Không Tên Phần 1

 Chương 1. Người trong lời đồn (thượng)

Lưu Thuận vốn không gọi là Lưu Thuận, hắn được người ta từ sông vớt lên sau đó được một hộ gia đình họ Lưu thu nhận, rồi tạm thời đặt cho cái tên là Lưu Thuận.

Nhà họ Lưu thu nhận hắn mở một quán trà trên đường Bàn Long, ông chủ đã hơn ba mươi tuổi, hầm thịt bò để kiếm sống, có rất nhiều người cố tình lặn lội đường xa tới đây mua.

Bà chủ là một nữ nhân phong tao, mỗi ngày đều đánh rất nhiều phấn và huân hương lên người, nàng rất thích khi ông chủ không chú ý thì lén cho Lưu Thuận chút thức ăn ngon.

Sau khi Lưu Thuận được cứu thì đã mất trí nhớ, hoàn hảo cũng không phải kẻ ngu ngốc, sau khi dưỡng tốt thương tích liền phụ giúp trong quán trà, tính hắn cần mẫn, thấy ai cũng vẻ mặt tươi cười rất được mọi người yêu mến, từ khi Lưu Thuận đến làm, vào buổi trưa cũng có vài đại thẩm đại nương sẵn lòng tới nơi này uống trà hóng mát.

Hôm nay còn chưa tới giữa trưa, đã có mấy người khách nhân tới, ông chủ đang rỗi rãnh luống cuống tiến lên đón tiếp, sau thì thẳng thắn ngồi xuống nói chuyện.

Lưu Thuận đến nguồn nước phụ cận hứng một thùng nước ở nhà bếp rửa chén, bà chủ thừa dịp ông chủ không chú ý thoáng kéo Lưu Thuận lại bên mình, kín đáo đưa cho hắn một túi giấy dầu đựng thịt bò hầm.

Lưu Thuận lộ ra một hàng răng chỉnh tề với bà chủ, bà chủ vui vẻ sờ mặt hắn.

Lưu Thuận thật thích như hiện tại, ông chủ vừa lười lại mê rượu còn rất thích mạnh miệng, bà chủ thì già còn hay ăn đậu hũ, nhưng mà hắn rất thỏa mãn.

Mỗi ngày Lưu Thuận đều dậy sớm, chẻ củi nấu cơm dọn dẹp quán trà, thỉnh thoảng mắc một vài lỗi nhỏ, tuy hắn bị ông chủ mắng, nhưng tuyệt đối đến tối sẽ không nhớ gì nữa. Bà chủ từng nhìn lén hắn thay y phục, thế nhưng chưa từng làm chuyện gì quá phận. Ông chủ và bà chủ không có nhi tử, tình cảm ân ái cũng không nhiều, nhưng vẫn bất khí không rời, không ngại nương tựa lẫn nhau.

Lưu Thuận cảm thấy như vậy rất tốt, làm người khó tránh khỏi có chút khuyết điểm, có thể bao dung và cảm thông lẫn nhau, đây chính là cái khó cầu nhất.

Ông chủ lại cùng những vị khách kia nói chuyện về Bàn Long điện.

Ở cách nơi này không quá trăm dặm có ngọn núi Bàn Long, trên núi có một môn phái giống như tà giáo, gọi là Bàn Long điện.

Bàn Long điện được vây quanh bởi núi non, ngoại nhân không thể ra vào, núi kia quanh năm sương mù vấn vít, trong một năm chỉ có vài ngày nắng đặc biệt tốt mới có thể từ xa xa thấy toàn bộ ngọn núi. Một ngọn núi thần bí như vậy, cho dù người trên núi không có làm mấy chuyện đó, lời đồn có liên quan tới bọn họ cũng đã bay khắp nơi, huống chi cách đó không lâu phái Bàn Long điện còn gây ra một sự kiện lớn.

Một tháng trước, phái Bàn Long điện tại đại hội võ lâm năm năm một lần, đánh bại rất nhiều võ lâm cao thủ hàng đầu, đồng thời trở thành môn phái đệ nhất thiên hạ đảm nhiệm chức võ âm minh chủ.

Theo lão nhân trong thôn nói, Bàn Long điện này được xây dựng ít nhiều cũng trên trăm năm, vẫn không hỏi thế sự, vô cùng thần bí, mọi người chỉ biết là có một đám người như thế, từ trước tới nay chưa từng thấy qua.

Cái gì võ lâm, cái gì đệ nhất thiên hạ, đối với tiểu dân như kiến hôi mà nói là quá xa vời, căn bản là hình ảnh không tưởng tượng nổi, bát quái (tám, nhiều chuyện) một chút là đủ rồi.

Lưu lão bản bởi vì mình ở phụ cận núi Bàn Long nên cũng cảm thấy có chút nở mày nở mặt, việc biết hay không biết đều đem ra nói hết một lần, đến giờ đã nói không dưới một trăm tám mươi lần, nội dung cũng theo số lần mà thay đổi chút mùi vị.

"... Ai nói Bàn Long điện là tà giáo gì đó, giáo chủ chúng ta liền đem bọn chúng đánh tơi bời, làm mấy lão thất phu kia biết thế nào là lợi hại... Minh chủ võ lâm cũng không phải là người bình thường có thể làm được, phụ thân ta từng theo khuyên can giáo chủ, chỉ đánh nhau là không được, phải lấy đức phục người..."

Vừa mới bắt đầu những khách nhân kia còn chăm chú lắng nghe, đến khúc sau thì đã dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Lưu lão bản, đâm về phía lão bản nói khoác càng ngày càng hăng kia.

"Chớ không tin a, giáo chủ chúng ta thích ăn thịt bò hầm nhất, bình thường sẽ để cho Tả Hữu hộ pháp đặc biệt đến mua, Tả Hữu hộ pháp rất lợi hại, một cái chớp mắt người đã không thấy tăm hơi... Biết không, người ta thường gọi là khinh công... Các ngươi chẳng hiểu gì hết, không nói với các ngươi... Không tin? Không tin thì thôi! Lưu Thuận! Tới thu tiền!"

Lưu Thuận vội vàng chạy tới lấy tay lau lên tạp dề trên người, tính toán với khách quan gì đó, tươi cười báo giá tiền.

Lúc bàn khách nhân này rời đi cũng là vào giữa trưa, khách trong quán trà dần đông lên, ông chủ cùng bà chủ cũng bận rộn theo.

Lưu Thuận mang hai bình trà lạnh lớn giao cho mấy người nông dân làm ruộng ở gần đây, đây đã là thường lệ.

Giao trà xong liền vội vội vàng vàng chạy về, nhưng khi cách quán trà không xa lắm, phát hiện khách bên trong có chút kỳ quái.

Khuôn mặt thường ngày luôn hé ra nụ cười tắt ngúm, vài người đứng bên ngoài quán trà, hình như đang trông coi ngựa và mã xa, trong quán chỉ có một bàn khách nhân đang ngồi, đếm thì cũng không quá ba người, xem ra ba người này khiến cho những người khác không dám đến gần, ngay cả ông chủ và bà chủ cũng loay hoay ở phòng bếp chẳng biết như thế nào cho phải.

Có chuyện?

Lưu Thuận vội vã chạy tới, hơn hai mươi ánh mắt đồng loạt rơi xuống người hắn.

Lưu Thuận cười cười gật đầu cùng mấy tên ngoài quán, quơ quơ bình trà lớn trong tay, đại khái muốn chứng tỏ hắn không có cái gì đáng nghi cả, đám người đó mới chịu thu mắt về.

Khi Lưu Thuận vào quán trà phải đi qua bàn khách nhân kia, hắn vụng trộm quan sát một chút, một người mặc y phục màu lam có khuôn mặt thanh tú, một người mặc hắc y thoạt nhìn có điểm hung ác, chỉ mình y liếc nhìn lúc Lưu Thuận bước vào.

Còn có một người toàn thân màu trắng đưa lưng về phía Lưu Thuận, Lưu Thuận không thấy, nhưng hắn vẫn sợ.

Ngoại trừ nhà ai có người chết ra, Lưu Thuận chưa thấy ai mặc bạch y bao giờ, nhưng doạ người nhất chính là tóc của người nọ cũng trắng nốt, trắng sáng như tuyết, chỉ gài một cây trâm ngọc, đuôi tóc choàng trên vai, vừa mượt lại thẳng.

Người nọ ngồi thẳng tấp, dưới mông đại khái có lót một tấm đệm, trên bàn trải một tấm khăn nhìn qua có vẻ không hợp lắm, ngay cả bộ trà cụ trên bàn Lưu Thuận đều chưa từng thấy qua.

Lưu Thuận hiểu, lúc này một đại nhân vật đã tới quán trà.

Mới vừa đặt bình trà xuống Lưu Thuận liền bị ông chủ và bà chủ kéo lại, kề tai nói nhỏ.

Ông chủ và bà chủ cả đời này chắc hẳn cũng chưa thấy qua người có khí thế như vậy, hoàn toàn không biết đón tiếp làm sao, mấy người kia hình như cũng không có ý muốn bọn họ chào hỏi, sau khi tới thì lót đệm trải khăn, ngay cả điểm tâm cũng mang theo.

"Ông chủ."

Lưu lão bản đang thương lượng với Lưu Thuận nên làm như thế nào, bất thình lình bị gọi, kinh sợ đến chân cũng mềm nhũn, xoay người cười cứng nhắc với khách: "A, tới đây tới đây..."

Lúc này cơ thể khách nhân bạch y có hơi chuyển, đối mặt với y Lưu Thuận cảm giác máu mình cũng lạnh hơn phân nửa.

Người nọ... Là một kẻ mù? Người bình thường không thể nào có con ngươi xanh nhạt như thế, với lại nhìn kỹ, trong mắt y không có đồng tử, trong lòng trắng mắt chính là một hạt châu màu xanh biếc.

Ngay cả lông mày của người nọ cũng là màu trắng, sắc mặt nhìn rất yếu ớt, kết hợp với ánh mắt như vậy càng lộ vẻ đáng sợ.

Hai tay y đặt ở trên khăn trải bàn, móng ở mười đầu ngón tay lớn lên rất bất thường, trên ngón út tay phải còn mang theo vật gì đó không rõ, nhìn sao cũng thấy quái.

Vừa kêu là người mặc áo lam, hắn hỏi: "Nghe nói thịt bò hầm của tiệm ngươi rất ngon, cho ta bốn cân."

"Tới... Tới..." Ông chủ run run rẩy rẩy đem thịt bò ra thái trên thớt.

Con mắt bạch y nhân kia giật giật, thấy mặt thớt bọn họ cắt bẩn thỉu, mặt không thay đổi nhìn chằm chằm.

Ông chủ thật vất vả mới cắt xong thịt bò cũng không dám bưng ra, kiên quyết đưa cho Lưu Thuận.

Đối mặt với một đống khách như thế Lưu Thuận cũng rất sợ, nhưng như thế thì sao, ngoại trừ ba người khách kia ra, thân phận hắn thấp nhất, ông chủ đẩy hắn lên hắn có thể không lên sao.

Bà chủ nhìn Lưu Thuận, trong mắt có chút không nở, bị ông chủ cứng rắn kéo nép sang một bên cuối cùng cũng chẳng nói gì.

Lưu Thuận cười khổ, đưa đĩa thịt mà thôi, không muốn làm thì hắn cũng đừng mong quay về.

Trên trán Lưu Thuận đã xuất ra mồ hôi lạnh, bởi vì ánh mắt của bạch y nhân kia từ sau khi rời cái thớt vẫn đặt trên người hắn, cũng không biết người nọ đang nhìn cái gì, nếu như có thể Lưu Thuận thật muốn cứ như vậy chuồn đi.

Chỉ là bưng đĩa thịt thôi... Chỉ là bưng đĩa thịt thôi... Bản thân cũng không phải đĩa thịt, sẽ không bị ăn...

Lưu Thuận ở trong lòng nói thầm, cắn răng giậm chân một cái cúi đầu đi nhanh tới cái bàn đó: "Thịt bò của ngài!"

Bỏ thịt bò xuống liền quay người đi ─ a?

Động tác trốn chạy của Lưu Thuận mới làm một nửa đã bị hù doạ mà dừng lại, bởi vì... bởi vì...

Dường như có một cái tay... Trên cái mông của hắn...


Danh sách chương: