Phần Không Tên 17

Chương 17. Truyền thuyết (trung)

Con Hắc mãng kia đã tu luyện thành thục, chỉ cần vượt qua thiên kiếp cuối cùng sẽ được thăng tiên, nhưng muốn độ kiếp phải không ăn uống gì trong bốn mươi bảy ngày, để tránh nhiễm tục khí thế gian. Vừa vặn hôm ấy là ngày cuối cùng, Hắc mãng cùng trượng phu mình vừa tách ra liền bị một con hổ đói tấn công.

Hắc mãng so với mãng xà bình thường còn lớn hơn gấp hai lần, dù hổ có là vua trong núi cũng không dám tuỳ tiện trêu chọc, con hổ này đã mấy ngày không ăn gì rồi, đói đến rã rời, dù đã bị mãng xà cắt đứt xương cốt cũng muốn xé xuống một miếng thịt, dưới tính toán như vậy, Hắc mãng lập tức yếu thế.

Cô gái từ xa thấy Hắc mãng kia mang thai, hơn nữa còn đang sinh, hơn mười trứng rắn vừa chào đời đều bị con hổ giẫm bẹp nát vụn, Hắc mãng cực kỳ bi phẫn nhưng không có khí lực phản kháng.

Cô gái động lòng trắc ẩn, dùng cung tên mang theo bên người bắn chết con hổ đói đó.

Hắc mãng mặc dù được cứu nhưng đã hấp hối, nhìn trứng rắn bể nát đầy đất, nàng chảy xuống giọt lệ máu đỏ, thậm chí muốn buông tha ý niệm sống tiếp.

Cô gái không đành lòng, cố gắng tìm kiếm xung quanh con hổ và xà, cuối cùng nàng cũng tìm được một quả trứng hoàn chỉnh mãng mẹ sinh ra cuối cùng.

Cô gái đem quả trứng đặt trước mặt Hắc mãng, mãng xà mở mắt, trườn thân thể cuộn mình thành một vòng quanh trứng rắn, như biểu đạt niềm vui sướng sau khi mất đi lại có thể tìm trở về, lại giống như muốn bảo vệ đứa con cuối cùng của mình.

Nắng chiều rớt lại, khi khắp nơi sắp chìm vào bóng tối, xung quanh Hắc mãng phát ra tia sáng nhu hòa, có cái gì đó đang nâng nàng dậy, chỉ còn lại một quả trứng rắn vẫn nằm ở đó.

Lớp vảy màu đen của mãng xà đang lơ lửng trên không trung đột nhiên loé lên ánh sáng chói mắt, trên bụng phân ra bốn cái móng vuốt, mỗi một móng vuốt đều nắm lấy một viên minh châu.

Thân thể Hắc mãng trên không trung bất ngờ quyển khúc lợi hại, mồm há thật to, vặn vẹo lại đau đớn, cuối cùng phát ra một tiếng rồng ngâm, khiến toàn bộ đỉnh núi đều không ngừng chấn động.

Trong tiếng rồng ngâm, Hắc mãng hoàn toàn hoá thành một con hắc Long oai phong nghiêm nghị, nàng bay thẳng lên trời cao, lại nhanh chóng lao thẳng xuống.

Cách đó không xa truyền tới một tiếng rồng ngâm khác, rồi một con hắc Long khác bay tới, hai Long vô cùng thân mật quấn quít lấy nhau.

Cô gái ngửa đầu nhìn hắc Long đang biểu đạt lòng biết ơn với mình, nhưng không chút kích động, đáy lòng tĩnh như nước.

Lúc này cái trứng hoàn chỉnh đang nằm trên mặt đất nứt ra, tiếp theo một thứ vừa giống xà vừa giống Long chui ra ngoài, mở đôi mắt màu đỏ như rỉ máu nhìn cô gái, phát ra hai tiếng kêu lanh lảnh.

Hai con hắc Long bay xung quang núi Bàn Long mấy vòng, sau cùng cuộn vào nhau, đồng thời bay trở về trời.

Từ đó, họ cũng chưa từng trở về.

.

Câu chuyện tới đây vẫn chưa hết.

Cô gái xuất phát từ bất đắc dĩ mà nuôi dưỡng con rắn nhỏ quái dị ấy, tùy tiện lấy một chữ "Long" làm tên.

Long rất thích cô gái, thích quấn quanh trên cổ tay cô gái, nàng cũng không thấy chán ghét, bất tri bất giác Long đã trở thành sự tồn tại còn thân thiết hơn cả mẫu thân cô gái.

Lại không biết qua bao nhiêu năm, núi Bàn Long đã trờ thành truyền thuyết, người thuỷ chung kiên định thì tin tưởng truyền thuyết ấy, người không tin lại cười nhạt khinh thường. Chỉ có một điều không thay đổi, chính là không một ai dám tự tiện đi vào núi Bàn Long cả.

Rồi có một tên hành khất (ăn mày) mất một cánh tay, vì muốn tự vẫn mà đi vào núi Bàn Long, thời điểm cô gái gặp được, y đã gần sắp chết. Nhưng cho dù là một tên hành khất quần áo cả người rách tươm, sau lần đầu tiên nhìn thấy y tâm tình cô gái trở nên không yên, nàng biết cảm xúc trong lòng lúc này khác với sự 'đồng cảm', không nói rõ ràng được, nhưng cô gái vẫn mang tên hành khất về cứu chữa.

Về sau cô gái còn phát hiện một sự việc kỳ quái, Long chưa bao giờ thân cận với người nào ngoài nàng, lại vô cùng yêu thích người hành khất nọ, còn thích ở nhờ trên người y không chịu xuống.

Tên hành khất cũng không phải khi sinh ra đã là một tên ăn mày, trên người y có khí tức chỉ người đọc sách mới có, cô gái đối với quá khứ của y không hiếu kì lắm, chưa bao giờ hỏi tới cả, cũng bởi vậy mà người hành khất thích cùng cô gái đơn giản sống chung như thế này.

Tình cảm nhạt như nước chậm rãi tích góp, thành thân là chuyện tất nhiên, cô gái không chê người hành khất tàn tật, người hành khất cũng không ghét bỏ bề ngoài quái dị cùng lớp vảy màu trắng dưới phần eo cô gái.

Cô gái biến thành nữ nhân.

Người hành khất bị thương rất nặng, mặc dù được nữ nhân dụng tâm giúp y điều dưỡng mấy năm trời, nhưng người hành khất đã vĩnh viễn nhắm hai mắt trước khi con của hai người chào đời.

Nữ nhân không có gì thay đổi, ngay cả một giọt nước mắt cũng chưa từng rơi xuống, Long vẫn trốn trên người nàng, nhưng không còn thấy xuất hiện nữa.

Đứa con của nữ nhân ra đời, là một cậu bé rất đáng yêu, đều có mái tóc trắng như nàng, ánh mắt lại là màu xanh nhạt, trên người cũng không có lân phiến.

Sau khi cậu bé sinh ra, nữ nhân im lặng đi theo người hành khất, kết thúc tính mạng của mình, khi phát hiện ra thi thể nàng, bên trên còn có một con tiểu Long màu đen nằm đó.

Người hầu mang thi thể của nàng đặt trong sơn động Long thần từng sinh sống, kì lạ là thi thể nàng vẫn không hề thối rữa, hoàn hảo như khi nàng còn sống, chỉ giống như đang ngủ mà thôi.

Ngữ tốc Hoàng Tiểu Quy rất chậm, gần như không truyền cảm lên xuống, nhưng chẳng hề nhạt nhẽo, ngắn ngủn trong nửa canh giờ đem cố sự gần trăm năm kể lại sống động, suýt nữa Lưu Thuận còn bổ nào bộ dạng nữ nhi của nàng ra Long thần nữa cơ.

Hoàng Tiểu Quy lặng yên nửa ngày, dường như đang cho Lưu Thuận chút thời gian tiêu hoá, "Cảm thấy thế nào?"

Lưu Thuận cảm thấy rất bất ngờ về bản thân, cư nhiên có thể bình tĩnh nghe hết câu chuyện xưa này, hình như sau khi nếm được nỗi sợ hãi Long Ngạo Thiên cho mình, thì không có việc gì có thể hù hắn được nữa vậy đó.


Danh sách chương: