Phần Không Tên 11

 Chương 11. Kẻ thao túng (trung)

Nếu như Lưu Thuận là được người an bài sẵn, vậy chẳng cần biết Lưu Thuận có ác ý hay không, Bàn Long điện cũng tránh không được kết cục bị lợi dụng, thậm chí là...diệt vong.

Hoàng Tiểu Quy lặng yên nhìn Lưu Thuận, nét mặt có phần nghiêm túc.

Tâm tình tốt đẹp Long Ngạo Thiên như bị treo cao, rất khó chịu.

Hắn bệnh nặng lắm sao?

Chỉ một buổi trưa mà phát sinh quá nhiều sự tình khiến đầu óc Lưu Thuận rất hỗn loạn.

Mới vừa rồi Long Ngạo Thiên còn phân phó nha hoàn giúp hắn xoa bóp, có biết đạo lý nam nữ thụ thụ bất thân không hả! Hai nha hoàn kia tâm tính như thay đổi, nụ cười đáng yêu buổi sáng không còn, chỉ có nét mặt cùng biểu tình ngưng trọng, lực tay cũng không nhẹ, xoa bóp đến nỗi hắn phải kêu oa oa, vất vả thoát khỏi thì Long Ngạo Thiên lại không nói lời nào cứ nhìn hắn chằm chằm, làm Lưu Thuận xấu hổ muốn chết.

Hắn cũng ý thức biểu hiện lúc nãy của mình có chút khoa trương, không giống nam nhân, chỉ biết oa oa gào thét, nhưng thật sự rất đau mà, tay hai nha hoàn kia, quả thực như muốn đem xương hắn nặn lại lần nữa vậy.

Hoàng Tiểu Quy lui về sau, Lưu Thuận nhìn gương mặt thanh tú xinh đẹp, mà lời nói Long Ngạo Thiên cứ văng vẳng bên tai.

Người xinh đẹp thế kia mà lại là một nam nhân á, không biết tên ma tóc trắng kia có đùa giỡn mình không nữa?

Hoàng Tiểu Quy sau khi bắt mạch cho Long Ngạo Thiên, nói mấy lời khó hiểu xong, thì cứ nhìn hắn mãi.

Có chuyện gì thì nói ra không được sao, người nơi này sao thích trừng người ta thế nhỉ, bất quá cái người xinh đẹp đang trừng mình, thật sự là nam nhân sao? Ngực trông có vẻ phẳng, còn cái ấy...

Ánh mắt Lưu Thuận dần đi xuống, lại xuống chút nữa...

"Hừ!" Hoàng Tiểu Quy khinh miệt hừ lạnh, tuy âm thanh rất nhẹ, nhưng cũng đủ hù chết tâm linh yếu ớt của Lưu Thuận.

Lưu Thuận nhanh chóng lãng tránh ánh nhìn, cuối cùng chỉ biết cúi đầu nghịch ngón tay.

"Hắn rất khoẻ, để trù phòng nấu một bát nước gừng uống thì sẽ ổn thôi."

Lưu Thuận bĩu môi, hắn không thích mùi vị của nước gừng, mà thái độ của Hoàng Tiểu Quy so với bộ dáng cười khanh khách hôm qua cứ như một trời một vực ấy.

Không lẽ tâm trạng người này vào buổi trưa là thay đổi?

Có vẻ Long Ngạo Thiên không tin tưởng lời Quy lắm, không chút chần chừ đưa tay sờ trán Lưu Thuận.

Lưu Thuận cứng đờ, ngước mắt nhìn Long Ngạo Thiên, vẫn là biểu tình lo lắng không thôi, chợt lòng ngực Lưu Thuận như có dòng nước ấm róc rách chảy qua.

"...Ta không sao." Lưu Thuận nhỏ giọng lầm bầm.

Gặp quỷ rồi, sao mặt lại nóng như vậy chứ ~.

Ánh mắt Hoàng Tiểu Quy rõ ràng từ Long Ngạo Thiên chuyển sang Lưu Thuận, lại từ Lưu Thuận chuyển sang Long Ngạo Thiên, thuyết âm mưu chiếm cứ trong lòng, dần trầm tĩnh lại.

"Ta trước sắc một chén thuốc trừ hàn, uống xong sẽ không còn vấn đề gì nữa."

Long Ngạo Thiên gật đầu tỏ vẻ đồng ý, Hoàng Tiểu Quy rất hiếm khi tự mình sắc thuốc, vừa nhiều khói lại nóng nàng không thích, nhưng nếu nàng đã nói muốn làm, thì dù bệnh Lưu Thuận có vô cùng nguy kịch cũng nhất định trị hết.

Long Ngạo Thiên đang nghĩ như vậy, tay lại bị Lưu Thuận không chút thương tiếc gạt xuống.

"Uống thuốc hả? Không cần đâu ~, vẫn là uống nước gừng đi."

Hoàng Tiểu Quy cười lạnh liếc nhìn Lưu Thuận, biểu tình miệt thị tới cực điểm nói, "Không biết tốt xấu."

Lưu Thuận bị Hoàng Tiểu Quy nhìn đến co rút, chỉ một ánh mắt là có thể khiến lòng tự trọng bị thương tổn, đồi với Lưu Thuận mà nói đây chính là lần đầu tiên, tâm linh yếu đuối của hắn chống đỡ không nổi đâu ~.

Lưu Thuận nằm trên giường, để lại một bóng lưng cho Long Ngạo Thiên, trong lòng vốn còn đang oán thầm nhưng sau đó lại dần thiếp đi.

⊂♥⊃

Lưu Thuận bị mùi thuốc Đông y xông tỉnh, nói thật, mùi vị đó quả thật rất nồng, chỉ ngửi một chút cũng đã mãnh liệt như vậy, nói chi là uống. Lưu Thuận nửa mê nửa tỉnh nghĩ, mở híp con mắt, tầm mắt mơ hồ nhìn thấy hai viên ngọc màu xanh nhạt...

Viên ngọc? ─

Á! Tròng mắt Lưu Thuận nháy mắt trợn thật lớn, bất ngờ phát hiện trong miệng có một khối thịt mềm, đang tách mở yết hầu của hắn, cưỡng ép hắn nuốt xuống chất lỏng đắng nghét.

Hoá ra không phải là 'ngửi', mà là 'uống'...

Mới vừa tỉnh ngủ nên tay Lưu Thuận không chút khí lực, bất quá khá tốt là trên người không tiếp tục bị đè ép.

Long Ngạo Thiên ngồi đằng sau, mảy may không cảm thấy bản thân đang làm một chuyện vô sỉ, còn liếm môi một cái.

"Ha ha..." Tiếng cười phát ra từ Hoàng Tiểu Quy đứng ở bên cạnh, nàng nhịn thật vất vả, vẻ mặt Lưu Thuận thực sự rất buồn cười, con mắt như muốn nhảy ra khỏi hốc mắt, miệng còn mở lớn. Long Ngạo Thiên lại là mặt không thay đổi ngậm một ngụm nước thuốc trong chén, lần thứ hai ngăn chặn miệng Lưu Thuận.

Lần này Lưu Thuận đã lấy lại tinh thần, như con cá bị bắt lên bờ, giãy giụa hết sức kịch liệt, nước thuốc màu nâu theo khe hở giữa môi hắn và Long Ngạo Thiên chảy xuống.

Long Ngạo Thiên có chút bất mãn, nhưng y cho rằng Lưu Thuận không thích uống thuốc nên mới lộn xộn, tăng thêm lực đạo, đầu lưỡi càng không chút kiêng kị hoành hành trong cổ họng Lưu Thuận, không lâu sau Lưu Thuận liền mềm nhũn.

Môi Long Ngạo Thiên vừa tách khỏi, Lưu Thuận lập tức há mồm thở dốc, mới vừa rồi suýt chút nữa là bị nghẹn chết luôn rồi.

Hoàng Tiểu Quy lúc này đang ngồi trên băng ghế cách giường không xa, đập bàn cười sặc sụa.

Là nàng mách với Điện hạ, có một cách khiến người ta vừa ngủ lại có thể uống thuốc, mau hết bệnh còn không ảnh hưởng tới giấc ngủ, mà biện pháp tốt kia chính là dùng miệng đút.

Muốn gạt Điện hạ đơn thuần lại toàn tâm tin tưởng nàng, quả là siêu dễ, chẳng qua là trước đây cảm thấy không thú vị thôi, nhưng bây giờ thì khác rồi, nhìn phản ứng của Lưu Thuận cũng khiến nàng thấy sung sướng!

Khi Long Ngạo Thiên còn muốn mớm thuốc, Lưu Thuận đang thở dốc đột nhiên bật dậy, hất đổ chén thuốc trong tay y.

Cái chén xoay tròn trên không trung, trước khi rơi xuống đã được Long Ngạo Thiên dễ dàng đỡ lấy, chỉ là một chút thuốc còn dư trong chén đã vung vẩy ra ngoài.

Long Ngạo Thiên phê bình nhìn Lưu Thuận, Lưu Thuận tức đến á thở, còn Hoàng Tiểu Quy thì càng cười lớn hơn.

Bởi vì chuyện uống thuốc mà mãi đến tối Lưu Thuận vẫn không nói câu nào, ngay cả ăn cơm cũng là ở trên giường, nghiêm mặt, coi con tôm như thịt Long Ngạo Thiên hung hăng mà cắn.

Long Ngạo Thiên không để ý thái độ Lưu Thuận đối với mình, buổi tối lại đút thuốc vào hơn phân nửa, Hoàng Tiểu Quy mới bảo Lưu Thuận đã không sao nữa.

Miễn là hắn không bệnh trở lại Long Ngạo Thiên liền cảm thấy vui vẻ.


Danh sách chương: