Phần Không Tên 26

Chương 26. Hé lộ thân phận (trung)

Liên Tương cũng phải giật mình, thật không ngờ tên Lưu Thuận thoạt nhìn thô tục lại bình thường kia, lại có bối cảnh như vậy.

Người khác có thể không biết, nhưng thân là 'võ lâm biết tuốt' hắn lại hết sức rõ ràng, Thất Tội giáo ở trong võ lâm chính là tà phái trong tà phái, dụng ý nhắc đến bảy trọng tội của loài người, theo thứ tự là ngạo mạn, đố kỵ, giận dữ, lười biếng, tham lam, tham ăn và sắc dục, muốn gia nhập giáo phái cần có một trong các trọng tội này mới được. Nói cách khác, đã ở trong Thất Tội giáo thì không ai là người tốt hết.

Ví dụ như Thích Viễn, hắn hiện tại đã 32, nổi danh bạo ngược, đã từng vì một lúc nóng nảy không vừa ý, đem một thôn nhỏ lân cận Thất Tội giáo giết sạch. Thế nhưng vào hai tháng trước, vì thất thủ trong lúc tranh giành ngôi vị Giáo chủ, nên đã bị Nhị đệ của hắn diệt khẩu tế Thần, mà Giáo chủ hiện tại của Thất Tội giáo chính là lão Nhị − Thích Kháng Đạo.

Mặc dù có nghe kể qua một vài chuyện về Thất Tội giáo, nhưng Hoàng Tiểu Quy vẫn không thể nắm rõ như Liên Tương, hơn nữa nàng đã sớm nhận thấy thân phận Lưu Thuận không hề đơn giản, tuy ngày thường nhìn hắn có vẻ thô tục, nhưng trong lúc lơ đảng cũng lộ ra một vài thói quen thuở nhỏ, chẳng hạn như nói hắn có thói quen được người khác hầu hạ.

"Ngươi nói Thích Kháng Đạo dẫn người lên núi sao?"

"Vâng!"

Người của Liên Tương đều phải ở trong tối thu thập tin tức, không phải bất đắc dĩ thì không thể bại lộ thân phận, lại nói Ảnh Tử Sơn phụ trách bảo vệ an toàn trên dưới núi Bàn Long, nên đối với hắn Liên Tương vẫn hết sức tin tưởng.

"Được rồi, ngươi lui ra đi."

Chớp mắt một cái, mật thám kia đã không thấy bóng dáng, hoàn hảo như chưa từng xuất hiện.

Hoàng Tiểu Quy buông chén trà trong tay, không quá thực tâm khen tặng, "Không hổ là 'võ lâm biết tuốt' nha ∼, tra vừa nhanh lại kỹ càng."

"Hừ!" Liên Tương biết tên này là nghĩ một đằng nói một nẻo, không chút cảm kích, "Lưu Thuận là người của Thất Tội giáo, ngươi không lo sao?"

"Lo lắng?" Hoàng Tiểu Quy cười cười, "Có ích sao?"

Lưu Thuận là người Điện hạ chọn, Điện hạ có thể bị che mờ, nhưng trùng sẽ không bị vẻ ngoài lừa gạt, đã như vậy, bất luận chuyện phát triển ra sao, cũng không phải là việc bọn họ có thể nhúng tay vào.

Đột nhiên từ ngoài cửa thổi tới một trận gió mạnh, Liên Tương lập tức nghiêng mình che chở trước người Hoàng Tiểu Quy, gió vừa ngừng chỉ thấy Ảnh Tử Sơn ôm một gã đệ tử bị thương đi vào.

"Quy, trị thương."

Liên Tương lập tức nhường đường, Hoàng Tiểu Quy cũng trở nên nghiêm túc, nhanh chóng tiến lên kiểm tra tên đệ tử đang hấp hối.

"Vết thương không nhẹ đâu."

"Nặng nhất, chờ một lát sẽ còn vài người đến nữa."

Liên Tương nhịn không được xen vào, "Làm sao vậy?"

"Đệ tử thủ sơn." Vẻ mặt Ảnh Tử Sơn ngưng trọng, hắn đã lên xuống núi hai lần, vẫn không thấy người của Thất Tội giáo đâu, do núi Bàn Long quá lớn, Ảnh Tử Sơn lại nắm rõ mọi ngõ ngách trên núi, vì vậy mới có thể trở về Bàn Long điện trước người của Thất Tội giáo.

Liên Tương lấy làm kinh hãi, "Bị thương do người của Thất Tội giáo?"

Ảnh Tử Sơn ngẩng đầu nhìn Liên Tương, "Làm sao ngươi biết?"

Liên Tương nhanh chóng đem tin tức vừa lấy được báo cáo với Ảnh Tử Sơn.

"Thì ra là thế."

Một bên khóe miệng Ảnh Tử Sơn khẽ nhếch, cái biểu tình này Liên Tương thực sự không cách nào gọi là cười được, nếu không sao lưng mình lại từng trận ớn lạnh thế này.

"Ngươi định xử lý thế nào? Muốn bẩm báo cho Điện Hạ không?" Liên Tương hỏi.

Ảnh Tử Sơn lắc đầu, thuộc hạ của hắn ở Bàn Long điện tính ra không ít, ngay thời điểm hắn lên núi, đã dùng ám hiệu báo cho các thuộc hạ đang huấn luyện trong núi, mọi người cũng đã biết rõ vị trí Thất Tội giáo, nhưng hắn không hạ lệnh tiêu diệt, cũng bởi vì muốn bọn chúng đến đây, tự cấp cho bản thân một nơi hảo hảo phát tiết.

Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, Ảnh Tử Sơn hỏi, "Ngươi biết Thích Kháng Đạo có đặc điểm gì không?"

"Chỉ biết y thích mặc tử sam (áo tím), tính tình vô cùng liều lĩnh."

Ảnh Tử Sơn bước đến cửa phòng, nhỏ giọng phân phó với thuộc hạ trong tối, sau đó lại khoe nụ cười khiến Liên Tương phát lạnh.

Liên Tương thực sự rất không quen vẻ mặt bây giờ của Ảnh Tử Sơn, đề nghị, "Có muốn bẩm báo cho Điện Hạ không?"

Dù sao thì cũng liên quan tới Lưu Thuận.

Hoàng Tiểu Quy đang châm cứu cho người bị thương nọ, ánh mắt không rời, nhưng vẫn không quên xen vào, "Không có chuyện Điện hạ sẽ về sớm đâu, bây giờ ngươi mà đi quấy rối, cẩn thận không còn mạng để thấy mặt trời ngày mai đấy ∼"

Liên Tương cười khan coi như trả lời, trong đầu bổ não ra một cảnh tượng, hắn vẫn không thể chấp nhận việc Điện hạ ở chung chổ với một người nam nhân. Nhưng sau khi biết rõ thân phận Lưu Thuận, có vẻ cũng không còn quá bài xích như lúc đầu nữa, dẫu sao thì địa vị cũng miễn cưỡng xứng với Điện hạ nhà mình.

Theo nguồn tin không đáng tin, tiền Giáo chủ Thất Tội giáo từng muốn đem vị trí Giáo chủ truyền cho người con thứ sáu − Thích Phượng Mặc, vì thế hắn mới có thể bị Thích Viễn truy sát.

Đây tuyệt đối là tin vịt, hiện tại Liên Tương càng thêm xác định đó là tin đồn nhảm, trước không nói Lưu Thuận căn bản không biết võ công, còn bàn về thất tội ấy hả.... Liên Tương chỉ thấy ngoài điểm nhát gan vượt trội, Lưu Thuận chẳng còn gì đáng nói hết.

⊂♥⊃

Quay trở về phòng ngủ Long Ngạo Thiên.

Lưu Thuận bởi vì không phóng thích được dục vọng mà khóc lóc nức nở, Long Ngạo Thiên lại bất vi sở động, từ ống tay áo lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu đen, sau đó hai ba cái đem y phục trên người cởi sạch, lộ ra vóc người cường tráng.

Đường nhìn mơ hồ nước mắt, chứng kiến từng cơ thịt rắn chắc bao phủ dưới lớp da trắng nõn của Long Ngạo Thiên, không hiểu vì sao tiếng khóc của Lưu Thuận dần nhỏ lại.

Ngốc ngốc nhìn Long Ngạo Thiên mở chiếc hộp đen nhỏ, dùng ngón tay quệt lấy thứ bên trong, sau đó đem thuốc mỡ màu hồng bôi lên mông mình.

"A..." Lưu Thuận ai ai kêu, không chống cự, nhưng theo bản năng chậm chạp trốn tránh.

Đặt hộp nhỏ trên bụng Lưu Thuận, Long Ngạo Thiên một tay bắt lấy thân thể đang muốn đào thoát, ngón tay không mấy ôn nhu vẽ loạn lên hậu đình của hắn.

"A ∼..." Lưu Thuận lại rên rỉ, Long Ngạo Thiên giương mắt nhìn hắn, phát hiện hắn lại muốn khóc.

Trùng chuyển động rời đi phân thân Lưu Thuận, long lân ma sát phân thân trắng trẻo nho nhỏ đứng thẳng, khiến Lưu Thuận không cách nào kiềm nén mà ngâm nga.

Nhưng trùng cũng không hoàn toàn tách khỏi Lưu Thuận, chẳng qua là nó trượt vào hộp nhỏ màu đen, cái hộp quá nhỏ không chứa nổi trùng, nó lại trượt ra ngoài, bởi vậy mà làm cả người dính đầy thuốc mỡ màu hồng, xoay người, quấn lấy phân thân Lưu Thuận, còn bướng bỉnh uốn éo thân thể.

"Đừng...aha..." Lưu Thuận phản ứng so với lần đầu càng thêm kịch liệt, trùng chỉ cần khẽ động hắn liền không nhịn được phát ra rên rỉ, cả người run rẩy theo lay động vặn vẹo của trùng. Sợ hãi biến mất, bản thân hắn cũng không nói rõ được cảm giác hiện tại của chính mình.

Trùng hấp dẫn toàn bộ chú ý của Lưu Thuận, Long Ngạo Thiên cũng không ăn giấm, thuốc mỡ được nhiệt độ cơ thể Lưu Thuận hòa tan, hậu đình trở nên vô cùng mềm mại, đang lúc Long Ngạo Thiên phân vân có nên trực tiếp cắm vào hay không, ngón tay lại không cẩn thận trượt vào trong.

"Ưm ∼" Lưu Thuận vặn vẹo thân thể lung tung lắc đầu, trước sau đều bị tập kích, quá mức kích thích làm hắn hoàn toàn đánh mất lý trí.

Dường như.... rất thú vị.


Danh sách chương: