Phần Không Tên 3

Chương 3. Người trong lời đồn (hạ)

Long Ngạo Thiên theo bản năng bóp lấy phần thịt mềm mại trong tay, người trong ngực lại đột nhiên khóc thét lên.

Tiếng kêu thật sự nghe vô cùng thảm thương, làm tất cả người trong quán đứng hình.

Liên Tương mặc dù khó hiểu tại sao điện hạ lại giúp đỡ một tiểu tử tướng mạo xấu xí, thế nhưng kỳ quái hơn chính là phản ứng của tiểu nhị kia.

Chuyện càng quỷ dị lại tiếp tục diễn ra, Lưu Thuận không chỉ không trốn, còn như cầu cứu ôm lấy Long Ngạo Thiên, mạnh mẽ nép sát vào trong ngực y, giống như hận không thể khảm luôn vào người y vậy.

Long Ngạo Thiên thì có chút mờ mịt mặc cho tiểu nhị dùng sức ôm lấy mình, tiểu nhị khóc lóc nói gì đó, y nghe không rõ, "Cái gì?"

Tiểu nhị nâng khuôn mặt nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, tựa như cầu khẩn, "Tay... Vật kia..."

Lần này Long Ngạo Thiên nghe rõ ràng, nhưng không hiểu ý tứ trong câu nói là gì, nhìn mặt tiểu nhị bẩn muốn chết, "Cái gì?"

"Có... Có yêu quái..." Lưu Thuận căn bản cũng không biết biểu đạt như thế nào, hắn chỉ muốn cầu vị gia này buông tay ra bằng không thì cái con quấn trên ngón tay y sẽ cắn cái mông hắn thì sao? (gia: cách xưng hô tôn kính)

Long Ngạo Thiên nghe Lưu Thuận hồ ngôn loạn ngữ, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, sau cùng cũng biết hắn đang sợ cái gì.

Tay trái Long Ngạo Thiên còn đang đặt trên cánh mông vểnh của Lưu Thuận, tay phải lại nâng lên dùng tay áo giúp Lưu Thuận lau nước mũi.

Liên Tương thì khỏi phải nói, Ảnh Tử Sơn cũng trợn to hai mắt.

Người nọ có bệnh khiết phích, điện hạ không quan tâm bất kì ai, lại có thể giúp một tiểu tử nông thôn lau mũi! Dùng tay áo nhất phẩm thiên hạ được dệt từ tơ tằm cùng kim ngân tuyến (chỉ làm bằng vàng, bạc)!

"Không phải sợ." Thấy người này không chảy nước mắt nữa, trong lòng Long Ngạo Thiên cảm thấy rất tốt giống như cánh cửa sổ rộng mở thoáng mát.

Sau đó vật đông tây mà Lưu Thuận sợ muốn chết kia liền từ vạt áo Long Ngạo Thiên chui ra, "Trùng ở chỗ này."

Lần này nó không lộ ra toàn thân, chỉ ngoan ngoãn nằm trên xương quai xanh Long Ngạo Thiên, ánh mắt dường như muốn nhỏ ra máu, vẫn nhìn Lưu Thuận.

Lưu Thuận cố sức thở hổn hển mấy cái, mới ngăn chặn xung động muốn gào lên của bản thân, sợ la lên thì kinh động vật kia, nó sẽ cắn mình một cái, tay run run gắng sức đẩy vị bạch y ra.

So với 'người' bạch y tóc bạc mắt xanh, hắn tương đối sợ tiểu quái vật không biết là món đồ chơi gì này hơn.

Vốn là để cho hắn an tâm, thế nhưng sau khi hắn thấy trùng liền bắt đầu đẩy mình ra, điều này làm cho Long Ngạo Thiên có chút mất hứng, bàn tay gắt gao bóp lấy mông Lưu Thuận.

"Mau buông ta ra!" Bây giờ Lưu Thuận đã không dư sức chú ý mình đang bị một người nam nhân phi lễ, hắn chỉ muốn cách xa thứ vừa giống Long lại vừa giống rắn đó một chút, vật kia cũng không thích hắn, còn nhe răng với hắn nữa.

"Không được trốn."

"Ngài, ngài bắt ta lại làm gì, ta lại không quen biết ngài!" Lưu Thuận lo lắng, nói tới nói lui cũng không còn khách khí.

Long Ngạo Thiên cũng không tức giận, thái độ còn ôn hòa hơn hồi nãy, thanh âm y thật thấp, dường như đang thong thả nói chuyện cùng tiểu hài tử, "Ngươi là của ta."

"Hả?" Ánh mắt của Lưu Thuận vẫn nhìn chằm chằm thứ gì đó trên xương quai xanh Long Ngạo Thiên, chỉ ngẩng nhìn Long Ngạo Thiên một chút, "Nói ngu ngốc gì vậy!"

"Ta muốn 'ba ba' với ngươi." Vừa nói ngón trỏ vừa bấu chặt, bắt đầu nắn bóp thịt trên mông Lưu Thuận.

" 'ba ba' ?" Lưu Thuận thật muốn khóc, hắn hoàn toàn không biết rốt cuộc vị gia này đang nói tới trò chơi nào, muốn y buông tay y lại không chịu, bản thân thì thoát không được, " 'ba ba' là cái gì?"

"Là sự tình 'thoải mái, thật thoải mái, muốn chết'."

"Bịch!" Liên Tương đang ngồi trên băng ghế đột nhiên mất thăng bằng, té ngã trên đất.

Hắn thật vất vả đứng lên, chột dạ không dám nhìn Long Ngạo Thiên, lơ luôn ánh mắt cực kỳ khinh bỉ nhận được từ Ảnh Tử Sơn .

'ba ba' mà Long Ngạo Thiên nói, thực ra chính là làm chuyện kia giữa nam nhân cùng nữ nhân.

Cách đây không lâu không phải là tham gia Đại hội võ lâm sao, người trong võ lâm luôn xem Bàn Long điện thần bí mạnh mẽ thủ hạ nhiều, Mộ Dung Nam lấy tư cách gia chủ nhiệt tình khoản đãi bọn họ, trong tiệc rượu còn mời rất nhiều nữ tử hồng lâu đến.

Mặc dù võ công Liên Tương không kém, nhưng so với một đám người đi theo, cũng chỉ là tương đối, trọng trách bảo hộ điện hạ chắc chắn không rơi xuống đầu hắn, dứt khoát buông tay chơi đùa. Ảnh Tử Sơn là thạch đầu, điện hạ lại bởi vì khiết phích nên không cho kẻ khác tới gần, ăn cơm xong bọn họ liền trở về phòng.

Mộ Dung Nam cũng không phải là người lương thiện gì, bất quá là muốn cho những nữ tử kia dụ hắn, điểm này Liên Tương vẫn biết, võ công không bằng những người khác, nhưng đầu óc hắn thì vẫn dùng rất tốt, nửa thật nửa giả uống say không còn biết gì, vơ lấy hai nữ tử trở về phòng nghỉ ngơi.

"A... Gia, thiếp không được... Ô, gia hảo mãnh..."

"Sao vậy, gia làm ngươi không thoải mái?"

"Thoải mái, thật thoải mái, a muốn chết..."

Vào giờ điểm tâm ngày hôm sau, điện hạ lại bắt đầu ngẩn người, bất quá lần này là nhìn Liên Tương ngẩn người.

Liên Tương cảm thấy xấu hổ không thôi, suy nghĩ ngày hôm qua có phải chơi đùa quá trớn, nên điện hạ mất hứng hay không.

Rốt cuộc điện hạ không nói không rằng, sau đó Liên Tương cũng thu liễm lại rất nhiều, dù cho có người mời cũng kiên quyết từ chối, hắn chính là sợ ánh mắt hàm chứa vô hạn thâm ý của điện hạ a~.

Ai ngờ một ngày sau vãn thiện (bữa tối), điện hạ hỏi Liên Tương, "Gần đây ngươi không 'ba ba'."

Liên Tương suy nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra 'ba ba' là cái gì, nhưng điện hạ trước giờ luôn kiệm lời, lại không biết cách biểu đạt cho người khác hiểu, nên Liên Tương chỉ có thể tự mình nghĩ 'ba ba' là cái giống gì.

Cuối cùng Liên Tương từ Ảnh Tử Sơn mới biết, hành vi phóng đãng hôm đó của hắn, điện hạ cư nhiên là đứng trong phòng hắn chứng kiến từ đầu tới đuôi.

Lúc ấy hắn quả thật không phát hiện còn có một người khác trong phòng a! Thật là nghiệp chướng, điện hạ mới tròn mười tám tuổi, còn chưa hiểu tình ái, lại cả đêm nhìn mình điên loan đảo phượng, có khi nào để lại ảnh hưởng xấu hay không a~! (Có anh ạ! Bằng chứng là việc mới gặp lần đầu đã bóp mông con người ta :3)

Mãi đến khi Đại hội võ lâm kết thúc, Liên Tương vẫn còn thấp thỏm lo sợ, rất sợ điện hạ có hành động nào đó khác thường.

Hoàn hảo điện hạ chưa từng nhắc lại chuyện này, Liên Tương cho rằng sự tình đến đây là kết thúc, nhưng đó là suy nghĩ, phải đến sớm muộn gì cũng đến.

"Ta muốn 'ba ba' với ngươi."

Long Ngạo Thiên vừa mới nói xong, Liên Tương liền từ trên băng ghế ngã xuống.

Điện hạ a~, ta có lỗi với ngài a~, đều là ta không tốt, để ngài bị kẻ xấu ảnh hưởng, lại có thể giữa ban ngày ban mặt lôi kéo nam nhân cầu hoan, lại có thể để ngài... A, khoan đã, sao lại là nam nhân? (rất đơn giản vì đây là đam mỹ :v)

Liên Tương cố gắng nhớ lại, đêm hôm đó hắn chính là cùng hai nữ tử chơi đùa mà...


Danh sách chương: