Phần Không Tên 10

Chương 10. Kẻ thao túng (thượng)

Bất tri bất giác đã đi dạo cả buổi sáng, tinh thần Lưu Thuận vẫn còn rất rạng rỡ, tuyệt không cảm thấy mệt.

Long Ngạo Thiên chậm rãi đi phía trước, Lưu Thuận không cảm thấy có cái gì không tốt, vẫn duy trì khoảng cách năm bước chân với y.

Long Ngạo Thiên dẫn Lưu Thuận đi về phía nam mất khoảng một nén hương, bước qua một cổng vòm, khi đường nhìn sáng tỏ, thì trông thấy một hồ nước trong veo không nhỏ xuất hiện.

Ánh nắng khó chịu trên đỉnh đầu không xua tan được bầu không khí ẩm ướt, cảm giác lành lạnh khiến Lưu Thuận cảm thấy lỗ chân lông đều giản nở.

Thật muốn nhảy vào tắm một lát.

Suốt quảng đường Long Ngạo Thiên không nói lời nào, Lưu Thuận cũng không biết chủ động bắt chuyện, bất quá Lưu Thuận phát hiện phương thức Long Ngạo Thiên chiêu đãi hắn, thoạt nhìn tuy lạnh nhạt, song từ những chi tiết nhỏ sẽ phát hiện được sự quan tâm trong đó.

Đùa à, cùng biến thái làm bằng hữu, khác gì dữ hổ mưu bì*.

*Dữ hổ mưu bì: cùng con hổ thương lượng muốn lột da nó, cũng giống như việc tính toán đụng chạm đến lợi ích của người khác là một việc không thể. Câu này ý nói đến một chuyện không thể xảy ra.

Lưu Thuận vừa thưởng thức phong cảnh vừa miên man suy nghĩ, đột nhiên Long Ngạo Thiên dừng bước, Lưu Thuận cũng đứng lại theo, nhìn về hướng hồ nước.

Giữa hồ lại xuất hiện một gò đất, phía trên xây lương đình cao hai tầng, Lưu Thuận cảm thấy thú vị, nhưng nhìn xung quan lại không thấy thuyền bè có thể chở bọn họ đi qua.

Long Ngạo Thiên nhìn nét mặt Lưu Thuận, chắc là muốn sang đó, y đi tới một tay ôm lấy hông Lưu Thuận, chỉ trong một phút thất thần đã mang Lưu Thuận bay lên cao.

Lưu Thuận sau khi bị ôm lấy lập tức phản kháng, nhưng hắn chỉ có thể chửi mắng. (?)

Long Ngạo Thiên ôm hắn ở lướt trên mặt nước, như chuồn chuồn lướt nước điểm nhẹ trên mặt hồ, Lưu Thuận hít vào một hơi còn không kịp thở ra, người hắn đã ở trong đình giữa hồ.

Trống ngực Lưu Thuận đập thình thịch, hơi thở hổn hển, sau khi đến nơi Long Ngạo Thiên lập tức buông tay, biểu hiện rất có phong độ.

Lưu Thuận thấy nguy hiểm được giải trừ, tâm tình rất nhanh thay đổi, dùng ánh mắt sùng bái nhìn Long Ngạo Thiên, quan sát kỹ còn có thể nhìn ra trong mắt hắn tựa hồ có một đốm sáng loe loé.

Khinh công nha.... Không hổ là cao thủ võ lâm... Quả là lợi hại...

Long Ngạo Thiên bị hắn nhìn có chút mất tự nhiên, nhẹ nhàng phất tay áo ra sau, ngồi xuống thạch đắng (ghế đá).

Lúc này Lưu Thuận mới phát hiện, trên bàn đá đã bày đủ loại thức ăn vẫn còn bốc hơi nóng hầm hập.

Lúc muốn ăn thì thức ăn đã bày sẵn, đến Hoàng đế còn không được loại đãi ngộ này, đúng là hiệu suất phục vụ người Bàn Long điện quá mạnh.

Mãi đến trưa tâm tình Lưu Thuận cũng không tệ, hình ảnh Long Ngạo Thiên có chút thay đổi nho nhỏ, mất đi phòng bị mãnh liệt như ban đầu, không đợi Long Ngạo Thiên mở miệng liền an vị cầm đũa gắp một khối cá.

Ngon, tuyệt! Quá hạnh phúc!

Lưu Thuận suy nghĩ gì thì viết hết lên mặt, thẳng thắn như vậy khiến Long Ngạo Thiên cũng chịu ảnh hưởng, bình thường ăn xong sẽ quên mùi vị món ăn, nhưng hôm nay ăn gì cũng đặc biệt thấy ngon.

Tư thái Long Ngạo Thiên lúc ăn cơm rất ưu nhã, thế nhưng trong mắt Lưu Thuận, đó không phải là ăn mà là đang biểu diễn.

Bây giờ Long Ngạo Thiên dường như đã không còn quá đắn đo, chuyên tâm thưởng thức mỹ thực, mặc dù chưa làm được thô lỗ như Lưu Thuận thế nhưng Lưu Thuận nhìn cũng thấy thoải mái chút ít.

"A!", Lưu Thuận bỗng nhiên phát ra quái thanh, sau đó dùng ánh mắt mong đợi nhìn Long Ngạo Thiên, "Cái vật kia, ngươi không thả ra sao? Nó cũng phải ăn cơm mà?"

Long Ngạo Thiên cẩn thận suy ngẫm, sau khi nuốt hết thức ăn trong miệng mới trả lời: "Một ngày trùng chỉ ăn một lần."

Bả vai Lưu Thuận hơi rũ xuống, trên mặt là thất vọng không che giấu.

Long Ngạo Thiên hỏi, "Thích?"

"Hả?"

"Trùng, thích?"

Lưu Thuận ngượng ngùng cười cười, "Thích gì chứ...À mà rốt cuộc nó là gì vậy?"

"Trùng?" Lưu Thuận gật đầu, dưới cổ tay phải Long Ngạo Thiên động động, trùng lập tức từ trong tay áo chui ra ngoài, quấn trên ngón tay y, "Bằng hữu."

Đôi mắt như rỉ máu nhìn Long Ngạo Thiên, tiếp theo há to mồm, dường như, dường như là đang ngáp.

Lưu Thuận bật cười, "Ngươi vẫn luôn mang nó bên mình?"

"Trùng chưa bao giờ rời khỏi ta." Long Ngạo Thiên nhớ lại tối hôm qua, kia vẫn là lần đầu tiên, nhưng Lưu Thuận cũng là mình, cho nên cũng không tính là trùng đã xa hắn.

"Nó có cắn người không?" Lưu Thuận đã hoàn toàn bị lòng hiếu kỳ che phủ, rất muốn sờ cái con gọi là 'Trùng" kia một cái.

"Cắn."

Lưu Thuận a một tiếng, nhanh chóng rụt tay lại, còn bĩu môi với trùng.

Long Ngạo Thiên không biết phải giải thích thế nào, dứt khoát kéo tay Lưu Thuận qua.

"Ngươi làm gì vậy, đừng, đừng, không được, ai nha nha..." Tuy rằng tiếng kêu rất lớn, thế nhưng Lưu Thuận hầu như không có lực tránh thoát, trợn to hai mắt để Long Ngạo Thiên lôi kéo tay hắn đụng lên đầu trùng một cái.

Trùng ngoan ngoãn ngây ngô không nhúc nhích, miệng Lưu Thuận hoá thành chữ "O", Long Ngạo Thiên buông hắn ra, nhưng tay của hắn vẫn không rời đi.

Nhiệt độ cơ thể trùng rất thấp, trên người còn che phủ một lớp vẩy rất nhỏ, trơn nhẵn, đôi mắt hồng hồng dần híp lại dưới sự vuốt ve nhẹ nhàng của Lưu Thuận.

Cảm giác này thật kỳ quái, Lưu Thuận khẩn trương nuốt nước miếng, nhưng hắn lại không muốn thu tay về.

Long Ngạo Thiên rất hài lòng hình ảnh hiện tại ─ Lưu Thuận thích trùng, vậy cũng sẽ thích mình, rồi sau đó bọn họ sẽ cùng làm chuyện 'ba ba' kia.

Có lẽ tay Lưu Thuận hơi dùng sức nên trùng cảm thấy không thoải mái, nó mở mắt, Lưu Thuận đột nhiên cảm thấy có điểm không đúng, muốn đem tay rút về, trùng lại bất thình lình quấn lấy ngón tay hắn, sau đó nhanh chóng chui vào trong tay áo.

"Á a a!" Lưu Thuận hét toáng lên, cánh tay giẫy lung tung, xúc cảm lạnh lẽo trơn nhẵn khiến hắn rõ ràng cảm thụ được trùng dọc theo cánh tay bò đến ngực hắn, sau khi dạo qua một vòng bên ngực trái, thì dừng lại bên hông.

Lưu Thuận cực kỳ hoảng loạng, tay chân luống cuống kéo khăn trải bàn trên bàn, một bàn đồ ăn cùng những vật dụng trưng quý khác không ngoài dự đoán rơi xuống vỡ nát.

Dù cho tình hình hỗn loạn như vậy, Long Ngạo Thiên vẫn ngồi im không nhúc nhích, thậm chí còn lấy làm khó hiểu.

Trùng sẽ không thương tổn Lưu Thuận, Lưu Thuận cũng rất thích trùng, tại sao trùng thân mật hắn lại đột nhiên hoảng hốt như vậy?

Lưu Thuận cấp bách giũ giũ y phục trên người, muốn tìm ra trùng, dưới chân không vững đạp phải đồ ăn rơi trên mặt đất, lập tức trượt ngã.

Bởi vì quá bất ngờ, Long Ngạo Thiên lại đang suy nghĩ chuyện khác, chỉ kịp bắt lấy vạt áo Lưu Thuận.

'Ùm' một tiếng, Lưu Thuận ngã vào trong hồ nước lạnh lẽo, hắn ở trong nước vẫn hoảng sợ a a kêu to.

Long Ngạo Thiên nhìn tay kéo quần áo, lại nhìn gương mặt đáng thương cầu cứu của Lưu Thuận, liền tung người nhảy xuống.

Lưu Thuận trông thấy bóng người màu trắng nhảy xuống, sau đó một thân thể ấm áp dính vào trong hồ nước, hắn biết lúc này mình phải thành thật một chút, thế nhưng từ một khắc hắn ngã vào hồ nước, trùng trở nên dị thường hưng phấn, bò khắp nơi trên người hắn, còn chui vào trong quần xoay vòng chơi đùa trên đùi trái.

Loại sự tình này đổi thành bất kỳ người thường nào đều không cách gì giữ được bình tĩnh.

Tay Long Ngạo Thiên giam cầm Lưu Thuận còn đang giãy dụa không ngớt, cảm giác trùng đã trở lại trên người mình, nhưng chỉ xoay một vòng lại quay về bên Lưu Thuận. Thân thể Long Ngạo Thiên cùng Lưu Thuận tựa hồ biến thành trò chơi cho nó bò tán loạn khắp nơi.

Long Ngạo Thiên biết liên quan đến nước cho nên trùng mới hưng phấn như thế, Lưu Thuận sắc mặt hoảng sợ khiến y mất hứng, trên tay dùng sức, dưới chân đạp một cước hai người thành công nhảy ra khỏi mặt nước.

Trở lại bên bờ Lưu Thuận gần như mềm nhũn ngồi bệt dưới đất, còn a a kêu to kéo xé quần áo, thuộc hạ ẩn mình trong bóng tối đã chuẩn bị y phục sạch sẽ hiện thân. Chẳng qua vì Lưu Thuận có vẻ như cực kỳ kinh hoảng, bọn họ cầm y phục đứng ở một bên không biết như thế nào cho phải.

Long Ngạo Thiên đứng thẳng tắp, tỳ nữ quỳ ở hai bên giúp y lau khô người cùng đuôi tóc, áo ngoài ướt đẫm bị giải khai lộ ra cơ thể cường tráng.

"Đừng cắn ta a a..."

Long Ngạo Thiên nhanh chóng thay y phục khô ráo phất tay ra hiệu tỳ nữ lui xuống, vươn tay có phần thô lỗ kéo Lưu Thuận đứng dậy.

"Giúp ta... Giúp ta..." Lưu Thuận đã cởi quần cụt, không biết là lạnh hay vì sợ, cả người cứ run bần bật.

Tay phải Long Ngạo Thiên tiến đến trước mặt Lưu Thuận, trùng cuốn thành một vòng, giống như một chiếc vòng quấn trên cổ tay Long Ngạo Thiên, phát ra tiếng ngâm chói tai như đang cười nhạo Lưu Thuận.

Lưu Thuận bất động như bị người điểm huyệt, trùng dường như càng cao hứng, há to mồm làm mặt quỷ lộ ra cái lưỡi dài mảnh đỏ au.

Mặt Lưu Thuận vốn tái nhợt, dần chuyển trắng, sang đỏ, rồi hoá tím...

Tức giận đang dần tích góp trong hắn, mắt thấy sắp sửa bạo phát thì có một bàn tay lạnh lẽo đặt lên trán hắn.

Long Ngạo Thiên cau mày, rõ ràng là vẻ mặt lo lắng mà ngay cả Lưu Thuận cũng nhận ra, "Truyền Quy."

Lúc y hạ lệnh, người chung quanh bởi vì quá mức kinh ngạc hoàn toàn không có chút động tác nào, đại khái qua ba nhịp thở, bỗng nhiên một trận gió, đợi Lưu Thuận mở mắt lần nữa thì ở đây chỉ có Long Ngạo Thiên và hắn, còn lại là khăn cùng quần áo sạch sẽ từ không trung rơi xuống.

Lưu Thuận chưa kịp phát biểu bình luận với loại biến hoá quỷ dị này, đã bị Long Ngạo Thiên ôm ở trước ngực, tiếp theo lại là một trận bay bay, chờ hắn nhớ tới trùng vẫn còn ở trên người Long Ngạo Thiên, bất cứ lúc nào cũng có thể bò lên người mình, bọn họ đã trở về phòng ngủ Long Ngạo Thiên.

Hoàng Tiểu Quy có thể nói là gần như bị xách qua, ba bốn người bất thình lình xuất hiện, quấy rầy thời gian dùng cơm quý báu của nàng, còn không nói hai lời liền xách đi, nếu như không phải trên mặt bọn họ mang biểu tình lo lắng, nàng còn cho là mình bị bắt cóc.

Phòng ngủ Long Ngạo Thiên không phải ai cũng có thể ra vào, Hoàng Tiểu Quy đến cửa gian phòng, người đang xách nàng liền dừng lại, thấy bọn hắn đều là một vẻ mặt cấp bách không nói nên lời, Hoàng Tiểu Quy cũng lười hỏi.

Chắc đại khái là Điện hạ vừa tha người nọ ra từ chuyện gì đó thôi, phản ứng của đám người này cũng thật thái quá.

Mới vừa bước vào đã bị thị nữ hốt hoảng đụng trúng, chậu nước nàng cầm hơn phân nửa văng trên chiếc hài màu vàng của Quy.

Thị nữ một câu xin lỗi cũng không có, thấy Hoàng Tiểu Quy như nhìn thấy cứu tinh, nhanh chóng nhường đường cho nàng, ý nói nàng nhanh nhanh đi vào.

Đây hết thảy đã không phải là kỳ quái có thể hình dung ra nữa rồi.

Nếu như nói võ công Liên Tương bất quá chỉ xếp bậc trung ở Bàn Long điện thì Hoàng Tiểu Quy chính là đội bảng.

Người phục vụ bên cạnh Long Ngạo Thiên đều là cao thủ hàng đầu, ví dụ như người thị nữ này, lại ví dụ như ám vệ bắt nàng tới đây, tất cả đều là nhân vật dù núi Thái Sơn có sụp thì sắc mặt vẫn không đổi, hiện tại lại hốt hoảng như vậy, không lẽ... người gặp chuyện không may không phải tên kia mà là Long Ngạo Thiên?

Hoàng tiểu Quy bị suy nghĩ của mình làm cho hoảng hốt, lập tức chạy vào trong.

Long Ngạo Thiên đã thay đổi quần áo sạch khô mát, ngồi bên mép giường, lo lắng nhìn Lưu Thuận tựa vào đầu giường.

Lo lắng? Là Điện hạ lúc nào cũng mặt gỗ, ngay cả hơi thở cũng lạnh lẽo đang lo lắng sao?

Hoàng Tiểu Quy chưa từng thấy Long Ngạo Thiên lộ ra biểu tình rõ ràng như vậy, không chỉ nàng, e rằng tất cả mọi người trên dưới Bàn Long điện cũng là lần đầu tiên chứng kiến.

Vậy cũng khó trách những người đó sao lại sợ hãi như vậy, ngay cả nàng cũng phải ngừng lại hít sâu mấy cái, sau đó sãi bước tiến lên, kéo cổ tay y ninh thần bắt mạch trong ánh mắt đầy vẻ khốn hoặc (không biết làm thế nào) của Long Ngạo Thiên.

"Hắn cảm lạnh rồi." Lúc nói chuyện ánh mắt của Long Ngạo Thiên vẫn không tách khỏi Lưu Thuận.

Hoàng Tiểu Quy không để ý Long Ngạo Thiên, tiếp tục nghe mạch, đổi hết tay trái sang tay phải vẫn thấy trùng đang vô cùng hưng phấn chơi đùa trên tay Long Ngạo Thiên.

Trùng ngẩng đầu nhìn Hoàng Tiểu Quy, sau đó chui vào tay áo Long Ngạo Thiên, Hoàng Tiểu Quy nhìn thoáng qua Long Ngạo Thiên, mới tiếp tục xem mạch.

"Mạch hơi nhanh, bất quá ngày hè say nắng là chuyện bình thường." Hoàng Tiểu Quy thả tay Long Ngạo Thiên ra, "Điện hạ còn thấy chổ nào không khoẻ không?"

Nàng từng nghe Liên Tương nói, trùng là Thần Long hộ thể của Điện hạ, cùng Điện hạ gắn bó chặt chẽ, nếu như Điện hạ không thoải mái, trùng cũng sẽ không có tinh thần.

Nét mặt Long Ngạo Thiên từ lo lắng đối với Lưu Thuận trở thành bất mãn đối với Hoàng Tiểu Quy, "Hắn."

Hoàng Tiểu Quy đưa ánh mắt chuyển tới trên người Lưu Thuận, nhãn thần so với tối qua lạnh lùng hơn rất nhiều.

Mặc dù từng nghĩ tới, nhưng hôm nay lại khiến Hoàng Tiểu Quy có thêm nhận thức mới, tất cả bọn họ đã quá xem thường tầm quan trọng của người này đối với Điện hạ, trọng yếu đến mức có thể vì hắn bày ra biểu cảm mà chính bản thân cũng không biết.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, Điện hạ có thể vì hắn mà ngay cả tính mạng cũng không cần.

Hắn sẽ trở thành nhược điểm của Điện hạ, nhược điểm của Bàn Long điện.

Bàn Long điện thân ở núi sâu, người nơi này so với người bên ngoài, quả thực có thể dùng từ 'đơn thuần' mà hình dung, bọn họ lại có rất nhiều cao thủ võ công, đã không ít thế lực từng muốn lôi kéo lợi dụng, nhưng người Bàn Long điện không màng danh lợi, không thiếu tiền, cũng không có tham vọng. Họ tuy đơn thuần nhưng vẫn nhạy cảm với những kẻ mang dụng ý xấu, một khi cảm thấy người này không tốt, liền trực tiếp chặt đứt qua lại, đó là lí do vì sao bây giờ Bàn Long điện trở thành môn phái thần bí quái dị lại không thể xem thường nhất.

Vậy một khi nhược điểm của Bàn Long điện bị người khác phát hiện, nhất định sẽ không dễ dàng buông tha.

Đương nhiên, với năng lực của Điện hạ cùng những người khác trong Điện, Hoàng Tiểu Quy hoàn toàn không lo lắng chuyện Lưu Thuận sẽ gặp phải chuyện gì nguy hiểm. Song ai biết, Lưu Thuận rốt cuộc là loại người gì?

Có lẽ hắn mất trí nhớ chỉ là giả, cho dù không phải, cũng khó nói không có người thao túng mọi chuyện phía sau.


Danh sách chương: