Phần Không Tên 27

Chương 27. Hé lộ thân phận (hạ)

Long Ngạo Thiên giật giật ngón tay, Lưu Thuận liền giống ban nãy không ngừng rên rỉ, móng tay thật dài của Long Ngạo Thiên được hậu đình Lưu Thuận bao quanh, Lưu Thuận có thể cảm giác được rõ ràng sự tiêm mỏng, giống như sau một khắc sẽ đem nơi đó xé rách.

Có gì đó muốn lao ra ngoài, Lưu Thuận phân không rõ là nước tiểu hay thứ gì khác, hắn nghẹn đến sắp phát điên lên rồi.

Trong cổ họng phát ra âm thanh khàn khàn, ngón tay gắt gao bấu lấy ra giường, trong bụng như có một bàn tay, đem lục phủ ngũ tạng xáo trộn.

Long Ngạo Thiên lại chen thêm một ngón vào, đôi mắt nhuốm tình dục ngạc nhiên nhìn hậu đình hồng hồng, mềm mềm của Lưu Thuận chảy ra thuốc mỡ hồng nhạt đã tan thành chất lỏng.

Hoá ra nơi này ngoài chứa mình còn có thể đựng thứ khác nữa.

"Trùng."

Lưu Thuận linh quang chợt loé, dù Long Ngạo Thiên cái gì cũng chưa nói, nhưng hắn lại biết y kêu trùng là có mục đích gì.

"Vào nơi này."

"A a a—" Lưu Thuận không quản thứ gì đó trong hậu đình có thể làm mình bị thương hay không, giằng co muốn ngồi dậy, nhưng khi ngồi được lại bị áp xuống. "Ngươi dám, Long Ngạo Thiên ngươi dám!"

Lưu Thuận ôn hoà hiếm khi lộ ra hận ý nghiến răng nghiến lợi, thế nhưng Long Ngạo Thiên lại chẳng chút ảnh hưởng.

Đối với người đã là của mình thì làm gì cũng đều được.

Long Ngạo Thiên ôm suy nghĩ như thế, dùng hai ngón tay tạo ra một khe hở ở hậu đình Lưu Thuận, "Trùng, đi vào."

Lưu Thuận a a thét lớn, nhưng chân bị Long Ngạo Thiên đè nặng, cả người không ngồi dậy nổi, không thể phản kháng khiến Lưu Thuận cảm thấy cả người đều chết lặng.

Trùng trên phân thân Lưu Thuận có hơi do dự, nhưng vẫn chậm rãi di chuyển cơ thể, giống như quyết định làm theo lời Long Ngạo Thiên vậy.

"Đừng...Không muốn.... Trùng, trùng....Xin ngươi, đừng nhúc nhích...."

Sau đó một màn kì quái xảy ra, trùng khoái chí nghe Lưu Thuận cầu xin, hớn hở chuyển vòng trên phân thân Lưu Thuận, thỉnh thoảng còn dùng miệng như có như không chạm nhẹ, trêu ghẹo lổ nhỏ.

Long Ngạo Thiên bất mãn nhăn mày.

Trùng càng nghe lời hắn hơn.

Hứng thú chơi đùa bị đố kị dâng lên trong lòng đánh tan tát, Long Ngạo Thiên rút ngón tay ra, cả người ép sát, đem phân thân đặt ngay miệng huyệt Lưu Thuận.

Xúc cảm vi diệu khác biệt, làm Lưu Thuận theo bản năng lấy tay tìm kiếm, cứng rắn nóng bỏng như muốn phỏng tay, vội vàng co rụt lại, nghiêng người nhìn.

Lần đầu tiên Lưu Thuận chăm chú nhìn phân thân của một nam nhân khác ngoài mình...

Đầu tiên là ngơ ngác nhìn, tiếp theo ánh mắt từ từ trừng lớn, cơ hồ muốn rớt ra ngoài, môi cùng răng không ngừng phát run.

Cái này, vật này muốn đi vào....

"Ngươi..." dám!

Chữ 'dám' còn chưa thốt ra, Long Ngạo Thiên đã đỡ lấy phân thân chính mình cắm vào....từng chút một.

"A a đau quá đau quá đau quá!" Lưu Thuận rút hết sức lực chống cự, nhưng cơ thể Long Ngạo Thiên cường tráng như núi không cách nào lay động, hơn nữa vẫn đang chậm rãi tiến vào.

Kỳ thực mới đầu Lưu Thuận không la hét thảm thiết như vậy, vật cực nóng của Long Ngạo Thiên không phải bé nhỏ như người thường, chỉ nhìn thôi cũng đủ làm Lưu Thuận chết ngất, theo động tác thong thả tiến vào của Long Ngạo Thiên, Lưu Thuận cuối cùng cũng nếm được cái gì gọi là đau đến không muốn sống.

Bởi vì quá đau, ngay cả tiếng kêu cũng nghẹn trong cổ họng, nước mắt không ngừng tuôn rơi, cánh tay lung tung vung vẫy, Lưu Thuận đã không còn can đảm nhìn vật đang đâm chọt vào thân thể mình nữa.

Long Ngạo Thiên cũng rất khó chịu, Lưu Thuận quá chặt, kẹp y cũng rất đau, nhưng bên trong dường như tồn tại lực hút, khiến Long Ngạo Thiên không thể cưỡng lại ham muốn tiến sâu vào trong.

Muốn đứt....rồi...

Long Ngạo Thiên không hài lòng muốn cho Lưu Thuận thả lỏng một chút, hắn cảm thấy mình gặp khó khăn khi vào nhất định do Lưu Thuận không chịu phối hợp. Nhìn xuống lại thấy Lưu Thuận nhịn đau khóc không thành tiếng.

Long Ngạo Thiên chưa từng thấy ai khóc, Lưu Thuận là người đầu tiên, y cũng không hiểu khi người ta chảy nước mắt có ý nghĩa gì.

Lúc đầu Lưu Thuận vừa khóc lại gọi y hắn chỉ thấy dễ nghe, nhưng khuôn mặt khóc lóc bây giờ lại làm ngực Long Ngạo Thiên như bị cái gì đó bóp lấy.

"Đau?"

Lưu Thuận che mắt điên cuồng gật đầu, hắn biết bộ dạng bây giờ của mình nhất định khó coi chết đi được, nên không muốn Long Ngạo Thiên thấy mặt mình.

Độn khí* khổng lồ Trong cơ thể hơi thoái lui ra ngoài, Lưu Thuận không nghĩ tới Long Ngạo Thiên lại làm như thế, nhất thời quên mất phải che mắt, giật mình nhìn hắn.

* Độn: cùn, không bén, khí: khí cụ (mình không biết thay thế bằng từ gì nên giữ nguyên)

Rõ ràng còn rất đau, dục vọng không được phóng thích làm hắn thống khổ không thôi, nhưng mà ̣....

Mồ hôi rịn ướt trán Long Ngạo Thiên chứng minh y cũng không thong dong như thể hiện, động tác rút ra so với lúc tiến vào càng thêm từ tốn ôn nhu, nhưng Lưu Thuận lại cảm thấy có gì đó chảy vào trong lòng mình, thoải mái, ngọt ngào.

(Giải thích một chút nha: lúc đầu Long tiểu công chậm chạp tiến vào như dao cùn cứa vào hoa cúc, nên ẻm cảm thấy sống không bằng chết. Lúc rút ra tiểu công cũng dùng 'dao cùn' cứa cúc hoa tiểu thụ, nhưng lần này là do ảnh đau lòng Lưu tiểu thụ bởi vậy em mới cảm thấy ngọt ngào)

Rốt cục cũng hoàn toàn ra khỏi, Long Ngạo Thiên và Lưu Thuận song song thở ra một hơi.

Long Ngạo Thiên thấy nét mặt Lưu Thuận đôi chút thả lỏng, cúi đầu hạ xuống một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước.

Lưu Thuận nói không rõ trong lòng bây giờ là như thế nào, Long Ngạo Thiên ôn nhu làm hắn thật rung động, thậm chí đối với việc y không biết săn sóc vừa rồi cũng không cách nào lên tiếng trách móc, thời điểm cái hôn Long Ngạo Thiên rơi xuống lần nữa, vô cùng phối hợp mà mở miệng.

Long Ngạo Thiên lại không làm sâu thêm nụ hôn, chỉ gắt gao chặn kín môi Lưu Thuận, rồi mới dưới tình huống Lưu Thuận không có chút phòng bị nào, động thân đâm thẳng vào.

Dùng sức, hung hăng, không chừa đường lui, giống như một lưỡi dao cùn nóng bỏng xỏ xuyên qua Lưu Thuận, tiếng kêu thảm thiết của Lưu Thuận đều bị giữ lại trong yết hầu.

Long Ngạo Thiên nhìn tròng trắng Lưu Thuận co quắp đảo quanh, không khỏi thở dài lần nữa.

Nếu phải đau, không bằng làm một lần cho xong.

Đưa tay hướng về phía trùng, lần này trùng trái lại ngoan ngoãn trượt khỏi phân thân đã có chút tím bầm của Lưu Thuận, quấn lấy ngón tay Long Ngạo Thiên.

Long Ngạo Thiên đem đồ vật của mình chậm rãi rút ra, chất lỏng đỏ tươi theo động tác của hắn chảy ra từ hậu đình vỡ nứt, hoà với thuốc mỡ màu hồng nhạt trông càng thêm xinh đẹp.

Không chút lưu tình mạnh mẽ cắm vào, có bôi trơn đầy đủ, lần ma sát đầy khoái cảm này khiến Long Ngạo Thiên vô ý thức siết chặt cánh tay Lưu Thuận.

"A a —" Lưu Thuận hét to lên, rõ ràng là không có vui thích, rõ ràng là thống khổ không thôi, nhưng phân thân bị kiềm nén đến chết lặng lại mãnh liệt phun trào, chất lỏng trắng đục bắn tung tóe cả người, ngay cả Long Ngạo Thiên cũng không thể may mắn tránh khỏi.

Chỉ là bắn tinh lại giống như đem linh hồn tách lìa khỏi cơ thể, ngoại trừ hô hấp Lưu Thuận không có phản ứng nào khác nữa, hai mắt thất thần nhìn nóc phòng, cơ thể đung đưa theo động tác Long Ngạo Thiên, ngay cả thời điểm Long Ngạo Thiên để trùng trở lại người mình hắn cũng không hề hay biết.


Danh sách chương: