thật đấy!"

Chiến Bắc Thiên tỉnh táo lại trong nháy mắt, nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn Mộ Nhất Phàm, trông thấy ánh mắt anh dần dại ra.

Hắn nhíu mày lại, sau đó, thấy bộ dạng Mộ Nhất Phàm nuốt nước miếng nhìn mình, vừa bực mình vừa buồn cười, bộ dạng kia của đối phương, rõ là đang muốn ăn mình.

Mộ Nhất Phàm nhướn người lên hít hà cần cổ và gương mặt Chiến Bắc Thiên: "Ngửi thôi đã biết sẽ ngon lắm cho mà xem!"

Chiến Bắc Thiên: "..."

Mới vừa rồi còn nói cái gì mà "Dù tôi có cắn bất cứ ai, cũng sẽ không cắn anh", thế mà chỉ được mấy giây chứ đâu, đã lại thấy hắn ăn ngon rồi.

Hắn nhận ra Mộ Nhất Phàm càng ngày càng mất tỉnh táo, cũng đúng thôi, đã hơn hai mươi ngày rồi Mộ Nhất Phàm chưa ăn gì, có thể chịu đựng được đã rất giỏi rồi.

Chiến Bắc Thiên vẫn không động đậy, để mặc anh hít hà người mình, hắn muốn nhìn xem tiếp theo đây, anh sẽ làm gì với mình.

Mộ Nhất Phàm ôm cổ Chiến Bắc Thiên, kéo người sát lại, càng không ngừng cọ cọ vào mặt hắn, mùi hương trên người hắn với anh mà nói hết sức thơm ngon, mang sự hấp dẫn chết người khó thể diễn tả, thế nhưng, anh vẫn không há miệng ra cắn, thậm chí cả lè lưỡi liếm một cái cũng không.

Tuy rằng ý thức anh càng ngày càng mơ hồ, thế nhưng, anh vẫn rất rõ người trên người mình là ai.

Mộ Nhất Phàm cảm thấy rất khó chịu trong người, anh rất muốn ăn thịt, nhưng lại chẳng thể ăn miếng thịt lù lù ngay trước mắt. Cuối cùng, anh dùng lực đẩy Chiến Bắc Thiên ra, chạy về phía buồng vệ sinh.

Rầm một tiếng, anh đóng cửa phòng vệ sinh lại, nhốt mình ở bên trong.

Chiến Bắc Thiên đứng dậy tại chỗ, không nhúc nhích mà nhìn cánh cửa phòng vệ sinh đóng chặt.

Hắn đã sống qua một kiếp, biết rất rõ thịt người sống mê hoặc tang thi đến nhường nào, đặc biệt là tang thi đang dần mất đi ý thức, càng khó có thể chối từ.

Nếu như cố nén nhịn không ăn, giống như con nghiện thèm thuốc, vô cùng khó chịu, cũng hết sức khổ sở.

"Ba ba, con về rồi nè!" Giọng trẻ con đầy vui vẻ từ bên ngoài cửa phòng truyền tới.

Ngay sau đó, một cái bóng bé nhỏ dễ thương chạy tung tăng vào phòng.

Mộ Kình Thiên thấy trong phòng chỉ có mỗi mình Chiến Bắc Thiên, mất hứng mà bĩu cái miệng nhỏ nhắn, tỏ vẻ rõ là ghét bỏ: "Sao có mỗi mình bố ở đây."

Chiến Bắc Thiên lấy lại tinh thần, bước nhanh về phía trước mà ôm lấy Mộ Kình Thiên: "Kình Thiên, con có biết làm cách nào để tang thi có thể trở lại làm người không?"

Trong khoảnh khắc ban nãy, hắn đã quên mất chuyện Mộ Nhất Phàm là tang thi, suýt chút nữa đã hôn lên môi Mộ Nhất Phàm.

Nếu chỉ môi chạm môi thôi thì không làm sao, thế nhưng, nếu không cẩn thận để miệng nuốt phải nước bọt của tang thi, con người sẽ vì hôn anh mà bị lây virus.

Mộ Kình Thiên lắc đầu: "Tạm thời không có cách nào, chỉ có thể dựa vào con người nghiên cứu ra loại thuốc loại bỏ virus trong tang thi."

Chiến Bắc Thiên càng cau mày thêm: "Ngay cả nước suối trong không gian cũng không thể loại bỏ virus trong người tang thi sao?"

"Nước linh tuyền chỉ càng khiến tang thi trở nên lợi hại hơn, hung mãnh hơn, không phải trước đó bố từng cho ba ba uống nước linh tuyền sao? Đấy chính là lý do vì sao ba ba bỏ qua giai đoạn tang thi cấp thấp mà nhảy thẳng lên trung cấp luôn đó."

"..."

Ánh mắt Chiến Bắc Thiên tối đi, bế bé con ra khỏi phòng, trong lúc xuống cầu thang, đột nhiên trong tay xuất hiện một con cá chép.

Lúc xuống phòng khách, hắn đưa cá chép cho Mao Vũ làm thành sashimi, lại bưng lên phòng đưa cho Mộ Nhất Phàm ăn.

Sau khi ăn sashimi, ý thức Mộ Nhất Phàm mới dần dần tỉnh táo lại.

Anh nghĩ bụng, quả nhiên là Chiến Bắc Thiên bảo Trương Lạc đưa sashimi cá tới, mùi vị khi đó và bây giờ giống như đúc.

Sau đó, anh lại nhớ tới chuyện lúc nãy, cả người trở nên khó chịu.

Rõ ràng là anh muốn thử thái độ của Chiến Bắc Thiên, muốn xem lúc anh cắn Chiến Bắc Thiên, Chiến Bắc Thiên sẽ phản ứng thế nào, sẽ đối xử với mình ra sao.

Nhưng thật không ngờ, lại bị Chiến Bắc Thiên thử ngược lại mình, hại anh chẳng biết được rốt cuộc Chiến Bắc Thiên dùng thái độ gì để đối xử với mình, tin tưởng mình được bao nhiêu.

Chiến Bắc Thiên đang ngồi bên cửa sổ sát đất nghe thấy tiếng Mộ Nhất Phàm đặt đũa xuống, lấy lại tinh thần, quay đầu thấy anh đã ăn sạch đĩa sashimi cá, liền nói: "Sáng mai chúng ta sẽ rời thành G."

"Ừ."

Mộ Nhất Phàm nghe xong câu này, lại càng thêm bất an.

Ngày mai sẽ rời thành G, như vậy, trước khi rời thành G, anh phải tranh thủ lúc Chiến Bắc Thiên không chú ý mà bỏ đi mới được.

Bởi anh mải nghĩ đến xuất thần, thế nên không hề để ý bé con trong lòng đang ngẩng cái đầu nhỏ, nhãn cầu đảo vòng mà nhìn anh.

Mộ Nhất Phàm cũng không dám ngủ nướng như mọi khi, sau khi Chiến Bắc Thiên rời phòng, anh vội đứng lên đánh răng rửa mặt, thu dọn quần áo ngày thường bỏ vào trong ba lô.

Sau đó, anh thơm một cái lên bé con đang ngủ, rón rén rời khỏi phòng, đoạn đóng cửa phòng lại, vừa hay gặp Trịnh Quốc Tông vừa ra ngoài trở về.

Trịnh Quốc Tông liền tiến lên trước, thấp giọng nói: "Người trong biệt thự đều ra ngoài giúp đỡ hết rồi, tiếp theo cậu định rời đi kiểu gì đây? Bên ngoài đông người lắm, cậu muốn lén trốn đi cũng không được đâu."

Mộ Nhất Phàm nói: "Cháu có thể đi cửa sau mà, chỉ cần tránh gặp người quen là được rồi."

Trịnh Quốc Tông vỗ vỗ bờ vai anh, chân thành nói: "Tuy rằng tôi không biết cậu muốn làm gì, nhưng mà, cậu phải cẩn thận một chút, đừng vì mình là tang thi mà không kiêng kỵ gì cả, biết chưa?"

Mộ Nhất Phàm gật đầu.

"Với cả, khi nào gặp được Gia Minh, cậu nhắc nó cũng nên cẩn thận một chút, đừng vì muốn ăn thịt người sống mà đánh mất cả mạng mình, cậu biết đấy, thằng bé không thể chịu đựng được như cậu."

Mộ Nhất Phàm ôm lấy ông: "Cháu sẽ nói cho cậu ấy biết, chú cứ yên tâm đi, con chú không kém cỏi như chú nghĩ đâu."

Có thể trở thành cánh tay phải đắc lực của Tang Thi Vương, sao có thể là một người đơn giản được?

Trịnh Quốc Tông cũng không nhiều lời nữa: "Được rồi, làm xong chuyện cậu muốn làm, nhớ quay về tìm chúng tôi, biết không hả?"

"Vâng."

Mộ Nhất Phàm không nhiều lời với ông nữa, nhân lúc chưa có ai quay về, vội đi xuống tầng một, rời ra khỏi từ cửa sau.

Giờ tất cả mọi người đều đang bận rộn chuyển đồ lên xe, cho nên, đội ngũ tuần tra trong khu biệt thự ít hơn nhiều, chỉ còn mỗi ba người hợp thành một đội tuần tra trong hoa viên, hơn nữa, cứ mỗi năm phút mới có một đội đi qua.

Còn những người đang đi lại trong hoa viên khác đều là vài người sống, thế nhưng, họ đang bận rộn khuân đồ hết cả, cũng không để ý tới Mộ Nhất Phàm.

Mộ Nhất Phàm nhân lúc đội tuần tra đi qua, vội vã chạy ra từ sân sau, chạy nhanh tới tường rào bên kia biệt thự.

Sau đó, chỉ cần anh cách biệt thự càng xa, sẽ càng ít người hơn.

Lúc anh đi tới chân tường rào biệt thự, xung quanh gần như không có bóng người qua lại, với anh mà nói đây là chuyện không thể tốt hơn.

Thế nhưng, bởi tường rào trong khu biệt thự dùng để tránh đám tang thi bên ngoài leo lên, thế nên đều bị người của Chiến Bắc Thiên dùng ván gỗ đóng cao lên.

Mộ Nhất Phàm ngẩng đầu nhìn tường rào cao gần năm mét, sầu não cào đầu một cái, đi một vòng xung quanh, mới tìm được một tường rào tương đối thấp để leo lên.

Sau đó, anh tốn rất nhiều sức mới trèo lên tường chắn được, anh cúi đầu nhìn cao độ mặt đất, không ngờ, lại trông thấy một gương mặt nhỏ nhắn đang cười khì khì: "Ba ba, nếu ba không đưa con đi cùng, con sẽ gọi bố đến đó!"

  ★ Chương 100 – Ba ba ngốc thật đấy! ★  

Suýt chút nữa Mộ Nhất Phàm ngã khỏi tường rào, hai tay vội bám chặt lấy tường rào, vẫy vẫy tay, nhỏ giọng nói: "Kình Thiên, sao con cũng ra đây? Mau về đi."

Mộ Kình Thiên không chịu đi: "Ba ba không đưa con đi chơi cùng, con mách bố đấy!"

"Ba không đi chơi mà." Mộ Nhất Phàm chưa từng nghe bé con gọi ai là bố, thế mà lần này lại nghe thằng bé nhắc bố hai lần liền, tò mò hỏi: "Với cả, ai là bố con vậy?"

"Chiến Bắc Thiên."

Khóe miệng Mộ Nhất Phàm giần giật: "Con gan nhở."

Để không giữa đường bỏ trốn bị bắt quay trở về, anh không thể làm gì hơn là nhảy xuống đất, bế bé con đặt lên vai mình: "Ôm cho chắc vào."

Mộ Kình Thiên vươn bàn tay nhỏ bé ôm lấy đầu Mộ Nhất Phàm.

Mộ Nhất Phàm lại tốn rất nhiều sức để leo lên tường rào, sau đó, cẩn thận xoay người từ trên tường rào nhảy xuống.

Vừa tiếp đất một cái, anh liền chạy nhanh về con đường đối diện, tìm một chiếc xe vô chủ còn cắm khóa trên đấy, vội lái xe rời đi.

Đợi xe ra khỏi khu biệt thự rồi, anh mới thở phào một hơi, sau đó, quay đầu hỏi bé con bên cạnh: "Giờ ba đưa con đi, con không được lén mách Chiến Bắc Thiên đâu đấy!"

Bé con giả giọng ngây thơ nói: "Con muốn chơi thoải mái xong mới về."

"Đã bảo không phải đi chơi rồi mà." Mộ Nhất Phàm sợ bé con gặp phải chuyện xấu, liền nhắc nhở trước: "Ba có chuyện quan trọng muốn làm, tới lúc đó con không được chạy loạn đâu đấy!

Bé con ngoan ngoãn gật đầu.

Mộ Nhất Phàm tăng tốc độ xe đi tới khu nhà của Trịnh Quốc Tông, thấy rất nhiều quân nhân cùng những người mặc đồ bảo vệ đang thu dọn thi thể, chuẩn bị mang thi thể đi tới bãi tập kết rác để đốt cháy.

Mộ Kình Thiên cởi dây an toàn ra, đứng dậy, nhoài người qua cửa sổ để nhìn thế giới bên ngoài.

Dù sao em cũng chỉ là một đứa bé vừa mới chào đời, đương nhiên rất tò mò với thế giới bên ngoài, thấy cái gì chưa từng gặp, sẽ mở to mắt mà nhìn chằm chằm thứ kia, mãi đến khi không nhìn thấy được nữa mới thôi.

Mộ Nhất Phàm đi tới khu nhà, ôm bé con lên nhà của Trịnh Quốc Tông ở tầng trên cùng, gõ gõ cửa, lại gọi: "Gia Minh, Gia Minh có nhà không, tôi Nhất Phàm đây."

Anh gọi vài tiếng, nhưng không thấy ai đáp lại.

Trong bụng Mộ Nhất Phàm cảm thấy sốt ruột, lẽ nào Gia Minh ra ngoài tìm đồ ăn rồi?

Anh nghĩ không nhất thiết phải đợi Trịnh Gia Minh về, liền lấy bút và giấy từ trong ba lô ra, viết trên tờ giấy trắng: Đọc được tờ giấy này, lập tức rời khỏi thành G, đi về phía Bắc, tìm bố cậu, Mộ Nhất Phàm dừng bút lại, nhìn tờ giấy suy nghĩ một chút, sau đó, lại viết thêm bốn chữ ở phía sau: Mưa đen rất to. Viết xong rồi, anh đọc lại một lần nữa, xác định không còn gì để nhắc nhở, mới luồn tờ giấy qua khe cửa.

"Mong là Gia Minh đọc được."

Mộ Nhất Phàm thở dài, sau đó xoay người rời khỏi khu nhà, quay về xe.

Hôm nay mới là ngày mùng ba, cách mùng năm hai ngày nữa, cho nên, nhất thời anh cũng không biết nên đi đâu mới tốt.

Mộ Nhất Phàm đưa mắt nhìn về phía ghế phụ, nhìn bé con đang tò mò nhìn ra bên ngoài, nói: "Dẫn con tới khu vui chơi chơi một tí nhé?"

Mộ Kình Thiên vừa nghe vậy, liền vui vẻ nhảy lên: "Vâng."

Mộ Nhất Phàm thấy bé con vui như vậy, cũng không kìm được mà nở nụ cười, xoa xoa cái đầu nhỏ, lái xe rời khỏi tiểu khu.

Thế nhưng, dọc đường tới khu vui chơi, lại bị quân nhân chặn lại.

Mộ Nhất Phàm không thể làm gì hơn là dừng xe lại, hạ cửa sổ xe xuống.

Một quân nhân trong đó đi tới, đưa mắt nhìn đứa bé ngồi trên ghế phụ, hỏi: "Anh à, anh định đi đâu?"

Đương nhiên Mộ Nhất Phàm không thể nói tới khu vui chơi chơi được, không thể làm gì hơn là viện đại một cái cớ: "Tôi về nhà."

Quân nhân lại hỏi: "Nhà anh ở đâu?"

"Ở khu vui chơi kia kìa."

Quân nhân liền chau mày lại: "Tôi khuyên anh đừng về nữa, mau đưa con trai rời khỏi thành G mà đi về phía Bắc đi, ở đằng đó có mấy khu an toàn, hai cha con anh có thể sống tốt ở đằng đấy."

Mộ Nhất Phàm vừa nghe, liền biết nhất định khu vui chơi bên kia xảy ra chuyện gì: "Nhưng mà, nhất định tôi phải về một chuyến, bởi vợ tôi, cũng là mẹ thằng bé này, di ảnh và tro cốt của cô ấy đều đang để ở nhà, lần này tôi quay về, là để mang di ảnh và tro cốt của cô ấy đi."

Mộ Kình Thiên: "..."

Vẻ mặt quân nhân do dự, nhưng vẫn lắc đầu: "Bên đằng ấy nguy hiểm lắm, anh đừng về nhà thì tốt hơn."

"Cơ mà, lúc tôi đi ra, đâu thấy gì nguy hiểm đâu."

Quân nhân mím môi không lên tiếng nữa.

Mộ Nhất Phàm vội hỏi: "Đồng chí, nếu anh nói bên đằng ấy nguy hiểm, vậy có thể nói cho tôi biết ở đằng ấy đã xảy ra chuyện gì không?"

Quân nhân lại chau mày không nói gì.

"Đồng chí à, nếu anh không nói cho tôi biết, tôi sẽ không từ bỏ đâu, anh phải biết di ảnh và tro cốt với những người còn sống chúng tôi rất quan trọng."

Quân nhân thấy anh nóng nảy như vậy, cũng không muốn lãng phí nhiều thời gian, không thể làm gì hơn là thành thật nói: "Tình huống cụ thể bên kia thế nào tôi cũng không rõ nữa, chỉ nghe nói là bên kia xuất hiện một tang thi rất lợi hại, tốc độ rất nhanh, đến súng cũng không bắn được nó, người của bọn tôi qua bên đấy đều bị nó cắn chết, giờ quân đội bọn tôi chỉ có thể ngăn cản người sống sót, không cho người sống đi qua bên đấy."

"Tang thi lợi hại? Tốc độ rất nhanh?" Mộ Nhất Phàm nghĩ tới tang thi mình gặp phải trong kho lương ngày ấy.

Nếu đúng là tang thi đó thật, quân đội không giải quyết được nó cũng hết sức bình thường, dù sao thì con tang thi kia cũng có dị năng.

"Cảm ơn đồng chí, tôi đưa con đi luôn."

Mộ Nhất Phàm lái xe rời đi, sau đó nói với Mộ Kình Thiên: "Con nghe thấy chưa, bên đằng ấy có tang thi rất lợi hại, nên chúng ta không thể tới khu vui chơi chơi được."

Dù sao thì bọn họ có đi, cũng không có mấy thứ chơi được, bởi phần lớn trò chơi ở đó đều phải dùng đến điện, không có điện thì không chơi được."

Mộ Kình Thiên mất hứng bĩu môi.

Mộ Nhất Phàm cũng thấy cụt hứng, suy nghĩ một chút, liền lái xe tới nhà trẻ ở gần đấy, dẫn bé con vào nhà trẻ chơi một lúc, sau đó mới đi tìm một khu tương đối gần bãi tập kết rác nhưng không có quá nhiều tang thi để ở.

Sau đó, anh nấu cho Mộ Kình Thiên một bát mì, đợi bé con ăn no xong, liền bế bé con lên giường ngủ.

Những ngày sau đó, cả ngày họ ở trong nhà, không đi đâu cả, mãi đến ngày mùng năm, ngay từ khi trời vẫn còn chưa sáng rõ, Mộ Nhất Phàm đã dẫn bé con tới khu tập kết rác.

Lúc này, toàn bộ khu tập kết rác chỉ toàn là tang thi và thi thể người, chồng thành núi cao ngất, hơn nữa không khí mang theo mùi thi thể phân hủy, vô cùng khó ngửi, cũng hết sức gay mũi.

Bởi đến khi hửng sáng sẽ thiêu hủy thi thể, cho nên, Mộ Nhất Phàm tìm một góc để dừng xe, đợi bình minh tới.

Mộ Kình Thiên thật sự không ngửi nổi mùi hôi thối, lấy trong túi ra một chiếc mặt nạ nhỏ để đeo lên mặt.

Mộ Nhất Phàm thấy vậy, lấy làm kì quái hỏi: "Sao trong túi con lại có mặt nạ?"

Mộ Kình Thiên lại lấy một chiếc khẩu trang trắng từ trong túi ra đưa cho anh, nói: "Ba ba ngốc thật đấy, ba ba quên rằng con có không gian sao?"

"Con cũng có không gian?" Mộ Nhất Phàm ngạc nhiên nhìn Mộ Kình Thiên, ngay lập tức, nghĩ tới cái gì đó, liền hỏi: "Có phải con dùng chung một không gian với Chiến Bắc Thiên không?"

"Vâng."

Mộ Nhất Phàm trợn to mắt hơn nữa: "Thế chẳng phải ba đang mang một siêu thị di động theo sao?"

Mộ Kình Thiên đắc ý nói: "Giờ ba ba biết mang con theo có ích thế nào chưa? Ba muốn cái gì, con cũng có thể lấy cho ba."

Mộ Nhất Phàm nói: "Ba muốn một cốc nước suối biến về con người, lấy cho ba một cốc đi."

Mộ Kình Thiên: "..."

"Con không có chứ gì?" Mộ Nhất Phàm cũng không có tâm tình để trêu chọc bé con, xoa xoa cái đầu của bé mà nói: "Đợi lát nữa đốt thi thể xong, con ngoan ngoãn ở đây đợi ba, nếu gặp nguy hiểm gì thì mau chóng trốn vào trong không gian, biết chưa?"

Trước đó anh vẫn còn đang lo không biết lúc mình đi tìm tinh hạch nên làm gì với bé con, nên để lại trên xe, hay nên dẫn theo mình.

Nếu như để lại xe, nhỡ có tang thi tới thì làm sao? Anh không ở bên cạnh, rất có thể tang thi sẽ đập vỡ cửa sổ ăn thịt bé.

Thế nhưng, dẫn bé con theo mình cũng không an toàn.

Anh lo lúc mình gặp tang thi cao cấp, ví dụ như tang thi từng gặp phải trong kho lương, hoặc là tang thi trong khu vui chơi, anh sẽ không có năng lực bảo vệ đứa bé.

Giờ biết bé con có không gian rồi, anh không còn gì để lo lắng nữa, lúc gặp nguy hiểm, chỉ cần trốn vào trong không gian, không ai có thể gây tổn thương tới bé con nữa.

Mộ Kình Thiên không gật đầu, cũng chẳng lắc đầu, quay đầu nhìn ra bầu trời bên ngoài.

Sắc trời dần sáng lên, lúc chân trời sáng rõ, cuối cùng thế giới an tĩnh cũng dần phát ra tiếng động.

Mộ Nhất Phàm nghe loáng thoáng thấy có tiếng tang thi "Grào Grào", tựa như từ rất xa vọng tới, có lẽ bởi vì có rất nhiều con, cho nên tiếng gào hỗn loạn không đồng đều.

Lúc này, mặt trời dần dần mọc lên, chiếu sáng khắp mặt đất.

Ngay sau đó, một tiếng nổ "Rầm" vang lên, khoảnh khắc tĩnh lặng buổi sớm mai theo tiếng nổ đó mà vỡ òa.


Danh sách chương: