Phần Không Tên 4

Chương 4. Không phải chỗ người thường ở (thượng).

'Thật thoải mái' mà việc đó còn có tiếng 'ba ba'...

Lưu Thuận cảm thấy mình thực sự quá hạ lưu, hắn chỉ có thể liên tưởng tới chuyện kia, nhưng mà sao có thể như vậy a.

"Đại gia, đại hiệp, tiên, tiên nhân," Lưu Thuận khẩn trương thái quá thiếu chút nữa cắn phải đầu lưỡi chính mình, "Tại hạ chỉ là một tiểu dân, cái ấy, ngài nên đi tìm người khác, tha ta đi..."

Long Ngạo Thiên vẫn giữ nguyên động tác đem Lưu Thuận ôm vào trong ngực, dùng mắt thường cũng có thể thấy sắc mặt đang nhanh chóng trở nên trắng bệch, con ngươi màu xanh nhạt dần biến thành màu xanh biếc.

Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, Ảnh Tử Sơn lấy tốc độ chỉ có Long Ngạo Thiên nhìn thấy vọt đến phía sau Lưu Thuận, nhẹ nhàng giơ tay lên, lại nhẹ nhàng hạ xuống.

Lưu Thuận chỉ thấy sau gáy đau xót, liền mất đi ý thức.

Long Ngạo Thiên đón lấy thân thể mềm xuống của Lưu Thuận, nghi hoặc nhìn Ảnh Tử Sơn, con ngươi cũng khôi phục lại màu xanh nhạt.

"Điện hạ, không bằng trước đem vị tiểu ca này mang về Điện, rồi từ từ nói đi!"

Long Ngạo Thiên nhìn Lưu Thuận hiền lành dựa vào ngực mình, khẽ gật đầu, "Trở về."

Dứt lời, đã không thấy bóng dáng Long Ngạo Thiên đâu, sau đó Ảnh Tử Sơn chớp mắt cũng không thấy, lúc này Liên Tương mới lấy lại tinh thần, vội vàng rời khỏi quán trà nhìn bóng dáng càng ngày càng xa của hai người.

"Gấp cái gì không biết!" Võ công điện hạ tuy rằng cao cường, nhưng bình thường cũng rất ít khi thi triển, lần này xuất môn cũng chỉ có lúc tranh đoạt Minh chủ võ lâm trên lôi đài điện hạ mới sử xuất chúng, hiện tại lại vì đem một tiểu tử nông thôn đưa về Bàn Long điện, mà lại cấp bách sử dụng khinh công.

Liên Tương xoay người, nhìn về phía hai vợ chồng đã bị doạ quỳ trên mặt đất run lẩy bẩy, liên tục dập đầu không ngừng.

Người bình thường, chỉ mới thấy cảnh này đã bị doạ đến như vậy, người thiếu niên kia cả ngày cùng với bọn họ, có thể là cực phẩm gì chứ.

Thở dài một hơi, Liên Tương nhỏ giọng nói, "Thời, mệnh, vận, không phải cái ta có thể đoán được."

=...=

Lưu Thuận bị đau nhức ở sau gáy mà tỉnh dậy, trước khi mở mắt mặt liền nhăn lại, mơ mơ màng màng lấy tay xoa xoa cái cổ.

Hôm qua mình đã làm gì, cổ sao đau như vậy, chẳng lẽ là ngủ bị sái cổ?

Một bàn tay duỗi tới, đem tay của Lưu Thuận đặt tại hai bên người, để đề phòng Lưu Thuận lại cử động còn đè ép không buông.

Là ai vậy? Ôm cái nghi vấn này Lưu Thuận mở mắt, trước mắt vốn một mảnh mờ nhạt, sau khi chờ rõ ràng, đập vào mắt đầu tiên là đôi mắt màu xanh nhạt, tiếp theo là lông mày màu trắng, tóc màu trắng, còn có... một con tiểu Long liên tục nhe răng với hắn.

Bởi vì quá khiếp sợ, toàn bộ tiếng kêu kinh hãi của Lưu Thuận nghẹn ở trong cuống họng, một chút cũng không phát ra ngoài được, cả người dường như hóa đá, không nhúc nhích.

Long Ngạo Thiên quơ quơ tay trước mặt Lưu Thuận, rồi lại quơ quơ, Lưu Thuận vẫn cứ trợn to hai mắt không có bất kì phản ứng nào.

Trong lòng cảm thấy khó hiểu, nhưng nhớ đến Quy từng nói, chỉ cần hắn mở mắt, chính là đã tỉnh.

Tử Sơn cũng bảo, sau khi hắn tỉnh lại bản thân phải giải thích thật tốt.

Sau khi hạ quyết tâm trong lòng, Long Ngạo Thiên mở lời, "Ta, Long Ngạo Thiên, nơi này, phòng ngủ, ngươi là của ta."

Cường thượng dân nam a! Lưu Thuận ở trong lòng gào thét.

Thấy Lưu Thuận không lên tiếng ngắt lời, Long Ngạo Thiên cảm thấy lời giải thích của mình đại khái đã rõ ràng.

"Ta muốn đem cái này," Vừa nói vừa đứng lên, Long Ngạo Thiên chỉ chỉ vào quần mình, "Tiến vào bên trong ngươi," Vỗ vỗ mông Lưu Thuận, "kêu 'ba ba'."

Lưu Thuận hoàn toàn bị lời nói này của Long Ngạo Thiên chấn kinh, tinh thần cùng thể xác hoàn toàn tách rời, vô luận đáy lòng đang dao động nhiều bao nhiêu, nhưng cơ thể lại vẫn không chút phản ứng...

Long Ngạo Thiên chụp tay lên cái mông Lưu Thuận không chịu buông, vừa sờ vừa bóp, nhớ tới câu Quy dặn đi dặn lại, y lại nói, "Không ép ngươi, không muốn, không thể miễn cưỡng."

Trùng vẫn luôn nhe răng về phía Lưu Thuận chắc là cảm thấy không thú vị, nên chui trở về trong vạt áo Long Ngạo Thiên.

Ngay khi mắt thấy Long Ngạo Thiên sẽ đem quần Lưu Thuận cởi xuống, hắn cuối cùng cũng có phản ứng.

Lúc đầu là khẽ run một chút, sau thì toàn thân đều run rẩy, môi mím chặt không khỏi giật giật, hàm răng đánh lập cập.

Long Ngạo Thiên cho dù trì độn cũng phát giác Lưu Thuận không thoải mái, y tiếp tục sờ mông Lưu Thuận, thân thiết hỏi, "Làm sao vậy?"

"Ngươi... Giết ta đi..." Một hàng lệ từ khoé mắt Lưu Thuận trượt xuống, khuất nhục không biết làm sao.

Bây giờ địch mạnh hắn yếu, nhìn dáng vẻ Long Ngạo Thiên liền biết mình nhất định là không có khả năng phản kháng, thế nhưng tự tôn nam nhân lại không cho phép bản thân cúi đầu khuất phục, mới có thể mở miệng muốn chết.

"Tại sao?" Câu này là Long Ngạo Thiên hỏi, tay vẫn còn đang miệt mài sờ mông Lưu Thuận.

Lưu Thuận gắt gao cắn môi dưới, nhắm mắt lại hít sâu mấy hơi, đã từng trải qua cái chết, ngoại trừ lửa giận khó tiêu, dường như không còn sợ hãi nữa.

Mở mắt ra lần nữa, Lưu Thuận nắm bàn tay đang sờ mó của Long Ngạo Thiên hất sang một bên, dồn sức ngồi dậy, chỉ vào mũi Long Ngạo Thiên mắng to, "Ngươi là tên tử biến thái! Ngay cả tướng mạo lớn lên cũng là một bộ dáng yêu nghiệt! Sở thích thì càng đáng ghê tởm! Muốn làm nam nhân thì đi mà tìm người khác, còn nói cái gì không miễn cưỡng, nói cho ngươi biết, ta dù chết ngươi cũng đừng mong được như ý! Tử biến thái! Tiểu nhân hèn hạ! Có bản lãnh thì giết ta đi, lão tử không khuất phục quyền thế! Phi!" Nói xong còn phun một ngụm nước bọt lên mặt Long Ngạo Thiên.

Lần này đổi lại là Long Ngạo Thiên ngây dại, đôi mắt màu xanh nhạt không nháy một cái nhìn Lưu Thuận, chỉ có trùng từ vạt áo của y lần thứ hai chui ra ngoài, cũng không biết muốn biểu đạt cái gì.

Lưu Thuận còn đang thở dốc, sau khi mắng xong cũng rất sảng khoái, nhưng phấn khích dùng hết hắn lại bắt đầu chột dạ.

Long Ngạo Thiên bỗng nhiên đứng lên, Lưu Thuận sợ hãi theo bản năng ôm lấy đầu, cho là bản thân phải chịu đòn, kết quả một cái chớp mắt liền không thấy bóng dáng.

Thân ảnh Long Ngạo Thiên lóe ra ở sau phòng trên hành lang, im lặng đứng một bên nhìn Ảnh Tử Sơn.

Ảnh Tử Sơn cũng yên lặng nhìn Long Ngạo Thiên, sau đó là Ảnh Tử Sơn động trước, hắn đi tới trước mặt Long Ngạo Thiên, nâng tay áo lau sạch nước bọt trên mặt Long Ngạo Thiên.

Hai người thân cao ngang nhau, nhưng nhìn một cách tổng quan thì lại có cảm giác giống như trưởng bối đang chiếu cố hậu bối.

"Y không muốn."

Ảnh Tử Sơn gật đầu biểu thị đã biết, "Vừa tỉnh giấc (vốn chính là hôn mê), trông thấy người lạ, địa phương xa lạ, khó tránh khỏi tâm tình có chút bất ổn, chờ một chút, y thích ứng rồi cũng sẽ không cự tuyệt điện hạ nữa."

Trùng từ ống tay áo chui ra quấn quanh trên ngón tay Long Ngạo Thiên, ngơ ngác nhìn Long Ngạo Thiên.

"Vậy ta chờ." Sau khi nói xong trong lòng hình như có chút khởi sắc, tiếp theo nhấc chân về hướng Thiền Điện đi tới, "Tắm rửa."

Long Ngạo Thiên dứt lời, lá cây trong sân liền phát ra âm thanh xào xạc, tựa hồ có bóng người xuất hiện, lại nháy mắt mấy cái, mọi thứ đã như cũ, giống như vừa rồi chỉ là ảo giác.

Ảnh Tử Sơn đi theo sau Long Ngạo Thiên, ngày thường việc có khả năng làm được thì Long Ngạo Thiên tuyệt đối không dùng võ công, nhưng hai lần đều vì cướp lấy thiếu niên kia mà phá lệ. Ảnh Tử Sơn nghĩ đây có lẽ cũng là một ảnh hưởng tốt. Người phải có lúc lên lúc xuống, điện hạ trước kia quả thực chính là một pho tượng người biết đi, ngay cả chuyện tranh đoạt Minh chủ võ lâm, cũng là...

Ảnh Tử Sơn trước giờ chưa thấy điện hạ chủ động nói muốn bất kì một vật gì, hoặc làm một việc gì đó, này khó được một lần, mặc dù bọn họ cũng không hài lòng mấy về thiếu niên kia, nhưng chỉ cần điện hạ vui vẻ, không có gì là không thể.


Danh sách chương: